Cả Làng Chê Bố Tôi Ngu

Chương 12



Đó là một chiếc máy ghi âm cũ.

 

“Cháu nghe thử cái này đi.”

 

Tôi bấm nút phát.

 

Trong máy ghi âm vang lên tiếng ồn ào, là tiếng dân làng trò chuyện trước khi bữa tiệc bắt đầu.

 

“Này, các người đoán xem lần này thằng Trần Kiến Nghiệp về có thèm để ý tới thằng anh ngốc của nó không?”

 

“Để ý cái gì mà để ý! Bà không thấy xe nhà người ta chạy thẳng qua cửa à? Cứ coi như 16 vạn đem cho ch.ó gặm rồi!”

 

“Đáng đời! Trần Kiến Quân đúng là đồ ngu đi làm kẻ c.h.ế.t thay! Ha ha ha…”

 

Là tiếng của người trong làng.

 

Rõ ràng, ch.ói tai và lạnh đến rợn người.

 

Tôi lập tức hiểu ra tất cả.

 

“Đây là…”

 

“Hôm chú mới về, chú đã lén đặt nó ở nhà trưởng thôn.”

 

Ánh mắt chú Ba trở nên lạnh lẽo.

 

“Chú đã cho bọn họ một cơ hội.”

 

“Nếu bọn họ còn giữ lại dù chỉ một chút tôn trọng và thiện ý với anh cả chú, với nhà cháu, chú sẽ không tuyệt tình đến mức này.”

 

“Nhưng bọn họ không hề có.”

 

“Vì vậy, bọn họ không xứng đáng được tha thứ.”

 

Tiếng nói trong máy ghi âm vẫn tiếp tục vang lên, giống như từng lưỡi d.a.o tẩm độc đ.â.m thẳng vào tai tôi.

 

Thứ giọng quê mùa mà tôi từng tưởng là chất phác ấy, giờ nghe lại chỉ còn đầy cay nghiệt và độc ác.

 

Cuối cùng tôi cũng hiểu hết dụng ý của chú Ba.

 

Chú không hề diễn trò.

 

Chú đang dùng cách chân thật nhất, tàn khốc nhất để tiến hành một cuộc phán xét lòng người.

 

Chú dựng lên một sân khấu để tất cả bọn họ tự do biểu diễn, rồi đúng vào khoảnh khắc họ đắc ý nhất, chú tự tay x.é to.ạc tấm màn che đậy bản chất mục nát ấy.

 

“Tiểu Viễn, cháu nhớ kỹ.”

 

Chú Ba dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, giọng trầm xuống và đầy sức nặng.

 

“Thương trường như chiến trường, nhưng lòng người còn hiểm hơn cả chiến trường.”

 

“Cháu có thể lương thiện, nhưng sự lương thiện của cháu phải có gai.”

 

“Đối với những kẻ từng làm tổn thương cháu và gia đình cháu, tuyệt đối không được mềm lòng.”

 

“Bởi vì lòng nhân từ của cháu chỉ khiến chúng nghĩ cháu yếu đuối dễ bắt nạt, rồi chúng sẽ càng được nước lấn tới.”

 

Tôi siết c.h.ặ.t chiếc máy ghi âm, lòng bàn tay nóng ran.

 

Bài học này của chú Ba còn sâu sắc hơn tất cả kinh nghiệm sống hơn hai mươi năm của tôi cộng lại.

 

“Chú Ba, cháu hiểu rồi.”

 

Chú gật đầu hài lòng, rồi lại lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng.

 

“Trong này có 50 vạn, khoảng hơn 1,7 tỷ đồng, mật khẩu là ngày sinh của cháu.”

 

“Cầm lấy, đừng nói với bố mẹ.”

 

Tôi vội vàng từ chối.

 

“Chú Ba, cháu không thể nhận tiền của chú nữa đâu, chú đã cho nhà cháu quá nhiều rồi.”

 

“Đây không phải cho cháu.”

 

Chú Ba nhét thẳng chiếc thẻ vào tay tôi.

 

“Đây là cho cô gái tên Tiểu Trương kia.”

 

Tôi ngẩn người.

 

“Tiểu Trương?”

 

“Đúng.”

 

Chú Ba nở một nụ cười đầy ranh mãnh.

 

“Cô bé đó là người chú tốn công chọn cho cháu.”

 

“Gia thế trong sạch, tốt nghiệp trường top, năng lực giỏi, nhân phẩm cũng tốt. Quan trọng nhất là con bé không khinh thường xuất thân nông thôn của nhà mình.”

 

“Lần này con bé đến đây, ngoài mặt là hỗ trợ cháu, nhưng thực chất cũng là đang khảo sát cháu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Nếu cháu thể hiện tốt, biết đâu người ta thật sự sẽ nhìn trúng cháu.”

 

“50 vạn này không phải tiền sính lễ, mà là kinh phí để sau này cháu hẹn hò với con bé.”

 

“Đừng có suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc. Lúc cần mời người ta ăn cơm thì mời, lúc cần tặng quà thì phải biết tặng.”

 

“Tình cảm cũng là thứ cần được đầu tư đàng hoàng.”

 

Tôi trợn tròn mắt, cứng họng hồi lâu không nói nổi.

 

Hóa ra ngay từ màn kịch ở nhà văn hóa, mọi thứ đã nằm trong tính toán của chú.

 

Chú không chỉ đòi lại công bằng cho nhà tôi, mà còn lo luôn cả chuyện trăm năm của tôi.

 

Ân tình này thật sự quá lớn.

 

Hôm sau, chú Ba rời đi.

 

Tôi ra sân bay tiễn chú.

 

Trước khi vào cửa an ninh, chú vỗ vai tôi lần cuối.

 

“Cứ cố gắng mà làm, đừng sợ sai. Ở nhà đã có chú chống lưng.”

 

Nhìn bóng chú khuất sau cửa kiểm soát, trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối.

 

Tôi biết bắt đầu từ hôm nay, cuộc đời mình sẽ bước sang một ngã rẽ hoàn toàn mới.

 

Trở lại công ty, tôi dốc toàn bộ tâm huyết vào dự án.

 

Tiểu Trương, tên thật là Trương Tĩnh, quả đúng như lời chú Ba nói, là một cô gái vô cùng ưu tú.

 

Cô ấy thông minh, tháo vát, nắm rõ từng chi tiết của dự án trong lòng bàn tay, giúp đỡ tôi cực kỳ nhiều.

 

Ngoài giờ làm, tôi cũng ghi nhớ “lời dạy” của chú Ba, chủ động hẹn cô ấy đi ăn, xem phim.

 

Ban đầu cô ấy còn hơi giữ khoảng cách, nhưng dần dần, chủ đề giữa chúng tôi ngày càng nhiều hơn.

 

Chúng tôi nói từ công việc đến cuộc sống, từ lý tưởng đến sở thích.

 

Tôi phát hiện giữa mình và cô ấy có rất nhiều điểm chung.

 

Mối quan hệ của hai chúng tôi cứ thế tự nhiên ấm dần lên.

 

Ngày công trình giai đoạn một khánh thành, công ty tổ chức tiệc mừng công.

 

Hôm đó ai cũng uống khá nhiều, tôi cũng hơi ngà ngà say.

 

Tan tiệc, Trương Tĩnh đưa tôi về nhà.

 

Dưới sảnh chung cư, cô ấy nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường.

 

“Trần Viễn.”

 

Cô ấy đột nhiên mở miệng.

 

“Sếp Trần từng nói, nếu em thấy anh không được, em có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

 

Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.

 

“Vậy em…”

 

Cô ấy bật cười.

 

Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến cả đêm tối như dịu lại.

 

“Em nghĩ là em không đi nổi nữa rồi.”

 

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy cả thế giới như bừng lên pháo hoa rực rỡ.

 

Tôi gom hết dũng khí trong đời, tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm cô ấy vào lòng.

 

Cô ấy không tránh né, mà còn ngoan ngoãn tựa đầu lên vai tôi.

 

Mọi chuyện cứ thế thuận theo tự nhiên.

 

Một năm sau, tôi và Trương Tĩnh tổ chức đám cưới.

 

Hôn lễ diễn ra vô cùng long trọng, Bí thư Lý đích thân đến làm người chứng hôn.

 

Chú Ba đưa thím Ba từ xa bay về tham dự, món quà cưới chú tặng chúng tôi là 10% cổ phần công ty.

 

Bố mẹ tôi ngồi ở ghế chủ hôn, cười đến không khép được miệng.

 

Tôi nhìn bố.

 

Ông mặc bộ vest mới tinh phẳng phiu, tóc chải gọn gàng, lưng thẳng tắp.

 

Đây là lần đầu tiên sau 15 năm, tôi thấy ông cười thoải mái và thanh thản đến vậy.

 

Trong tiệc cưới, tôi bưng ly rượu đến trước mặt chú Ba.

 

“Chú Ba, cảm ơn chú.”