"Cả nhà Đại Sơn sẽ đến thủ đô du lịch cho nên Lý Kiến Kỳ quyết định không quay về mà ở bên này chờ bọn họ, bằng không vất vả ngồi xe về đến quê nhà, còn chưa được nghỉ ngơi lại phải ngồi xe tới thủ đô. Không được mấy ngày lại phải ngồi xe quay về Thẩm Quyến, ăn tết như vậy thì hầu hết thời gian đều là ngồi trên xe rồi.
Bảo Châu hiểu ra, nói:
"Đúng vậy mẹ nhỉ"
Cô nói:
"Vậy chị em Điềm Nữu cũng tới sao ạ?"
Thích Ngọc Tú:
"Chắc chắn sẽ tới rồi, không chỉ có bọn họ đến, cả nhà dì cả và cậu cả của con cũng tới"
Bảo Châu:
"A! !!"
Cô mở to hai mắt, kinh ngạc nói:
"Mọi người cũng cùng nhau tới sao ạ?"
Thích Ngọc Tú mỉm cười:
"Bọn họ đông người nên đi cùng nhau, như vậy trên đường mẹ cũng yên tâm hơn một chút. Năm trước bọn họ làm ăn cũng không tệ, đúng lúc nói đến chuyện du lịch, bọn họ đều muốn đến thủ đô tham quan, cậu cả con cả đời tham gia quân ngũ cho nên cũng chưa từng tới thủ đô lần nào"
Bảo Châu tò mò hỏi:
"Vậy nhà ông ngoại không tới hả mẹ?"
Thích Ngọc Tú lắc đầu, khóe miệng run rẩy một chút, nói:
"Cả nhà ông ngoại con không tới"
Bảo Châu mơ hồ cảm thấy hình như trong lời nói của mẹ có ẩn ý.
Cô hỏi:
"Tại sao vậy ạ?"
Thích Ngọc Tú:
"Thật ra mẹ có kêu cả nhà ông ngoại con cùng nhau tới nhưng mà đã bị ông ngoại con cự tuyệt.
Bảo Châu:
"Hả? Ý mẹ là sao? Mẹ nói rõ hơn được không?"
Cô kinh ngạc:
"Ông ngoại với bà ngoại là người khoe khoang như vậy tại sao lại không chịu đi du lịch chứ ạ?"
Thích Ngọc Tú nói:
"Ông ngoại con hỏi mẹ đi du lịch đại khái cần bao nhiêu tiền, biết cả nhà đều đi, ăn ngon, uống say, ở chỗ tốt thì phải tiêu hết số tiền mua cả chiếc xe ba bánh thế nên ông ấy chủ động kêu mẹ đưa tiền mua xe ba bánh.
Xe ba bánh còn dễ để khoe khoang hơn.
Bảo Châu:
Thích Ngọc Tú:
"Ông ấy cảm thấy một chuyến du lịch thì cùng lắm là khoe khoang được một hai tháng nhưng xe ba bánh thì chỉ cần chạy ra ngoài là có thể cho cả thiên hạ thấy, ít nhất còn có thể khoe khoang một năm hay hai năm gì đó.
Bảo Châu:
Thật là lợi hại, đúng là ông ngoại và bà ngoại của cô rất lợi hại!
Bảo Châu:
"Đúng là họ rất coi trọng hư vinh"
Thích Ngọc Tú nói:
"Nếu ông ngoại của con mà sinh vào niên đại của Khương Việt thì chỉ cần là có điều kiện tốt một chút, chắc chắn sẽ in thành cái logo lớn mà mặc trên người"
Bảo Châu bật cười.
Hai mẹ con khoác tay nhau lên xe, Thích Ngọc Tú ngoài miệng nói xấu cha mẹ vậy thôi, nhưng trên thực tế có một vài việc nhỏ cô ấy không thèm để ý. Tuy ông bà Thích đối với Thích Ngọc Tú không được tốt cho lắm nhưng tóm lại họ cũng là cha mẹ ruột của cô mà.
Hơn nữa chuyện này cũng không phải chuyện gì quá xấu cho nên một chút tiền này, Thích Ngọc Tú không thèm để tâm làm gì.
Thu nhập của cô ấy nhiều gấp ngàn lần so với người khác, đương nhiên sẽ không để ý chút tiền này, Thích Ngọc Tú:
"Mẹ đưa tiền cho cậu cả con để cậu cả đưa ông ngoại đi mua xe ba bánh. Lúc này bọn họ có thể sống những năm tháng vui sướng rồi.
Bảo Châu:
"Một chút tiền mà đã có thể làm hài lòng ông bà thì cũng là một việc rất tốt. Giống như nhà chúng ta tìm người giúp việc vậy đó mẹ, chỉ cần bỏ ra khoản tiền nhỏ đã đủ để giải quyết mọi việc nhà như vậy con cảm thấy thật sự rất vui và nhẹ nhõm"
Bọn họ lái xe về đến nhà, tuy trong nhà có khách nhưng Bảo Nhạc cũng không xem Lý Kiến Kỳ là khách, nói thẳng:
"Mẹ à, con phải đến trường học một chuyến, em lấy xe đi nha chị"
Bảo Châu ừ một tiếng, Thích Ngọc Tú nhìn bọn họ nói chuyện, nói:
"Con mua thêm một chiếc xe nữa đi, các con mỗi đứa một chiếc như vậy cũng tiện hơn một chút.
Bảo Châu:
"Cũng đúng ạ"
Bảo Nhạc:
"Má ơi"
Cậu cảm thán:
"Mẹ và chị của con thật là hào phóng quá đi.
Không phải bọn họ không có tiền, chỉ là hai người dùng một chiếc xe cũng không có gì là không tiện. Trường học bên kia thì có xe bus cho nên họ cũng trực tiếp đi xe bus. Tuy nhiên nếu lại mua thêm một chiếc thì cũng không có gì là to tát cả.
Bảo Nhạc nói:
"Xe cũ cứ để cho con dùng, còn xe mới thì để cho chị con Bảo Châu mỉm cười:
"Người bỏ tiền ra chính là đại gia"
Bảo Nhạc:
"Em biết, em biết, em có xe là được.
Tuy từ trước đến nay chị gái cậu không phải người keo kiệt nhưng Bảo Nhạc vẫn cảm thấy tự mình mua và người khác mua cho là hai chuyện không giống nhau. Cậu không thích như vậy.
Đây đại khái là tinh thần di truyền của nhà họ Thích.
Cả nhà bọn họ vô cùng náo nhiệt, Lý Kiến Kỳ đứng ở một bên cũng cười theo, Thích Ngọc Tú:
"Dì là dì Trương đúng không?"
Dì Trương lập tức đáp lời:
"Đúng vậy ạ, tôi là dì Trương"
Cô ấy mỉm cười nói:
"Phiền dì thu dọn một căn phòng cho khách, lúc ăn tết trong nhà rất đông người nên khó tránh được việc dì phải bận rộn thêm một chút.
Dì Trương vẫn luôn làm việc vặt, hiếm khi được ở chung với chủ nhà, cười nói:
"Đây đều là chuyện tôi nên làm"
Bảo Nhạc quay về trường luyện thi, Thích Ngọc Tú hỏi:
"Khi nào thì Bảo Sơn về lại đây?"
Bảo Châu:
"Hai ngày nữa ạ, anh ấy ở bên kia rất bận, chắc phải là 28 hay 29 tháng chạp gì đó, còn chưa có dự định chắc chắn"
Tuy lúc bắt đầu Thích Ngọc Tú cảm thấy hai người bọn họ tách riêng ra có chút không ổn lắm, nhưng một năm trôi qua bọn họ đã thích ứng rất tốt, còn lén đi ra ngoài du lịch một lần. Cho nên Thích Ngọc Tú không lo lắng nhiều như vậy nữa.
Đương nhiên chuyện cùng nhau đi ra ngoài du lịch vẫn là không thể được, người làm mẹ như cô không vui vì điều đó.
Cái tên tiểu tử Bảo Sơn này, từ khi bọn họ cùng nhau đi ra ngoài du lịch bị cô ấy biết được, người này lập tức trốn trốn tránh tránh, đúng là anh nên bị đánh......"