Bạch Tử Thần là bạn cùng phòng của tôi, cũng là nhân vật nổi tiếng nhất trên diễn đàn trường.
Hắn cao ráo, chân dài, gương mặt tuấn tú. Tính cách thì trầm ổn ôn hòa, nghe nói còn là con trai của người giàu nhất Hải thành.
Điều khiến tôi tức nhất là, chỉ cần hắn xuất hiện thì tôi mãi mãi chỉ là người đứng thứ hai.
Chạy bộ, bơi lội, thành tích học tập… cái gì tôi cũng thua hắn.
Thậm chí lần tôi tỏ tình với nữ thần, cô ấy còn từ chối tôi bằng một câu rất đau.
“Xin lỗi, người tôi thích là Bạch Tử Thần. Tôi không thích người đứng thứ hai.”
Nhưng Bạch Tử Thần giống hệt một cây sắt già.
Không bao giờ nở hoa.
Từ hồi trung học tôi đã học cùng lớp với hắn, bây giờ lên đại học năm nhất rồi mà hắn vẫn chẳng động lòng với ai.
Mọi người đều nói hắn là nam thần thanh cao, không dính bụi trần.
Chỉ có tôi biết bộ mặt thật của hắn.
Nhìn nhân tướng học với chỉ tay là đủ hiểu, con người này dục vọng mạnh, cực kỳ cố chấp, còn có khí chất quyền lực. Hoàn toàn không giống vẻ ngoài ôn hòa kia.
Điều đó được chứng thực vào một ngày tôi vô tình nhìn thấy hắn đang say mê ngửi một chiếc quần lót đen.
Không biết là của ai.
Nhưng chắc người đó giờ lạnh mông lắm rồi.
Đồ đạo đức giả.
Ngày nào cũng đè đầu cưỡi cổ tôi, còn cướp luôn nữ thần của tôi.
Tôi với hắn đúng chuẩn không đội trời chung.
Diễn đàn trường từng mở một thử thách.
“Ai là cô gái có thể chinh phục được Bạch Tử Thần?”
Bảng bình chọn lúc đó rất náo nhiệt.
Số một: An Hà, 9815 phiếuSố hai: Trần Gia Huệ, 8567 phiếuSố ba: Lý Chỉ...
Bên dưới còn có cả kèo cược.
“Tôi cược một đồng cho An Hà.”“Tôi cược mười đồng.”“Theo.”“Không có tiền nhưng hóng kết quả, có kết quả thì đá tôi một cái nhé.”“Hóng.”
Tôi ngồi trong ký túc xá, vừa cắn hạt dưa vừa lướt diễn đàn. Nhìn đám con gái mê muội bị Bạch Tử Thần lừa gạt mà cười thầm.
Tôi thở dài.
Thế giới này cuối cùng vẫn cần một người chính nghĩa như tôi đứng ra cứu vớt.
Tôi lôi từ dưới gối ra một cái mai rùa với sáu đồng xu, bói cho Bạch Tử Thần một quẻ.
Sau đó đăng thẳng ảnh quẻ bói lên diễn đàn, kèm một dòng chữ.
“Bạch Tử Thần mệnh không có duyên với nữ, chắc chắn là gay.”
Đăng xong tôi tắt điện thoại, leo lên giường trên ngủ một giấc.
Một tiếng sau tỉnh dậy mở điện thoại ra.
Trời ơi.
Ba nghìn bình luận.
Trong đó hai nghìn chín trăm bình luận chửi tôi.
“Cậu là con trai đúng không? Cậu ghen tị với Tử Thần của bọn tôi vì anh ấy đẹp trai, giàu có, lại còn giỏi chuyện ấy. Ôi lỡ miệng rồi xin lỗi, anh ấy là chồng tôi, dù anh ấy cũng là chồng của tụi này, haha.”
“Đồ giang hồ bịp bợm, nói năng xằng bậy.”
“Mai rùa của cậu sao giống đồ trang trí 9 tệ 9 free ship nhà tôi thế? Tôi mua thêm một cái cho đủ cặp được giảm 50% không?”
Chỉ có một người anh em ủng hộ tôi.
Người đó thả thích rồi bình luận.
“Bói mai rùa có lịch sử từ bảy nghìn năm trước thời đồ đá mới. Tồn tại tới giờ chắc chắn có giá trị riêng, chưa chắc là lừa đảo. Hơn nữa tôi cũng thấy Bạch Tử Thần thích con trai.”
Anh em tốt.
Có mắt nhìn.
Quẻ bói của tôi lúc nào cũng chuẩn.
Nhưng khi tôi vào trang cá nhân của người này thì thấy ID của hắn là.
Trái Đất có hai cực, tui yêu quả địa cầu.
Cái quái gì vậy.
Người duy nhất ủng hộ tôi lại là một kẻ lập dị.
Cửa ký túc xá bật mở.
Bạch Tử Thần mặc bộ đồ bóng rổ trắng tinh, tóc còn lấm tấm mồ hôi. Gương mặt trắng sứ hơi ửng hồng, hơi thở gấp gáp bước vào.