Bóng Lưng Trong Bức Ảnh

Chương 2



"A Ngôn, cơ thể em tẩm bổ thời gian dài như vậy, chắc cũng đã hoàn toàn bình phục rồi đúng không?"

"Chúng ta cũng đến lúc nên có một đứa con rồi."

"Tốt nhất là một đứa con gái giống em, đến lúc đó gia đình ba người chúng ta, ba bữa cơm bốn mùa, bầu bạn bên nhau từ sớm đến tối..."

Không gian xung quanh tràn ngập hương thơm ấm áp của nến và giai điệu say đắm của bản tình ca.

Hai cơ thể nép sát vào nhau, khẽ đung đưa theo điệu nhạc.

Một cảm giác vừa thư thái vừa rung động.

Trong bầu không khí m.ô.n.g lung ấy, Chu Tự Thâm đang phác họa nên tương lai mà tôi từng khao khát nhất.

Nhưng thật đáng tiếc, Chu Tự Thâm à, chiếc hộp Pandora đã bị mở ra mất rồi.

Lời anh ta nói, tôi sẽ không tin dù chỉ một chữ.

Khi bàn tay anh ta như có như không dò dẫm tìm vào vạt áo tôi, tôi chỉ cảm thấy một làn sóng buồn nôn trào lên.

Thế là tôi né tránh: "Em không thoải mái."

Chu Tự Thâm sững người, vội vàng bật đèn lên.

Căn phòng lập tức sáng rực.

Mặt anh ta hơi ửng hồng, đó là biểu hiện khi tình cảm dâng trào, vừa rồi bị cắt ngang đột ngột chắc hẳn là khó chịu lắm.

Thế nhưng anh ta lại quỳ một chân xuống, vội vã kiểm tra chân của tôi.

"Em không khỏe ở đâu? Chân lại đau à?"

"Mau ngồi xuống để anh xem nào."

Tôi lùi lại nửa bước: "Không sao, chắc là ăn nhiều quá nên dạ dày hơi khó chịu thôi."

Anh ta thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng không tiếp tục nữa.

Chu Tự Thâm chu đáo lấy t.h.u.ố.c tiêu hóa cho tôi, dường như sợ tôi cảm thấy áy náy, anh ta mỉm cười xoa tóc tôi:

"Không vội, sau này chúng ta còn nhiều thời gian, cứ từ từ thôi."

"Anh vào phòng tắm tự giải quyết một chút là được."

4

Chu Tự Thâm bước ra khỏi phòng tắm mang theo hơi nước mát lạnh.

Tôi đã nằm xuống từ sớm, cảm nhận được một bên nệm giường lún xuống.

Tôi không nhúc nhích, vờ như mình đã ngủ say.

Chu Tự Thâm nhẹ tay nhẹ chân kiểm tra cẩn thận chiếc chân phải bị thương của tôi, lúc này mới nằm xuống ngủ.

Nửa đêm, màn hình điện thoại của anh ta sáng lên liên tục.

Chu Tự Thâm khẽ gọi tôi: "A Ngôn."

Tôi không động đậy.

Anh ta gọi liền mấy tiếng, sau khi chắc chắn tôi đã ngủ say, anh ta mới cầm điện thoại đứng dậy đi ra ban công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"... Không có, không chạm vào cô ấy."

"Thật mà, không lừa em đâu."

Tôi lặng lẽ đứng phía sau anh ta, cánh cửa kính ban công ngăn cách chúng tôi thành hai thế giới.

Anh ta châm một điếu t.h.u.ố.c, mặc cho đốm lửa đỏ rực kia lúc tỏ lúc mờ bên bờ môi mỏng, làn khói trắng lười biếng tản ra.

Anh ta dùng chất giọng gần như là nuông chiều để dỗ dành một người phụ nữ khác.

"Ngoan nào, đừng quậy nữa."

"Yêu em, yêu em nhất, ngoan nhé!"

5

Trước khi Chu Tự Thâm gọi điện thoại xong trở lại, tôi đã nằm ngay ngắn trên giường từ trước.

Không ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá, chắc là anh ta lại đi tắm lần nữa.

Sau khi anh  tatém lại góc chăn cho tôi rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ, tôi mở mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà tối đen như mực, trong lòng là một khoảng thê lương.

Bên tai cứ văng vẳng những câu "yêu em" mà anh ta nhẹ nhàng dỗ dành nhân tình.

Ai ai cũng nói, Chu Tự Thâm đã móc hết tim gan ra để đối xử với tôi.

Mãi đến tối nay tôi mới hiểu ra, chỉ cần một người đàn ông có kỹ năng diễn xuất đủ tốt, anh ta có thể lừa dối tất cả khán giả, bao gồm cả người trong cuộc là tôi.

Tôi vô thức mân mê chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út, đây là thứ mà Chu Tự Thâm đã đ.á.n.h đổi bằng bốn tháng ngủ nghỉ và sức khỏe mới có được.

Khi đó công ty mới thành lập, nơi nơi đều cần đến tiền, là giai đoạn vốn liếng cạn kiệt nhất.

Để cho tôi một lời hứa đàng hoàng, anh ta đã dốc hết toàn lực.

Ban ngày, anh ta đi gặp khách hàng, bàn bạc hợp tác, tranh thủ mọi cơ hội có thể cho công ty mới non trẻ.

Ban đêm, anh ta giấu tôi chạy xe máy, hòa vào dòng xe cộ để nhận đơn giao đồ ăn.

Anh ta tự biến mình thành một con quay quay cuồng không ngừng nghỉ.

Tôi phát hiện ra chuyện này vào một đêm mưa lạnh buốt giá.

Anh ta giao xong đơn hàng cuối cùng, buồn ngủ đến mức hai mí mắt cứ dính c.h.ặ.t vào nhau.

Khi đi qua một đoạn đường vòng trơn trượt trên cầu vượt, bánh xe bỗng nhiên bị trượt, cả người anh ta bị mất lái ngã văng ra ngoài, mài sát trên mặt đường mưa lạnh lẽo vài mét.

Lúc tôi chạy đến, Chu Tự Thâm đang yếu ớt tựa vào chiếc ghế ở hành lang phòng cấp cứu.

Nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên của anh ta là muốn che đi vết thương.

Nhưng m.á.u hòa lẫn với nước mưa cứ thế chảy dọc từ mảng da lớn bị trầy xước xuống, nhuộm quần áo thành một mớ hỗn độn, căn bản là không cách nào che giấu nổi.

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống, giọng run rẩy hỏi anh ta tại sao lại làm như vậy.

Anh ta giơ bàn tay không bị thương lên lau nước mắt cho tôi: "Không cưới em về nhà sớm một chút, anh lúc nào cũng không yên tâm."

Khựng lại một lát, anh ta nhẹ nhàng bồi thêm một câu: "Một người tốt như em, anh đã phải dùng cả mạng sống để nắm giữ đấy. Đã nắm được rồi, thì sẽ không bao giờ buông tay nữa."

Gần bốn tháng không màng ngủ nghỉ, mới mua được cặp nhẫn cưới này.

Sau đó, công ty đón đầu xu hướng, nhanh ch.óng tích lũy được khối tài sản khổng lồ.

Chu Tự Thâm cũng từng muốn đổi cho tôi một chiếc nhẫn khác xứng tầm với thân phận Chu phu nhân.