Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 666: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Mọi người vừa nhìn thấy A Đào bước vào đều đồng loạt dừng hành động trên tay lại và nhìn qua cô làm trong lòng A Đào càng thêm căng thẳng:

"Cô Vương, cô tìm em ạ?"

Cô Vương lập tức gật đầu, nói:

"Đúng vậy, Trương Đào à, em lại đây ngồi đi"

A Đào hít một hơi thật sâu, cô Vương chỉ vào mục tiểu thuyết trên nguyệt san, hỏi:

"Căn nhà cũ có hỉ này là em viết phải không?"

A Đào à một tiếng rồi gật đầu ngay lập tức và lo lắng nhìn cô giáo, sợ cô nói mình không làm việc đàng hoàng.

A Đào có chút năng khiếu trong việc viết văn.

Cô nhìn thấy trên báo đăng là viết bài sẽ có tiền nhuận bút nên mới đặt hết tâm tư viết bài văn này, tuy nhà cô nghèo, chị dâu cô vào cửa cũng không có lễ hỏi vàng bạc gì, nhưng A Đào ngồi cùng bàn với A Phượng có điều kiện không tồi chút nào nên cũng nhờ đó mà cô nghe được rất nhiều chuyện hay ho.

Cô Vương:

"Vậy đúng rồi, em cứ ngồi ở đây chờ chút nữa ban biên tập mục tiểu thuyết của trang nguyệt san này sẽ gọi điện đến tìm em"

A Đào:

"Có chuyện gì vậy cô?” Cô Vương lắc đầu:

"Cô cũng không biết nữa, bên kia họ không nói rõ ràng"

Bọn họ đều không hiểu chuyện gì nhưng điện thoại rất nhanh đã có cuộc gọi đến, cô Vương đưa điện thoại cho A Đào, đây là lần đầu tiên A Đào nói chuyện điện thoại, hồi hộp không dứt lên tiếng:

"Xin xin... xin.. xin chào ạ"

Giọng nữ thanh thúy vang lên bên đầu kia điện thoại:

"Xin chào, xin hỏi em có phải là Trương Đào đúng không?"

Trương Đào:

"Đúng vậy, em là A Đào, chị là..."

“Chào em, chị là người bên ban biên tập mục tiểu thuyết của trang nguyệt san, là phó chủ biên ban biên tập Lâm Tiếu Tiếu, đột ngột gọi cho em là vì công ty điện ảnh Hong Kong hợp tác với ban biên tập của tụi chị nhìn trúng câu chuyện ‘Căn phòng cũ có hỉ của em, họ muốn cùng em thảo luận về bản quyền khi quay điện ảnh. Mà hiện tại bên kia đã trao quyền cho nhà xuất bản của tụi chị xử lý chuyện này. Không biết bây giờ em có thuận tiện để nói chuyện này một chút không?"

A Đào:

"

):

".."

Chuyện viết văn thì cô biết nhưng còn chuyện khác thì cô một chút cũng không hiểu, trong đầu đã loạn như bột nhão.

“Trương Đào à, em còn ở đó không?"

Trương Đào:

"Điện... ảnh? Đó là cái gì vậy ạ?"

Lâm Tiếu Tiếu không chê cười cô gái này vì không biết những điều chưa gặp qua, dịu dàng giải thích:

"Chính là đem câu chuyện này của cô quay thành một bộ phim điện ảnh. Công ty điện ảnh sẽ trả cho em tiền bản quyền câu chuyện này, không biết em có muốn bán hay không..."

“Bán chứ ạ! Em đồng ý bán!"

Trương Đào không biết nhiều như vậy nhưng cô biết hiện tại trong nhà đang túng quẫn cỡ nào.

“Vậy thì tốt rồi, bây giờ chị đã đến chỗ của em rồi, không biết em có phiền nếu gặp chị để nói chuyện một chút không, nếu em còn chưa đủ mười tám tuổi thì chị hy vọng cha mẹ em cũng có mặt cùng"

Trương Đào:

"Vâng... Vâng vâng"

Đầu bên kia còn nói gì đó mà Trương Đào đã nghe đến mơ hồ, cô cúp điện thoại, người như cứ ngây dại ra.

“Trương Đào à, không có việc gì nghiêm trọng chứ?"

Trương Đào nói lắp:

"Không... không không ạ, không có việc gì ạ... Cô ơi, em xin nghỉ phép một ngày nha"

Cô Vương:

"Để làm gì vậy?"

Trương Đào chưa hiểu cho lắm, cha mẹ cô cũng không hiểu biết về vấn đề này, cô nắm lấy cánh tay của cô Vương, nói:

"Cô Vương ơi, cô có rảnh không ạ? Cô có thể giúp em một việc gấp được không ạ?"

Cô Vương:

"?"

Kết quả cuối cùng là đoàn người đi gặp Lâm Tiếu Tiếu gồm có Trương Đào, cha mẹ Trương Đào cùng với cô Vương.

Mẹ Trương Đào nhìn thấy con gái đột nhiên chạy về nhà, lại còn dẫn theo cả cô giáo, bà tưởng cô gặp phải chuyện lớn gì nên vừa hoảng vừa loạn không thôi. Sau đó được cô Vương giải thích mới hiểu tình huống như thế nào. Bà là một người phụ nữ của gia đình lại không được học hành tử tế, tất nhiên sẽ không hiểu được nhiều như vậy, cho nên phải nhanh chóng đi ra bờ biển tìm người thân trong nhà quay về, hai vợ chồng đều có chút mơ màng không rõ.

Mà cô Vương cũng mới vừa đứng lớp được ít năm, còn chưa có gặp qua chuyện như thế này mà học sinh đã tin cô thì cô tự nhiên cũng dành toàn tâm suy nghĩ cho cô học trò. Bốn người cùng nhau đến gặp Lâm Tiếu Tiếu, ngoại trừ Lâm Tiếu Tiếu còn có mặt một vị đồng nghiệp khác. Lâm Tiếu Tiếu đưa thư giới thiệu của mình ra, còn đưa cho cả tất cả mọi người xem giấy chứng nhận thân phận và giấy chứng minh công tác. Cô Vương nghiêm túc nhìn giấy chứng nhận rồi mới gật đầu.

Lâm Tiếu Tiếu mỉm cười nói:

"Tôi cũng đã nói với em ấy qua điện thoại đại khái về tình huống rồi, bây giờ tôi sẽ nói chi tiết hơn, hiện tại bên tôi cảm thấy câu chuyện của em ấy đặc biệt thích hợp.” Cô Vương:

"Là quay thành phim rồi chiếu ở rạp chiếu phim như Lư Sơn có đúng không?” Lâm Tiếu Tiếu:

"Đúng vậy nhưng mà chúng ta bán cái này cho Hong Kong nên khả năng cao sẽ chiếu bên đó trước, còn bên này khi nào chiếu thì tôi cũng chưa rõ.

“Quay câu chuyện của chúng ta, còn trả tiền cho chúng ta nữa, có chuyện tốt như vậy thật sao?"

Cha mẹ A Đào không hiểu lắm.

Lâm Tiếu Tiếu:

"A Đào nhà mọi người viết chuyện xưa rất tốt, đối tác của chúng tôi là công ty giải trí Tứ Hải Giai Nghệ, ý của bên đó là mọi người có hai sự lựa chọn, một là bán bản quyền trong mười năm, giá chúng tôi đưa ra bây giờ là năm ngàn đồng, nói cách khác thì là mười năm sau bản quyền điện ảnh này sẽ còn ở trong tay bạn. Hai là bọn họ sẽ mua đứt, có nghĩa là về sau câu chuyện này với bạn không còn liên quan gì nữa, nếu em ấy lại bán nó cho người khác thì chủ nhân của nó có thể kiện em ra tòa rồi ngồi tù, tiểu thuyết này sẽ thành của người khác, giá cả mua đứt là một vạn đồng..."