"Thế thì hay rồi, hai con không được bắt nạt cháu cưng của mẹ. Mau đi thôi, bà sẽ dẫn hai đứa đi mua khoai tây chiên nhưng không được ăn nhiều quá đấy nhé"
Đó là những gì cô bé nói ra nhưng đã bị ánh mắt phản bội, Bảo Châu đã nói đúng.
Cô bé rất thích khoai tây chiên.
Thích Ngọc Tú một tay dẫn theo một đứa, nói:
"Bảo Nhạc mau đi nào, chúng ta cùng đi Bảo Nhạc:
"Được thôi ạ."
Ngày nay mỗi khi đi chơi với con cháu thì cần phải đảm bảo có ít nhất hai người lớn đi theo để đảm bảo an toàn cho bọn trẻ.
Bốn người bọn họ rời đi, Bảo Châu tựa lưng vào ghế, sánh vai với Bảo Sơn, cô nói:
"Bọn nhỏ giống như cây non vậy, hai đứa lớn nhanh như thổi"
Cảm giác như mới ngày hôm qua khi chúng được sinh ra, vậy mà hôm nay hai đứa nhỏ đã có thể chạy xung quanh với đôi chân ngắn nhỏ của mình rồi, họ mơ hồ nhớ về chúng bây giờ chỉ lớn hơn Bảo Nhạc một chút khi họ lần đầu tiên phát hiện ra cái hố sâu bí mật đó.
Bảo Châu nói:
"Thời gian trôi nhanh thật đấy"
Bảo Nhạc bây giờ cũng đã có con rồi.
Hơn hai mươi năm đã trôi qua....
Bảo Sơn gật đầu:
"Đúng vậy đó, thời gian trôi qua quá nhanh"
Anh nhìn sang Bảo Châu rồi nói tiếp:
"Dù cho thời gian có trôi như thế nào đi chăng nữa thì anh vẫn không thay đổi.
Bảo Châu khẽ bật cười, cô bĩu môi nói:
"Anh chỉ có giỏi dỗ dành em thôi"
Cô chống cằm than thở:
"Lúc đó anh còn nói làm sao chúng ta có thể giữ được bí mật lớn như vậy.
Bây giờ nghĩ lại thì bọn họ thậm chí vẫn chưa thể tin được.
Một đứa nhỏ sáu tuổi, một đứa thì bảy tuổi, đứa còn lại chỉ mới ba tuổi... à không... chưa được ba tuổi nữa.
Thích Ngọc Tú thì hoàn toàn có thể giữ bí mật nhưng ba người bọn họ lại vô cùng bất ngờ và bỡ ngỡ vì điều đó. Lúc này Bảo Châu nghĩ lại thấy khá ngưỡng mộ bản thân mình.
Còn Bảo Nhạc... cô nhìn sang thân hình mập mạp mũm mĩm của con mình rồi nói:
"Anh nhìn xem, hai đứa nhỏ bằng tuổi Bảo Nhạc hồi đó nhưng ai nhìn vô cũng không nghĩ là bọn chúng chỉ mới hơn hai tuổi"
Bảo Sơn nghĩ tới đó nói:
"Có lẽ là do lúc đó chúng ta quá nghèo khổ và thiếu thốn đúng không?"
Bảo Châu nhướng mày, Bảo Sơn vội nói tiếp:
"Bởi vì do quá nghèo cho nên chúng ta đều luôn mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Bảo Châu cũng không biết có đúng không nhưng cô vẫn gật đầu lia lịa.
Dù lý do là gì đi chăng nữa thì thời gian cũng đã trôi qua và họ vẫn giữ được bí mật cho đến tận bây giờ.
"Mẹ, mẹ à, con mua cho mẹ một ít gà rán KFC đây nè"
Giọng nói của cô bé cất lên, ngay khi Bảo Châu vừa quay lại thì cô đã nhìn thấy con mình đứng ngay bên cạnh, một tay cầm bánh su kem và tay kia cầm gà rán KFC, bộ dạng không còn để ý đến sự tức giận vừa rồi nữa mà hướng đồ ăn về phía Bảo Châu.
"Mẹ hãy mau ăn đi!"
Bảo Châu cố ý trêu chọc cô bé:
"Chỉ có phần của mẹ thôi sao? Không có phần cho ba con hả?"
Tiểu Trôi Nhi nhón gót chân nhỏ, đôi mắt mở to vô cùng chân thành:
"Anh trai đang cầm phần của ba đó ạ."
Anh trai của cô, Tiểu Nguyên Tiêu đang bước từng bước khá vững vàng đến chỗ họ.
Hai anh em họ là hai tính cách khác hẳn nhau, tuy có vẻ tâm đầu ý hợp nhưng anh trai lại rất ít nói, làm việc gì cũng từ tốn và bài bản. Em gái thì hoạt bát năng động, miệng nhỏ chúm chím nhưng lại nói rất nhiều.
Một đứa giống ba và một đứa giống mẹ.
Bảo Châu vui vẻ cầm lấy chiếc bánh su rồi cười nói:
"Con ngoan lắm.
Bảo Sơn:
"Em nên hạn chế ăn đồ lạnh"
Bảo Châu lập tức phản bác:
"Em chỉ ăn một cái thôi mà"
Chưa kể là khi trưởng thành, Bảo Châu cũng rất thích ăn những món ăn vặt, tính cô lại rất trẻ con.
Dù cho có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì cô cũng vẫn cư xử theo trái tim mình.
Có lẽ chính vì vậy mà Bảo Châu trông khá trẻ trung, cô ấy buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, nhìn y hệt như một sinh viên đại học. Ai mà ngờ được rằng cô đã lấy chồng và có con rồi đâu.
Cô cùng con mình ăn hết gà rán và khoai tây chiên, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn vô cùng. Bảo Sơn bất đắc dĩ bật cười nhìn bọn họ ăn uống no say, người lớn ăn nhiều một chút cũng không thành vấn đề nhưng trẻ con vẫn không nên ăn đồ chiên dầu mỡ quá nhiều.
Bọn họ đang bay đến sân bay của tỉnh, ở đây đều là thành phố phía Bắc, không mất nhiều thời gian di chuyển, chỉ tầm hai tiếng là tới nơi.
Bây giờ và trước kia không giống nhau, trước kia phải đi tàu hỏa mất khoảng hai ba ngày mới tới nơi, nhưng bây giờ di chuyển bằng máy bay cũng chỉ mất có hai tiếng đồng hồ.
Hai đứa nhỏ sau khi ăn uống no say thì lên máy bay ngủ vùi trong chăn. Khuôn mặt hồng hào của hai đứa vẫn còn dính đầy những mảnh vụn gà, Bảo Châu nhẹ nhàng lau sạch sẽ cho con trai và con gái, hai đứa nhỏ mơ mơ màng màng rồi lại ngủ thiếp đi.
Bảo Châu nhìn các con của mình và nói:
"Con mình thật là đáng yêu, hai đứa xứng đáng là con của em."
Bảo Sơn bật cười nói:
"Không lẽ chúng chỉ là con của em thôi sao?"
Bảo Châu:
"Là con của chúng ta.
Bọn họ đã mua ghế hạng thương gia, ghế ngồi và không gian cũng rất thoải mái nhưng bọn họ cũng không thấy mệt.
Rất nhanh đã về đến nhà. Trong những năm vừa qua thì Bảo Châu hiếm khi trở về nhà, mỗi năm cô chỉ về một lần để tỏ lòng thành kính.
Có lẽ bởi vì mỗi năm chỉ về có một lần nên cảm thấy mọi thứ khá lạ lẫm, mọi thứ đều thay đổi rất nhiều."