Tính cách của vợ chồng Tế Ninh vốn dĩ là vậy, không đòi hỏi cao sang, quyền quý. Bởi vậy nên rất hay gặp được ơn phúc. Có điều Tế Ninh cảm thấy hiện tại được như thế là đã tốt lắm rồi, tiền thuê cửa hàng hàng tháng còn cao hơn tiền lương của hai vợ chồng. Mà hai vợ chồng cũng không có chi tiêu gì nhiều, bọn họ thường hay mặc cảnh phục , thỉnh thoảng thì mặc thường phục .
Chưa nói đến quà cáp hàng năm, nhà bọn họ mọi năm đều nhận được rất nhiều món quà, nhiêu đó cũng đủ ăn mặc mấy tháng, Tết đến căn bản không phải mua sắm gì cả.
Hai vợ chồng Tế Ninh công việc tương đối ổn định hơn, giống như bọn họ còn có cả Thích Ngọc Linh trụ cột lâu năm nhất của gia đình.
Tuy rằng có công việc yên ổn nhưng lại đang phải đối mặt với nguy cơ bị sa thải. Vào thập niên 90 thì không phải hiệu quả làm việc của xí nghiệp nào cũng ổn định.
Hai vợ chồng chính là nhóm đầu tiên được xử lý cho sa thải, đợt sa thải đầu tiên này được trợ cấp không ít. Bọn họ chỉ có thể nghiến răng chịu đựng rồi từ chức.
Bây giờ hai vợ chồng tự lên thành phố mở tiệm chụp ảnh cưới, chưa kể bọn họ còn kinh doanh rất tốt.
Còn Văn Tử con trai của Thích Ngọc Tú cũng đã mở một cửa hàng quần áo ở trong quận. Có thể nói làm ăn rất khấm khá. Nhưng vì hai vợ chồng keo kiệt nên suốt ngày than rằng mình nghèo khổ. Có điều bọn họ là một đại gia đình rồi nên làm gì có ai không hiểu rõ hai vợ chồng Văn Tử được chứ?
Lại phải nói tiếp, hai người đó cũng chỉ là bắt nạt kẻ yếu. Tuy rằng thường ngày hay khóc lóc than khổ tội nghiệp với người trong nhà nhưng chưa bao giờ thể hiện ra trước mặt gia đình Thích Ngọc Tú. Bảo Châu cũng chỉ là biết chuyện thông qua Tế Ninh. Nhưng cô cũng không quan tâm làm gì. Về phần những người khác, bọn họ cũng có sự nghiệp phát triển của riêng mình, giống như gia đình anh cả nhà họ Thích, bởi vì họ mở bán quán ăn từ sớm nên công việc kinh doanh rất ổn định, mỗi ngày đều buôn bán rất thuận lợi.
Có thể nói nhà họ Thích ai cũng làm ăn phát đạt.
Nếu nhà họ Thích làm ăn tốt như vậy thì ngược lại xui gia là nhà họ Điền lại vô cùng kém cỏi và xuống cấp. Ông Điền và bà Điền vốn dĩ là hai con người sống rất tính toán xét nét người khác, lúc trước làm chuyện gì cũng đều tính kế để nhà mình không bị thiệt mà còn phải ăn lời vô. Có lẽ vì vậy mà bây giờ nhà họ Điền phải nhận quả báo, hiện tại nhà bọn họ toàn gặp những chuyện xui xẻo. Họ cư xử bạc đãi với gia đình Thích Ngọc Tú, từ khi chồng Thích Ngọc Tú chết thì họ quyết định cắt đứt quan hệ, cho dù có chết cũng không giao du.
Đặc biệt là vào thời điểm nhà Điền Nhị chỉ có Điền Cẩu Tử là đứa con trai duy nhất, điều đó trở nên rất đáng giá. Sau này Điền Tam lại đẻ thêm được hai đứa nữa nên tình yêu thương dành cho Điền Cẩu Tử cũng thưa dần đi.
Điều này đã khiến cho Điền Nhị rất không hài lòng. Trước kia Điền Cẩu Tử cho rằng tất cả đều là của hắn, sau này mới phát hiện ra mọi chuyện hoàn toàn không phải như vậy.
Vì vậy nên hắn cũng đối xử với ông bà Điền rất lạnh lùng, càng đừng đề cập tới chuyện hắn giúp đỡ cho.
Nhưng nhà họ Điền không biết có phải là con gái có vía thịnh vượng hơn hay không nữa, bởi vì con gái nhà họ Điền làm ăn rất tốt.
Chẳng hạn như vợ Điền Nhị tuy rằng không phải quá giàu có hay có quyền thế gì cả nhưng vẫn chạy kiếm sống được.
Vợ Điền Nhị cho dù tính cách rất độc đoán nhưng vẫn quan tâm tới con mình, họ còn biết tìm một đứa con rể đàng hoàng chứ không phải loại người bạch nhãn lang .
Còn nhà Điền Tam thì không cần phải nói nhiều, con cái trong nhà đều đã gả đi hết, chỉ có duy nhất Phán Đệ bỏ nhà ra đi biệt tăm biệt tích không quay trở về. Đã thế còn được người dân ở đó phong cho cái tên là “Goá phụ đen.
Cô ta đã tìm kiếm để dựa dẫm hết người đàn ông này đến người đàn ông khác.
Cũng không rõ đây có phải là phép màu không nữa khi cô ta vẫn còn ở ngoài kia nhởn nhơ làm như vậy.
Con người thần kỳ như Phán Đệ thì ngay cả ở bên này Tế Ninh vẫn thường nghe bọn họ bàn tán về cô ta.
Hơn nữa chỉ cần mỗi khi nghe đến cái tên này là anh bắt đầu chìm vào im lặng một hồi lâu cũng không biết phải nói như thế nào...
Nhìn chung thì những đứa con gái đều đã thành công nhưng con trai thì tương đối như nhau.
Điền Cẩu Tử lớn lên rất cần cù, buôn bán vất vả để kiếm tiền sống tiếp. Cha mẹ của hắn tính tình ích kỷ và tư lợi, thời còn trẻ bọn họ đã nhận không ít tiền từ tay ông bà Điền, nhưng chung quy cũng chỉ để giúp đỡ cho Điền Cẩu Tử.
Ngược lại thì hai cậu con trai của Điền Tam lại rất xấu tính.
Vợ chồng nhà Điền Tam không như nhà Điền Nhị, bọn họ không nuôi dưỡng con cái đàng hoàng, bọn chúng rất lười biếng, thậm chí cả ngũ cốc cũng không phân biệt được. Điền Cẩu Tử ít nhiều cũng phải làm việc chân tay, lớn lên vẫn phải kiếm việc làm.
Mà nhà Điền Tam hận rằng không thể toàn tâm toàn ý chiếu cố cho con trai mình, bọn họ không cho phép làm việc gì đụng tay đụng chân cả.
Gia đình có chút của ăn ngon là phải cho con trai, bọn họ dạy cho con mình từ nhỏ rằng bản thân con là con trai thì không cần phải làm gì cả, mọi việc đều có cha mẹ, có chị lo hết. Vậy mà có mỗi việc học với đi làm mà cũng còn không nên hồn.
Bọn họ thường ngày quản lý rất gắt gao nhưng vẫn không đâu ra đâu.
Điều khiến họ cảm thấy tồi tệ hơn đó chính là Thích Ngọc Tú đã dẫn dắt bọn trẻ sống một cuộc sống rất tốt và sung sướng.
Bọn họ có thể sống nghèo khổ nhưng lại không muốn gia đình Thích Ngọc Tú sống tốt, trong lòng cảm giác giống như kiểu bị gặm nhấm. Hơn nữa Thích Ngọc Tú còn có khả năng quyên góp rất nhiều, bao gồm cả trường học và xây dựng đường xá, họ đã làm được rất nhiều thứ bằng tiền. Nhà họ Điền còn đang mơ tưởng sẽ số tiền đó sẽ làm được gì nếu tiền là của họ, nhưng ảo tưởng nhiều cũng vô ích vì vốn dĩ số tiền đó không phải của bọn họ."