Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 80: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Chị dâu, anh cả của chị thật là tốt. Điền Ngọc Trinh có tới ba người anh trai, nhưng không có người anh nào có thể cho cô nhiều tiền đến như vậy. Ngay cả khi cô đi lấy chồng, cha mẹ cô cũng không cho cô được mấy đồng.

Những người phụ nữ khác cũng vô cùng hâm mộ Thích Ngọc Tú.

Ở thôn bọn họ chỉ có duy nhất cô ấy có được người anh trai tốt đến như vậy. Thích Ngọc Tú:

"Ngọc Trinh, chị còn phải qua bên nhà chị cả, sợ rằng sẽ chậm trễ không ít thời gian, chi bằng mấy người cứ đi mua đồ vật trước đi? Chị sợ làm lỡ việc của mọi người” Điền Ngọc Trinh:

"Không có việc gì, em không vội, em đi cùng chị nha. Không phải mấy ngày hôm trước chị ấy vừa mới tới thăm chị hay sao?"

Thích Ngọc Tú nghiêm túc nói:

"Em thấy đấy, chị vừa mới nhận 30 đồng tiền. Em cũng biết nhà chị đã cũ nát quá rồi, trong nhà ở lúc bình thường cũng chỉ có mỗi mình Tiểu Bảo Nhạc. Số tiền này chính là toàn bộ gia sản của nhà chị, không thể đặt ở trong nhà được. Chị muốn mang tiền đưa cho chị cả để chị ấy giữ hộ “Cái gì! !!"

Mấy người phụ nữ không thể tưởng tượng được nhìn sang Thích Ngọc Tú.

“Vợ của Điền Đại ơi, chị cũng quá là rộng rãi đi? Nhiều tiền như vậy có thể nhờ người khác giữ hộ được hay sao?"

Thích Ngọc Tú phản bác nói:

"Chị cả của tôi chứ đâu có phải người ngoài đầu?"

Cô nghiêm túc nói:

"Mấy năm nay đều là bọn họ giúp đỡ tôi đấy thôi.

“Vợ của Điền Đại, hay chúng ta cùng cô đi qua bên đó"

“Đúng vậy, cũng không mất bao nhiêu thời gian hết Đừng nhìn ngày thường Thích Ngọc Tú cùng mọi người không hay nói chuyện, nhưng vào lúc này chẳng có ai nghĩ muốn bỏ lại mình Thích Ngọc Tú đâu.

Thích Ngọc Tú:

"Cùng tôi qua bên đó khẳng định mất không ít thời gian của mọi người.

“Không sao không sao, chúng ta cũng không có chuyện quan trọng gì để làm, thời gian rất là nhiều"

“Đúng vậy, chiều tối trở về cũng được"

“Bọn em cũng muốn đi theo để nhìn một chút"

Một hàng sáu bảy người phụ nữ liền đi theo Thích Ngọc Tú tới xưởng cán thép, Thích Ngọc Linh công tác ở xưởng chỗ này.

Cô ấy nghe nói có em gái tới tìm, liền vội vàng chạy ra, vừa thấy người đã hô lớn:

"Em hai Thích Ngọc Linh hỏi dồn dập:

"Sao em lại tới đây? Đã kết thúc thu hoạch vụ thu rồi hay sao? Sao lại không mang mấy đứa bé tới?"

Nói xong, mới gật gật đầu chào hỏi những người khác.

Thích Ngọc Tú:

"Em lên đây mua một ít kim chỉ. Chị cả, lúc đầu anh cả gửi cho em 30 đồng tiền.

Bây giờ em lại muốn đưa nó cho chị giữ hộ giúp em Cô liền đem tiền đưa cho Thích Ngọc Linh.

Thích Ngọc Linh:

"Được, em đưa cho chị, để chị giữ hộ cho em.

Cô ấy cũng không phải người hay ra vẻ, liền nói thẳng:

"Đi, em cùng chị đi về nhà một chuyến, chị đã chuẩn bị cho em sẵn một chút nguyên liệu. Em lấy về đi may cho Tiểu Bảo Châu một bộ quần áođi."

Đôi mắt Thích Ngọc Tú lập tức sáng lên:

"Quá tốt rồi ạ.

Thích Ngọc Linh:

"Em chờ chị một chút, để chị vào trong xưởng xin nghỉ"

Thích Ngọc Tú muốn tới nhà của Thích Ngọc Linh, mọi người liền không tiện đi theo, cho nên họ hẹn nhau ở cửa chờ của Cung Tiêu Xã. Hai chị em nhà họ Thích sau khi chào tạm biệt bọn họ rồi liền rời đi.

Nhà của Thích Ngọc Linh không xa, cô ở trong khu nhà dành cho nhân viên ở xưởng cán thép. Hai người đi vòng qua khu vườn ở hậu viện, Thích Ngọc Linh giữ chặt tay của em gái, 30 đồng tiền cô ấy vẫn cầm trong tay lại trở về tay của Thích Ngọc Tú.

Cô ấy liền nói:

"Em cầm đi"

Thích Ngọc Tú gật đầu. Cô cười hàm hậu:

"Chị, cảm ơn chị đã phối hợp với em nha.

Thích Ngọc Linh cười:

"Chút kỹ xảo này, chị em còn không hiểu ư?"

Hai người họ là chị em ruột, không cần nói ra cũng hiểu.

Tuy rằng Thích Ngọc Tú không được đọc nhiều sách, cũng không hiểu cái gì là đạo lý lớn, nhưng cũng có chút trí tuệ trong sinh hoạt của phụ nữ nông thôn.

Hôm nay là cô cố ý “mời” mọi người cùng đi lấy tiền, cũng là cố ý đem tiền chuyển qua cho chị gái mình giữ hộ.

Hành động trước là vì để cho hai đứa nhỏ nhà cô có thể đi học được thuận lợi, không bị người ta chỉ chỏ, bàn ra tán vào, còn hành động sau là vì giữ an toàn cho nhà của mình.

Tuy nói rằng trong thôn chưa từng xảy ra chuyện trộm cắp, nhưng mà nhà cổ đông trẻ nhỏ, lại chỉ có mình cô là người lớn. Cho dù cô khá khoẻ mạnh, nhưng cũng phải đặt an toàn của cả nhà lên trên hàng đầu. Chính vì vậy, cô mới nghĩ ra cách này để đánh lạc hướng suy nghĩ của những người khác.

Thích Ngọc Linh:

"Em có thể suy nghĩ cẩn thận như vậy, chị rất vui mừng nha Hai người cùng nhau đi vào nhà, cửa vừa mới mở ra, đã thấy có người từ phòng đi ra, đây là mẹ chồng của Thích Ngọc Linh.

Lưng và thắt lưng của bà vẫn còn thẳng tắp, Thích Ngọc Tú vội chào:

"Chào thím ạ"

Bà mỉm cười:

"Em gái của Ngọc Linh tới hay sao? Mau vào ngồi đi, buổi trưa ở lại ăn cơm đi, để thím đi tiệm cơm quốc doanh mua thêm đồ ăn.

Thích Ngọc Tú vội vàng lắc đầu nói:

"Không cần đâu ạ, con đi cùng người trong thôn lên đây. Đã hẹn cùng nhau trở về rồi ạ.

Tựa hồ nghĩ đến cái gì, cô vội vàng lấy đồ vật từ trong giỏ tre của mình ra, nói:

"Con biếu mọi người một chút gạo"

Bà sửng sốt, Thích Ngọc Linh cũng sửng sốt theo.

Thích Ngọc Linh:

"Em, cái này......"

Không nghĩ tới, Thích Ngọc Tú lại lấy ra một cái túi nhỏ, nói:

"Con em dùng nấm đổi cho người ta, em để vào đây để cho mọi người tiện cầm Cô đẩy đẩy Thích Ngọc Linh, rồi nói:

"Chị, chị đi lấy đồ đựng đi. Nhà em chỉ có một cái túi này, không thể để lại được đâu"

Thích Ngọc Linh:

"Không được, không được, cái này chị không thể nhận được. Nhà em mỗi ngày trôi qua đều không dễ dàng. Vất vả lắm mới đổi được chút lương thực tinh, chúng ta làm sao có thể nhận được chứ Thích Ngọc Tú thẹn thùng cười:"