Chiều tan học, Bàn Tiểu Soái và một bạn cùng phòng khác đi sang phía tây thành phố lấy bánh sinh nhật cho tôi.
Tôi dặn họ.
“Nhất định phải đúng bảy giờ về. Không được sớm, cũng không được muộn.”
Bàn Tiểu Soái gãi đầu.
“Hả? Sao thế?”
Tôi nhếch môi.
“Tôi tính rồi. Giờ đó tốt.”
Hai người nhìn tôi đầy nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu.
Tối sáu rưỡi, tôi nhắn cho Bạch Tử Thần.
“Tử Thần, cậu giúp tôi lấy hộp bánh râu rồng trên bàn được không?”
Hắn trả lời rất nhanh.
“Hả? Nhưng tôi không ở ký túc xá mà.”
Tôi giả vờ đáng thương.
“Vậy à, thôi bỏ đi. Tôi vừa ngủ dậy bị chuột rút nên không tiện xuống. Nhưng không sao, tôi sẽ không nói với ai là cậu không thích giúp bạn đâu.”
Quả nhiên mười phút sau hắn xuất hiện trong phòng, cầm hộp bánh trên bàn đưa cho tôi.
Tôi biết ngay mà.
Tên này xem danh tiếng quan trọng hơn tất cả.
Đánh rắn phải đánh đúng bảy tấc.
Tôi xé túi bánh một cái.
Cả hộp bánh đổ hết lên đầu hắn.
“Ôi xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý.”
Tôi đưa tay giúp hắn phủi bột trên đầu.
Hắn nhíu mày, vừa phủi tóc vừa cười nhẹ.
“Không sao, tôi đi rửa đây.”
Sáu giờ năm mươi.
Hắn lau tóc rồi bước ra.
Tôi nhìn đồng hồ, thời gian cũng gần tới.
“Tử Thần, chân tôi còn đau. Cậu bế tôi xuống được không?”
Tôi chìa tay ra.
“Ừ, được.”
Hắn bế tôi từ giường xuống.
Tôi không mang giày nên dẫm lên chân hắn trước, hắn cũng không phản kháng.
Hai người đứng rất gần nhau.
Gần đến mức nhìn rõ cả lớp lông tơ trên mặt đối phương.
“Ồ, sao trên mặt cậu vẫn còn bột vậy. Để tôi lau giúp.”
Tôi đưa tay lên, chấm một giọt máu đỏ tươi lên giữa trán hắn.
Mặt hắn lập tức tối sầm.
Ánh mắt nhìn tôi hoàn toàn thay đổi, giống như một con sói khát máu.
Hắn nhìn chằm chằm tôi.
Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.
Rồi đột nhiên như tỉnh rượu, hắn đẩy tôi ra.
“Lưỡng Nghi, tôi… tôi đi tắm đã.”
Tôi kéo hắn lại.
“Tắm gì nữa, cậu chẳng phải vừa tắm rồi sao?”
Tôi tiến sát lại, cố ý cọ cọ.
“Để tôi xem, sạch lắm mà.”
Hắn dường như đang cố kìm nén điều gì đó.
Trán đổ mồ hôi.
Gân xanh nổi lên.
Đúng thế, tôi đã hạ đầu hàng cho Bạch Tử Thần.
Chẳng phải ai cũng không tin hắn là gay sao? Hôm nay tôi sẽ cho cả lũ biết quẻ bói của tôi chuẩn đến mức nào.
Tôi hạ bùa đào hoa, chỉ cần giọt máu này điểm lên người hắn, hắn sẽ lập tức mất kiểm soát, nổi thú tính, không kìm được mà muốn thân mật với tôi. Lát nữa cả tầng sẽ kéo tới, tận mắt chứng kiến cảnh náo nhiệt này.
Tôi chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt, hét vài câu “yame te”, xem hắn giải thích kiểu gì.
Hôm nay tôi chơi lớn, tự tổn một ngàn đổi lấy tám trăm của hắn.
Hừ, Bạch Tử Thần, cùng nhau diệt vong đi!
Chẳng mấy chốc hắn đã không kìm được nữa, chóp mũi cọ nhẹ vào mũi tôi.
Đôi môi ướt át mềm mại cắn lên môi tôi.
Mẹ kiếp, thằng chó này, hôn mà còn cắn người.
Nhưng không sao, tôi liều rồi. Nhiều năm sau người ta nhắc lại vẫn phải nhớ rằng tôi đã hy sinh nụ hôn đầu vì chính đạo.
Hắn vừa hôn vừa đẩy tôi về phía chiếc ghế.
Tôi không chống cự, chỉ mỉm cười nhìn hắn rút ra một sợi dây leo núi rồi trói tôi vào ghế.
Được lắm nhóc con, chơi cầu kỳ thế càng tốt. Lát nữa mọi người nhìn thấy cảnh này chắc còn kích thích hơn.
Tôi đếm ngược trong lòng, mặc cho hắn điên cuồng cướp đoạt, tay run lên vì phấn khích.
Năm, bốn, ba, hai, một.
Cái gì vậy?
Không có chuyện gì xảy ra?
Tôi ngượng chín mặt, đợi thêm năm phút vẫn chẳng có ai xuất hiện.