Mặc dù anh cảm thấy chọn việc nhẹ nhàng là rất sung sướng nhưng điều đó không thể khiến Bảo Châu mất mặt, vậy nên Bảo Sơn hiện tại cũng đang rất nỗ lực.
Hơn nữa từ tận trong xương tủy của Bảo Sơn vẫn có vài phần nhuệ khí, anh là người có sự nghiệp, anh và Bảo Châu giống nhau, mức hưởng thụ cuối cùng của bọn họ không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, bản thân có bao nhiêu tài sản, mà là thông qua tài sản chứng minh mình có thể làm được những gì.
Mỗi lần anh trở về cũng giống như được sạc đầy pin, về đây thì tinh thần đều phấn chấn lên mười phần, hoàn toàn có thể làm tất cả mọi việc.
Một cậu chủ điên cuồng làm việc như anh vậy, cấp dưới đương nhiên càng không thể nghỉ ngơi. Mà trên thực tế dưới sự dẫn dắt của anh, hiệu quả và lợi ích của công ty bọn họ quả thật phát triển không ngừng. Ở bên kia sẽ không có ai kêu anh là Điền Bảo Sơn.
Họ chỉ biết anh là “cậu Lôi”.
Mà mọi người đều hiểu được cậu Lôi là người biết tiêu tiền, anh cũng là người rất tài giỏi.
Cấp dưới làm việc cho anh nhất định cần phải có đầu óc rõ ràng, làm việc phải cần mẫn và tuyệt đối không thể ăn cây táo, rào cây sung.
Đương nhiên làm tốt công việc thì sẽ kiếm được nhiều tiền hơn ở những nơi khác. Bởi vì rạp phim của bọn họ xa hoa hơn những chỗ khác rất nhiều, cho nên hiện tại có rất nhiều nhà làm phim cũng nguyện ý tìm công ty bọn họ để hợp tác làm ăn.
Nếu giá cả như nhau thì đương nhiên sẽ hy vọng tìm được chỗ tốt để hợp tác. Ví dụ như cũng là một bộ phim, cùng một giá tiền, dân chúng chắc chắn sẽ hy vọng được ngồi trên ghế dựa mềm mại, được xem phim ở chỗ rộng rãi sạch sẽ.
Đây là ưu thế về hoàn cảnh.
Mà ngoại trừ cái ưu thế về hoàn cảnh này thì nhà anh còn có ưu thế khác.
Công ty bọn họ có khả năng thương lượng tương đối tốt, so với hai công ty lớn còn lại thì bọn họ dễ dàng tiếp nhận một số công ty sản xuất phim hơn.
Còn ưu thế cuối cùng chính là về vấn đề huyền học. Cách làm việc của cậu Lôi rất độc đáo, anh tiếp nhận công ty còn chưa đến một năm nhưng rạp phim của bọn họ chiếu phim không ngơi nghỉ. Hiện tại đa số mọi người đều tương đối mê những thứ mới lạ cho nên sẽ không ngần ngại bỏ ra chút tiền.
Thật sự phải nói là người này có một khả năng rất đặc biệt.
Hơn nữa công ty giải trí của bọn họ còn sản xuất ba bộ phim điện ảnh, mấy bộ phim năm nay đều hot hơn năm trước.
Bây giờ đúng là thời kỳ hưng thịnh nhất của ngành sản xuất phim, mỗi năm số lượng phim được sản xuất ra quả thật là nhiều như kiến, mà công ty bọn họ chỉ sản xuất ba bộ phim nhưng cả ba bộ đều hot hơn năm trước, nhờ đó đã xử lý được những công ty lâu đời khác, dần dần khẳng định được năng lực của mình.
Công ty bọn họ sản xuất ba bộ phim, hoàn toàn là ba phong cách đạo diễn khác nhau, vai chính của ba bộ phim cũng không giống nhau. Điều này khiến người ta không thể lý giải được là do đạo diễn có năng lực hay là diễn viên có sức hút.
Bởi vì không thể đánh giá như thế.
Thậm chí đề tài phim cũng khác nhau nốt.
Nếu phải để chỉ ra có điểm gì giống nhau thì chỉ có thể nói là những đạo diễn này đều bắt đầu quay trước khi gặp cậu Lôi. Đồng thời việc tuyên truyền là do tổng công ty bọn họ thống nhất làm. Nhưng mọi người cũng không quá để tâm tới.
Cậu Lôi đúng là may mắn nhưng dù sao cũng là người ngoài nghề cho nên không có ai quá chú ý đến điểm này.
Mọi người chỉ đơn giản chú ý đến công tác tuyên truyền của công ty bọn họ. Không thể không kể đến mới làm việc có một năm, Lôi Khải Uẩn đã khiến mọi người có thêm kiến thức về cách thức tuyên truyền phim, công ty bọn họ thành công cũng một phần là nhờ nguyên nhân này. Thập niên của bọn họ mọi người còn chưa có nhiều loại tuyên truyền, phương thức truyền thống chính là chỉ có thể tuyên truyền một chút trên báo chí nhưng Lôi Khải Uẩn lại mở ra được nhiều cách tuyên truyền đa dạng.
Không chỉ áp dụng với công ty xe buýt, mà còn được áp dụng trên cả TV, sách báo, dường như chỉ cần mọi người vừa bước ra phố là lập tức có thể biết được bọn họ có bộ phim mới sắp chiếu. Đa dạng thể loại thế này đều được mọi người ghi nhớ nên cũng dần dần được áp dụng lên chính những bộ phim của mình. Bọn họ không nghĩ ra được nhưng hoàn toàn có thể học được.
Cách thức tốt như này không học là không được.
Không học thì sẽ mau chóng trở nên lạc hậu.
Nhưng bọn họ lại không phát hiện ra rằng những cách thức tuyên truyền này đều phải trả công cho công ty xe buýt.
Mà Lôi Khải Uẩn lại là cổ đông lớn của công ty xe buýt. Tuy không thể nói công ty xe buýt là của Lôi Khải Uẩn nhưng anh cũng chiếm 60% cổ phần, người khác cũng không thể nào so được.
Cho nên bản thân bọn họ tự cho là khôn khéo khi học lỏm những thủ đoạn tuyên truyền hay. Ông Lôi là người giỏi khống chế, ông có thói quen khống chế tất cả mọi thứ trong tay mình, bất kỳ công ty nào mà ông có tham dự vào thì cơ bản đều phải chiếm phần trăm cổ phần rất lớn, ông luôn muốn nắm giữ quyền sở hữu.
Công ty xe buýt cũng như vậy, chính vì thế lại rất thuận tiện cho Lôi Khải Uẩn trong quá trình làm việc.
Trước kia công ty xe buýt là kiếm tiền từ hành khách nhưng hiện tại thì khác, trên xe có thể quảng cáo phim, những quảng cáo khác cũng có thể làm được, bên ngoài xe có thể dán biển quảng cáo và ngay cả bên trong xe cũng có thể quảng cáo, cần cái gì cũng đều có cả.
Thậm chí còn lắp đặt TV trên xe để truyền phát tin tức về mấy bộ phim cũ của công ty.
Tuy bọn họ có phim mới nhưng dù sao cũng là công ty giải trí, họ vẫn có một số ít phim cũ tồn kho, lúc này còn chưa dùng tới chúng. Mặc dù ngày thường vẫn được phát trên TV nhưng mọi người cũng không hẳn là thích xem, đột nhiên xem được trên xe buýt, dù chỉ là một đoạn ngắn thôi cũng vẫn khiến cho họ cảm thấy rất hấp dẫn."