Nhưng vì cách cư xử như vậy của Thích Ngọc Tú mà rất nhiều người lớn tuổi khen cô có tình có nghĩa.
Người ta còn nói rằng, Điền Đại có được một người vợ như vậy, thật đáng giá cả đời.
Cuối cùng thì một người đàn ông, bản thân có thể có tâm địa gian xảo, nhưng ai mà không hy vọng sẽ có người đối với mình tình thâm nghĩa trọng. Nếu không làm được thì chỉ có thể ở nhà nói vài câu trước mặt bố mẹ.
Đây chính là nguyên nhân, nhưng thật ra những người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi mới không vừa mắt Thích Ngọc Tú.
Hai người bọn họ chính là nằm trong số đó, cho nên lúc này đây, hai người họ rất muốn tìm điểm yếu của cô để trả đũa.
Thật là rắc rối.
Hai người nhìn thấy Tiểu Bảo Châu xách cái rổ nhỏ đưa cơm đến, bà chị dâu họ Lý chợt nảy ra một ý, cười khà khà, thấp giọng nói:
"Này, tôi có chủ ý hay lắm......"
Chị dâu họ Vương nhanh nhảu nói:
"Thím nhanh nói đi"
Chị dâu họ Lý nói nhỏ:
"Chúng ta đánh không lại Thích Ngọc Tú, nhưng có thể gây khó dễ cho con gái cô ta mà"
Cô ta nhìn Tiểu Bảo Châu, cảm thấy đứa nhỏ này cả ngày hấp tấp, trông chẳng khác gì mẹ nó cả, thật là chán ghét.
Chị dâu họ Vương:
"Này..."
Cô nhìn chị dâu họ Lý, cảm thấy người phụ nữ này nhân phẩm chẳng ra sao, tuy rằng cô cũng chướng mắt Thích Ngọc Tú, nhưng mà gây chuyện với một đứa bé thì cô không làm được. Một người lớn lại đi gây chuyện với một đứa nhỏ mới có sáu tuổi, nghĩ thôi đã thấy mất mặt.
“Như thế có được không?"
Chị dâu họ Lý liếc nhìn bằng ánh mắt hình tam giác, nói:
"Có gì mà không được? Chị thử nghĩ đến Thích Ngọc Tú mà xem? Chị đánh lại cô ta không? Đánh không lại cô ta, làm cho con gái cô ta đau một chút, không sảng khoái sao? Tôi thấy chị chính là không được, ngày thường thì ăn nói hùng hồn, nhưng gặp chuyện không làm được gì hết. Đi đi đi, đồ đàn bà vô dụng, thật là không đáng tin cây"
Chị dâu họ Vương chịu không nổi sự khích tướng này:
"Làm thì làm, ai thèm sợ chứ?"
Chị dâu họ Lý:
"Chúng ta không thể giáp mặt được, bằng không người đàn bà hung dữ như Thích Ngọc Tú này nhất định có thể xông vào đánh người. Con bé không phải cần về nhà sao? Chúng ta mai phục ở trên đường núi, chị thu hút sự chú ý của nó, tôi đẩy nó một phen. Chị dâu họ Vương:
"Hả?"
Cô nhíu mày:
"Sườn núi kia tuy rộng nhưng mà rất nguy hiểm, lỡ như ngã chết thì sao"
Chị dâu họ Lý:
"Không thể nào, không ngã chết được đâu, muốn dạy dỗ người khác, còn phải nhẹ nhàng hay sao?” Tốt nhất đẩy ngã cho dung nhan bị hủy luôn thì tốt, để nó lớn lên không thể xinh đẹp được.
Hai người còn chưa kịp bàn bạc xong thì Tiểu Bảo Châu đã cầm hộp cơm đi về rồi, hai người lập tức giả vờ đau bụng rồi đi vệ sinh để đi theo cô bé. Cô bé còn không biết bản thân đang bị hai bà bác kia theo dõi.
Cô bé bước đi nhẹ nhàng, đôi chân ngắn nhỏ nhưng cũng vô cùng nhanh nhẹn.
Mỗi ngày cô bé chạy nhảy cũng không ít.
Buổi chiều cô bé còn muốn đi hái nấm.
Trên ngọn núi gần nhất thì không có ai hái nấm, mà nấm lại nhiều, nhưng đã hái nhiều ngày như vậy rồi chắc chắn là đã hết sạch. Cũng giống như khi tìm thức ăn hay hái thuốc, không ai thích leo cao như vậy. Mà ở bên dưới cũng có, đâu cần phải leo cao như thế làm gì.
Nguyên nhân chính là do Tiểu Bảo Châu tuổi nhỏ lại rất hiền lành nên không hề che giấu. Đúng vậy, bọn họ hiện tại vẫn có thể đi hái nấm, tuy rằng ở bên này đỉnh núi không có, nhưng mà ở bên kia đỉnh núi sẽ không có người hái, tuy rằng có ít nhưng vẫn có thể đến hái. Tiểu Bảo Châu nhanh chóng đến đó.
Cô bé đang rất vội.
Chị dâu họ Lý lẩm bẩm:
"Con bé này trông gầy gò mà sao đi nhanh như thế"
Hai người lớn đuổi theo một đứa trẻ, nhưng bọn họ lại đang thở hổn hển. Tiểu Bảo Châu cảm giác được tiếng bước chân, cô bé dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau, chị dâu họ Vương lập tức dừng lại, nở một nụ cười ngượng ngùng, còn chị dâu họ Lý đã nhanh chóng lẻn vào bên trong vách đá, định vòng qua đến sau lưng Tiểu Bảo Châu đẩy cô bé.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo Châu khẽ đanh lại, ậm ừ một tiếng.
Chị dâu họ Vương nhìn thấy chị dâu họ Lý đã vòng đến phía sau Tiểu Bảo Châu, trong lòng không khỏi nghĩ ngợi.
Bảo Châu đang định chạy đi, cô vội vàng kêu lên:
"Chờ một chút, cái kia, cái kia...."
Mà lúc này chị dâu họ Lý rón ra rón rén, đừng xem bọn họ là người xấu, thật sự là những chuyện hại người như vậy trước giờ họ chưa từng làm. Chính vì vậy mà cô ta lo lắng khẩn trương, thử vươn tay, đang muốn chạm vào đầu cô bé.
Tiểu Bảo Châu đột nhiên kêu lên:
"Này!"
Cô bé đột nhiên chạy đến bên cạnh, chị dâu họ Lý thu lại trụ lực, cả người chúi về phía trước, sườn núi vốn dĩ không chắc chắn, cô ta lập tức đụng trúng đồng bọn là chị dâu họ Vương, hai người theo quán tính liền ngã về phía trước rồi lăn vài vòng, hét lên tiếng kêu thảm thiết: A! !!"
Bảo Châu kinh hãi quay đầu lại, cô bé lộc cộc chạy tới, nhìn hai người nằm chồng lên nhau, mặt cắm xuống đất.
Cô bé mếu máo, chỉ nhìn thôi cũng thấy đau kinh khủng.
Tiểu Bảo Châu ngoan ngoãn nhỏ nhẹ hỏi:
"Hai bác có sao không?"
Chị dâu họ Lý bực tức:
"Sao vừa rồi cháu lại chạy lung tung như vậy?"
Bảo Châu:
"? ??"
Cô bé thật sự không hiểu, mình chạy thì liên quan gì đến bác ấy đâu chứ?