Bùa Yêu Ngàn Dặm

Chương 7



Hắn cúi xuống nhặt búp bê rơm, ngón tay dường như động đậy, tôi không thấy rõ. Nhặt lên nhìn, kim ở tim đã cắm xuyên.

Hắn giận dữ: “Chính là cậu! Chuyện này đáng bị nhốt lồng heo, cậu biết không? Tôi sẽ nói cho mọi người, đầu tiên là An Hà.” Hắn định đi.

Tôi vội kéo hắn lại, hoảng loạn: “Đừng, đừng, Tử Thần, Thần ca, tôi không dám nữa, tôi thề sẽ tìm cách giải bùa cho cậu, đừng nói với ai, cậu bảo tôi làm gì cũng được, xin cậu.”

Hắn quay lại, từ trên cao nhìn tôi, nhếch môi cười: “Làm gì cũng được?”

Nhìn vẻ mặt hắn, không cần bói tôi cũng biết, đại đại hung! Nhưng giờ người ta là dao, tôi là thịt, chỉ đành gật đầu miễn cưỡng.

Hắn cười khẩy, kéo ghế, chống hai chân dài ngồi xuống, vỗ đùi, ra lệnh: “Ngồi lên. Hôn tôi.”

Tôi đã bảo mà, trình độ huyền học của tôi mạnh kinh khủng. Bạch Tử Thần, thằng chó này, nắm điểm yếu của tôi, lợi dụng sự áy náy của tôi, chẳng thèm giả vờ nữa, lộ nguyên hình biến thái.

Tôi ngồi trên đùi hắn hôn, vụng về và nhục nhã. Hắn nhắm mắt, tay không buồn nhấc, mặt đầy vẻ hưởng thụ.

Từ hôm đó, địa vị của tôi và Bạch Tử Thần đảo ngược hoàn toàn. Hắn muốn làm gì thì làm, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo tôi qua hôn vài cái. Hơn nữa, hắn bắt tôi phải chủ động, còn hắn thì đứng như tượng, mở mắt to, thần sắc u ám nhìn tôi, chẳng biết nghĩ gì.

Có lần quá đáng hơn, tôi đang ăn bánh trong phòng, hắn lấy đổ lên cổ mình, cười đểu: “Ôi, đổ đầy người, tôi không muốn tắm, Lưỡng Nghi, cậu nói xem phải làm sao?”

Tôi đáp: “Làm sao á? Hay cậu tự vắt khô đi, tôi cuộn cậu thành chả giò ném vào máy giặt quay vài vòng?”

Tôi định chuồn, hắn cười cợt, ung dung ngồi đó: “Được, cậu chạy đi, để xem cậu chạy lên trời được không. Bố tôi là Bạch Cương, cậu biết họ Bạch trên đầu tôi là gì không?”

Tôi xẹp lép, ỉu xìu ngồi lại, tiến sát cổ hắn…

Từ đó, hắn lại “vô tình” làm đổ sữa chua, bia, mật ong… “Lưỡng Nghi, làm sao đây, tôi lại đổ lên người rồi…” Đồ súc vật!

Tôi chịu đựng áp lực này đến kỳ thi giữa kỳ. Trước khi vào phòng thi, mấy thằng côn đồ chặn tôi, bảo nguyền rủa đại ca của chúng.

Tôi nhớ ra, là một thằng đầu trọc tên Hắc Tử. Vài hôm trước hắn bắt tôi làm người đàn ông của đại ca hắn.

Tôi bói một quẻ: “Vợ mày ngoại tình, ở hướng tây bắc, giờ đi còn kịp đuổi theo.”

Đầu trọc hắn ánh lên màu xanh, chạy biến mất. Chắc là ứng nghiệm, thế mà hắn không cảm ơn còn muốn đánh tôi, đúng là có vấn đề.

Tôi định chạy, một bóng trắng bay lên đá một phát. Bạch Tử Thần đưa bữa sáng vừa mua cho tôi, vài chiêu đã hạ gục đám đó. Tôi không nói lời cảm ơn, mặt lạnh lùng đi tiếp, tối qua bị hắn hành mệt quá, thật sự không muốn để ý. Hắn đứng yên tại chỗ.

Tôi quay lại, thấy mắt cá chân hắn sưng to. Hắn cười: “Không sao, tôi tự đi phòng y tế, cậu đi thi đi.” “Thế cậu thi thế nào?”

“Nửa tháng nữa có thi lại, đi đi.” Hắn xoa đầu tôi. “Lần này cậu có thể đứng nhất rồi.”

Đi thì đi, ai cần hắn nhường đứng nhất? Tôi muốn nhất cũng phải đường đường chính chính. Hồi cấp ba, Bạch Tử Thần luôn đứng nhất tuyệt đối, tôi đứng nhì tuyệt đối. Môn khác ngang ngửa, nhưng tiếng Anh, tôi luôn thua hắn ba đến năm điểm.

Vài ngày sau, kết quả thi ra, hắn đứng nhất từ dưới lên, tôi nhì từ dưới lên. Mẹ kiếp, đến ngược cũng không được nhất, tức thật.