Sau này vì chính sách mà ông không trở về được, ông mới coi Hong Kong này như trạm trung chuyển, bắt đầu mua sản nghiệp ở đây, vốn dĩ ông có tiền nên cứ thường xuyên qua lại như thế, căn bản cũng tích góp được không ít đồ, đồng thời cũng kết giao được không ít bạn bè. Vì không tán thành việc ông trở về quê nhà tìm người thân nên mấy đứa con khác của ông cũng chưa bao giờ hỏi thăm về chuyện ở bên này, càng cảm thấy một nơi như vậy thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ.
Lúc ông bắt đầu về già, một năm thì hơn nửa năm ông đều ở Hong Kong rồi, bọn họ cũng mặc kệ.
Sau này ông đã lớn tuổi, khi ấy mới dần dần trở về bên kia sinh sống, thời gian ở lại bên này cũng ít hơn.
Đến khi tìm được cháu trai rồi, vì muốn tạo thành thói quen cho cháu trai nên hai người mới cùng trở về bên kia sinh sống. Mà ngay lúc ấy con trai và con gái của ông lại liên kết với nhau lừa gạt ông, họ khiến ông cảm thấy rất chạnh lòng.
Có thể nói công việc làm ăn của ông Lỗi lớn như vậy nên ông cũng không phải là người mềm yếu, ngược lại còn vô cùng quyết đoán. Thế nên ông đã hỏa tốc xử lý toàn bộ gia sản của mình. Vốn dĩ mấy đứa con khác của ông muốn lấy nhiều hơn nữa nhưng ông mặc kệ những người đó, mỗi ngày đều quyên tặng từ thiện, hơn nữa còn lấy danh nghĩa cá nhân chứ không phải danh nghĩa công ty để quyên tặng, ông quyên tiền như nước chảy, điều này khiến con cái ông lo lắng nên phải vội vàng đồng ý phương án phân chia này.
Đối với bọn họ mà nói, tuy bọn họ không thể lấy hết toàn bộ nhưng có còn hơn không.
Sự thật như thế nào thì chỉ có ông Lôi mới hiểu được.
Đến nỗi vì sao không đem toàn bộ tài sản cho Lôi Khải Uẩn thì ông cũng đã có tính toán của riêng mình. Ông Lôi đã làm ăn trong vài thập niên nên trong lòng hiểu rất rõ, nếu ông để cho Khải Uẩn sở hữu toàn bộ tài sản thì chắc chắn sẽ có ‘chiến tranh nổi lên, như vậy chỉ rước thêm nhiều phiền phức.
Nhưng hiện tại đã khác rồi.
Dựa trên khối tài sản ông đã đổi lấy được rất nhiều.
Nhờ việc phân chia tài sản, ông càng có thể thấy rõ hơn là đến cuối cùng con cái của mình ai là người ai là quỷ, đồng thời cũng có thể giải quyết được nhiều phiền phức, một chút tiền đã có thể giải quyết vấn đề, như vậy thì ông càng rất sẵn lòng bỏ tiền ra. Chỉ có kẻ ngu xuẩn mới cảm thấy bọn họ nắm được phần lợi ích lớn hơn.
Sự thật chứng minh rằng từ sau khi ông cho tiền thì ngoài Lôi Khải Uẩn ra, những con cháu khác không một ai để ý đến ông. Điều này khiến ông ghi nhớ sâu sắc trong lòng, bản thân ông làm người thật thất bại. Những năm qua ông bận rộn kiếm tiền, tình cảm với con cháu không sâu đậm, không ngờ đã biến bọn họ thành một đám như vậy.
Nhưng ông Lôi không giống như những ông lão khác, nếu là những ông lão khác thì chỉ sợ là sẽ tự oán trách bản thân nhưng ông Lôi thì không.
Ngược lại ông càng nhận định chắc chắn rằng lần này ông không làm sai, tuy năm đó ông bận rộn kiếm tiền nên cũng có chút xem nhẹ con cái, nhưng ông kiếm tiền không phải vì để bọn họ có cuộc sống tốt hơn hay sao?
Con trai cả của ông cả đời không có được những ngày tháng tốt lành, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lúc còn trẻ thì đã chết.
Còn bọn họ đi siêu xe, ở biệt thự cao cấp, dựa vào cái gì mà kêu gào là không có đủ tình thương của cha? Đến ngay cả cháu nội, cháu ngoại, cha mẹ bọn họ cũng không biết giáo dục con cái cho tử tế sao? Lại dạy bọn họ thành những đứa con như vậy? Vậy tại sao Khải Uẩn lại không như thế? Cho nên không phải là do gen không tốt mà là con cái có cha mẹ dạy dỗ không tốt, nhân cách của bản thân cũng không tốt.
Vì vậy ông Lôi càng cảm thấy bản thân mình không làm sai, có đôi khi còn khuyên các bạn già:
“Bùn nhão trét lên tường cũng không sao, cùng lắm là đổi cái mới.
Các bạn già:
"...... ?? ?"
Ông Lôi mỉm cười:
"Các ông không hiểu được đâu, có một đứa cháu trai có tiền đồ rất vui sướng"
Các bạn già:
.. ?? ?"
Không phải ông chưa bao giờ khoác lác sao?
Có người hỏi ông câu đó.
Ông Lôi trả lời đúng lý hợp tình:
"Đương nhiên là tôi không khoác lác, bởi vì những lời tôi nói đều là sự thật, tôi cũng không cần phải nói gì nhiều, các ông cứ tự yên lặng nhìn xem thì sẽ biết. Khải Uẩn nhà tôi lợi hại như thế nào?
“Vậy cũng không phải là lợi hại” Một ông bạn già nói:
"Đứa cháu này của ông không hút thuốc lá, không uống rượu, không chơi xe, không tìm bạn gái, sở thích duy nhất chính là kiếm tiền"
Người này hình như không có bất kỳ sở thích nào, chẳng khác nào một thầy tu khổ hạnh.
Ông Lôi:
"Ai nói hắn không có?"
Ông rất bình tĩnh:
"Khải Uẩn nhà tôi có bạn gái"
“Cái gì cơ! ?"
Mọi người đều nhìn ông Lôi bằng ánh mắt kỳ quái, bọn họ không thể tin nổi:
"Này...... Ông đang nói bậy bạ phải không?"
“Con gái nhà ai vậy hả?"
“Là nhà lão Trần sao? Hay là nhà họ Hoắc? À, hay nhà người quen của ông ở Anh quốc?"
Ông Lôi lắc đầu:
"Tất cả đều không phải, cô gái ấy ở Bắc Kinh"
Mọi người đột nhiên im bặt, vẻ mặt kỳ quái nhìn ông Lôi.
Ông Lôi mỉm cười:
"Tên là Điền Bảo Châu, tôi lấy ảnh chụp cho các ông xem, là một cô gái rất đáng yêu. Con bé và Khải Uẩn nhà tôi lớn lên cùng nhau Người ngoài đối với chuyện nhà họ Lôi thì không hiểu biết nhiều nhưng những người quen biết với ông Lôi thì biết, chợt bừng tỉnh:
"Hóa ra là thanh mai trúc mã"
“Chẳng trách..."
Có đôi khi một người đi đến địa vị nhất định không phải là không có nguyên nhân.
Nếu là người không biết rõ sự tình, sợ là sẽ làm ra dáng vẻ ghét bỏ, dù sao thì hoàn cảnh hiện tại cũng là như thế rồi."