"Đây là thân thích của nhà chúng tôi nhiều năm không có qua lại.
Sắc mặt Phán Đệ càng trở nên tái nhợt, cầu xin cô:
"Bảo Châu à......"
Bảo Châu cười như không cười, nói:
"Mỗi lần cô kêu tôi, tôi đều cảm thấy cô không có ý gì tốt.
Bảo Châu không phải kẻ ngốc, chính vì khôn khéo nên cô mới nhìn ra được Phán Đệ đang giở trò, biểu hiện của cô ta tương đối lộ liễu.
Bảo Châu xưa nay vẫn luôn không thích Phán Đệ, nhưng nếu Phán Đệ không đụng chạm tới cô thì bọn họ nước sông không phạm nước giếng, nhưng nếu muốn đào góc tường của cô vậy thì cô ta càng không có cửa làm vậy đâu.
Bảo Sơn không nhất định phải dùng lời lẽ nhiều như vậy đối với cô ta nhưng Bảo Châu không phải là người mềm lòng.
“Phán Đệ, tôi cảm thấy cô làm người hay làm việc thì vẫn nên chân thành một chút sẽ tốt hơn. Bảo Châu dựa vào ghế, cười lãnh đạm:
"Cả ngày tính kế làm khổ người khác nhưng gà bay trứng vỡ thì cũng chỉ là dã tràng xe cát biển đông mà thôi.
Phán Đệ hận vì đã bị Bảo Châu nhìn thấu, cô ta cắn môi, nói:
"Cô, sao cô lại dám nói tôi như vậy?"
Bảo Châu nhướng mày, công an cũng được coi như là “có kinh nghiệm chinh chiến” nên dễ dàng nhìn ra được giữa hai người có ân oán, tuy nhiên vẫn nói:
"Hai người nói muốn tố cáo cô ấy phỉ báng......"
Bảo Sơn:
"Đúng vậy"
Anh nghiêm túc:
"Phỉ báng tôi thì được nhưng đụng đến bạn gái tôi thì tất nhiên là tôi không cho phép rồi.
Quần chúng hóng chuyện xung quanh:
"......"
“Không phải, không phải đâu ạ...
Lúc này quản lý vội vàng nói:
"Đồng chí công an, tôi nghi ngờ Điền Phán Đệ này dùng bằng tốt nghiệp giả để lừa gạt người khác.
Phán Đệ:
"Tôi..."
“Tôi cái gì mà tôi, cô mau theo chúng tôi về đồn một chuyến “Tôi không phải......” Phán Đệ bụm mặt khóc nấc lên:
"Tôi không phải cố ý la, f vậy đâu mà, các người hãy tha thứ cho tôi, các người tha thứ cho tôi được không..."
Cô ta lập tức quỳ xuống, nói:
"Thật sự rất xin lỗi Bảo Châu, rất xin lỗi, tôi không nên cố ý nói như vậy, tôi không có ác ý, oa oa, các người buông tha cho tôi được không....."
Hiện tại ở đây không đông người lắm, tuy nhiên chuyện này cũng gây ra sự náo nhiệt khá lớn, PhánĐệ tỏ vẻ khóc lóc thảm thương, cô ta vẫn thường xuyên lợi dụng ưu điểm của mình để lấy lòng của người khác, lợi dụng sự nhu nhược đáng thương để khiến một số người đàn ông mềm lòng.
“Cô gái này... Tôi thấy cũng không phải chuyện gì lớn, không ấy chúng ta hãy......” Quả nhiên là vẫn có người bất chấp tất cả tiến đến khuyên can.
Trên đời này từ khi nào mà lại có luật tha thứ cho những kẻ đầu óc nham hiểm thích gây chuyện làm khổ người khác vậy chứ?
Bảo Sơn cười lạnh nhạt, hỏi:
"Cô ta và ngài có quan hệ gì?"
“À thì... người này.....
Bảo Sơn không cười nữa, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc, nói:
"Ngài căn bản không quen biết cô ta thì dựa vào đâu mà ở đây nói chuyện? Nếu sau này cô ta phạm sai lầm lớn hơn nữa thì ngài tính giải quyết như thế nào? Ngài căn bản không phải đương sự, ngài thậm chí còn không biết gì mà đã tới đây bênh vực, không phải quá buồn cười rồi ư? Điền Phán Đệ này vào năm mười mấy tuổi đã giả mạo chị gái của mình lừa gạt tình cảm của đàn ông. Bây giờ lại dùng bằng tốt nghiệp giả để tìm công việc. Có thể thấy được bản chất người này căn bản là không tốt lành gì, lúc này còn không lo giáo dục cho tốt mà cứ buông tha hết lần này đến lần khác, vậy về sau có phải sẽ càng làm nhiều chuyện xấu hơn hay không?"
Anh ngoài cười nhưng trong không cười:
"Nếu như hôm nay chúng tôi không nói ra, về sau cô ta lại cầm bằng tốt nghiệp giả đi lừa gạt những người khác vậy thì ngài tính phải làm sao?” Phán Đệ không ngờ Bảo Sơn lại nói hết tất cả, trong lòng tức giận vô cùng, người đàn ông này đúng là chẳng khác gì lúc nhỏ, càng nhìn càng làm cho người ta chán ghét.
Từ nhỏ đến lớn lúc nào anh cũng đều đứng bên cạnh Bảo Châu, trong mắt anh chỉ có hình bóng của Bảo Châu, không hề để mắt hay quan tâm tới ai khác, rõ ràng cô ta cũng là anh em họ với hai người mà.
Phán Đệ chính là loại người như vậy, cô ta không nghĩ khi còn nhỏ bản thân cũng đã đối xử với người ta không tốt, chỉ biết yêu cầu người khác đối xử tốt với cô ta.
Thật sự Bảo Sơn trước giờ vẫn luôn tốt bụng như vậy, nhưng Phán Đệ chưa từng coi trọng anh, vì sao ư? Còn không phải là vì Bảo Sơn nghèo rách nát không có tiền sao?
Cho nên Phán Đệ vốn dĩ không để ý đến anh.
Nhưng hiện tại Bảo Sơn đã biến thành cậu Lôi, anh có tiền có năng lực, Phán Đệ lập tức để tâm, hơn nữa còn cảm thấy bản thân thật uất ức, tại sao anh lại đối xử với cô ta tệ như vậy? Vẻ mặt Phán Đệ trách móc nhìn Bảo Sơn, cắn môi:
"Anh Bảo Sơn à......"
Bảo Sơn lui về phía sau một bước, biểu cảm rất chán ghét:
"Ngài xem kìa, bây giờ cô ta còn cố ngụy biện"
Phán Đệ:
"Tôi biết tôi sai, tôi thật sự biết sai rồi, không phải là tôi làm...... Là người yêu trước kia của tôi làm, hắn làm giả bằng tốt nghiệp, tôi không biết là giả..... Hắn nói là hắn mua, tôi không biết là giả mà..."
Lúc này cô ta còn dám buông lời nói dối.
“Tôi không muốn nghe theo sự sắp xếp của trong nhà mà kết hôn nên mới bỏ trốn ra ngoài, tôi cho.... tôi cho rằng tôi đã tìm được chân ái của cuộc đời mình rồi nhưng mà người yêu của tôi lừa tôi, hắn còn đánh tôi, lúc này tôi mới phải chạy trốn lần nữa...... Tôi thật sự không biết cái bằng tốt nghiệp ấy là giả..."
Cô ta khóc lóc trông thật đáng thương, mấy người đàn ông xung quanh nhìn đều thấy rất đau lòng. Bảo Châu:
"..."
Đúng là đàn ông Tuy nhiên Bảo Sơn vẫn rất lạnh lùng, đại khái là từ nhỏ anh đã biết đây là người như thế nào, anh cũng không dao động một chút nào. Ngoài anh ra thì người không dao động chính là đồng chí công an, dù sao thì bọn họ đã gặp qua nhiều chuyện như vậy rồi, từ ánh mắt di chuyển liên hồi của cô ta đã đủ nói lên cô ta cũng không phải vô tội như những lời cô ta nói."