Bùa Yêu Ngàn Dặm

Chương 5



Một nữ bác sĩ khoảng hơn ba mươi tuổi, đeo kính đen.

Vừa lấy chổi cọ bồn cầu ra khỏi người tôi, bác sĩ vừa nói.

“Con trai thì cũng phải biết tự yêu thương bản thân. Nhớ chọn bạn tình cố định.”

Tôi đau đến co giật, một lúc sau mới phản ứng lại.

“Bác sĩ hiểu lầm rồi, tôi tắm không cẩn thận nên ngồi trúng thôi. Á đau đau đau.”

Bác sĩ đẩy gọng kính.

“Ở đây ngày nào cũng có chục người nói giống cậu. Ai cũng bảo mình không cẩn thận ngồi trúng. Chai rượu, gậy đánh golf, vợt bóng bàn, đủ loại.”

Bác sĩ quay sang nhìn Bạch Tử Thần.

“Trẻ thế này đừng chơi quá trớn. Làm tổn hại cơ thể bạn tình lắm.”

Tôi đang định giải thích thì thấy Bạch Tử Thần quay đầu đi, vành tai đỏ bừng.

Hô.

Tên cầm thú này cũng biết xấu hổ à.

Tôi lập tức đổi ý.

Bất cứ cơ hội nào khiến Bạch Tử Thần mất mặt tôi đều không bỏ qua.

Tôi kéo áo hắn.

“Ông xã, bác sĩ người ta từng trải như vậy rồi, mình đừng nói dối nữa. Lần sau đừng biến thái thế nữa nghe chưa.”

Bạch Tử Thần sốc đến mức nhìn tôi chằm chằm, mặt đỏ như gan heo.

Tôi cúi đầu, cười đến không nhịn được.

Bạch Tử Thần tỏ ra vô cùng áy náy với tôi.

Hắn xấu hổ vì hành vi cầm thú của mình nên liên tục xin lỗi.

Hắn thề sẽ không tái phạm, cầu xin tôi tha thứ.

“Được thôi. Vậy sau này cậu tránh xa An Hà ra, thêm một tháng giặt đồ cho tôi, tôi sẽ tha thứ.”

Hắn gật đầu lia lịa, bưng trà rót nước hầu hạ tôi.

Một lúc sau hắn ngập ngừng hỏi.

“Lưỡng Nghi, cậu nói xem… liệu tôi có phải thích cậu rồi không? Tôi cảm thấy mình như bị ma nhập vậy, bây giờ vẫn muốn… muốn…”

Tôi tát một cái vào gáy hắn.

“Điều đó chứng tỏ tim cậu bẩn rồi, nên moi ra rửa. Còn dám có ý nghĩ đó với tôi, tôi sẽ giúp cậu mở sọ cho thoáng.”

Hắn tủi thân, còn tôi thì cười thầm đắc ý.

Hắn còn chưa biết thủ phạm là tôi, vậy mà tôi còn đánh ngược lại một nhát.

Chắc hắn buồn lắm.

Dù sao hắn không vui thì tôi vui.

Bùa tôi hạ chỉ có hiệu lực một ngày.

Qua hôm nay hắn sẽ trở lại bình thường nên tôi cũng không để tâm lắm, chỉ coi như trò vui.

Ai ngờ sáng hôm sau, hắn hầu tôi ăn sáng xong đột nhiên nói.

“Lưỡng Nghi, môi cậu dính hạt cơm.”

Chưa kịp để tôi phản ứng, hắn đã vươn tay gỡ hạt cơm rồi liếm vào miệng.

Sau đó cực kỳ nhanh nhẹn trèo lên giường tôi, đè tôi xuống hôn điên cuồng.

Tôi tát hắn một cái.

“Mẹ kiếp, cậu chưa xong à?”

Hắn nằm trên người tôi, vùi đầu vào cổ tôi, giọng chán nản.

“Làm sao đây Lưỡng Nghi. Tôi vẫn muốn gần gũi cậu. Cảm giác một ngày không chạm vào cậu là tôi sẽ chết mất.”

Hắn cảm nhận không sai.

Bùa tôi hạ chính là nếu trong hai mươi bốn giờ không hôn hít ôm ấp tôi, hắn sẽ chết.

Nhưng tôi chỉ hạ có một ngày thôi.

Chẳng lẽ lúc đó tôi đâm kim xuyên qua, biến thành bùa vĩnh viễn rồi?

Mông tôi lập tức lạnh toát.

“Lưỡng Nghi… cậu có thể để tôi hôn một lần mỗi ngày không? Tôi không có ý gì khác. Chỉ là thật sự khó chịu. Hôn cậu một lần tôi giống như sống lại vậy. Cậu giúp tôi được không?”

Nhìn bộ dạng đáng thương của hắn, tôi thật sự bất lực.

Bùa là do tôi hạ, chẳng lẽ để hắn chết thật.

Tôi thở dài.

“Thôi được. Một ngày một lần thôi.”

Mắt hắn lập tức sáng rực.

Từ đó Bạch Tử Thần lấy cớ tôi bị thương, ngày đêm kè kè bên cạnh.

Lúc không có ai, hắn kéo tay tôi vào góc khuất rồi lén hôn một lần.

Chỉ là cái “một lần” của hắn thời gian không ổn định lắm.

Có người đi ngang thì hôn năm phút.

Có khi nửa đêm hắn trèo lên giường tôi, hôn đến nửa tiếng.

Môi tôi sắp tróc da.