Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 613: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Kể từ lúc đến đây, Thích Ngọc Tú vẫn luôn nói mà không dừng lại, ba người Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc cũng yên lặng đi theo, Bảo Sơn cũng nhắc mãi:

"Cha à, đã nhiều năm con không trở lại, cha có trách con không? Sau này mỗi năm con đều sẽ tới thăm cha. Tuy hiện tại con không thể hoàn toàn dọn về đây, nhưng cha yên tâm, con sẽ chăm sóc mẹ và Bảo Châu, Bảo Nhạc......"

Bảo Châu cũng thầm cầu nguyện:

"Cha ơi, công ty bọn con hiện tại......"

Bảo Nhạc:

"....."

Người nhà này đều đang cầu nguyện, ai cũng bận rộn kể về câu chuyện của mình.

Thích Đại Bảo:

"..."

Đây là năm đầu tiên hắn theo gia đình cô hai đến đây, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô hai hắn có thể nói nhiều như vậy, trước kia hắn luôn cảm thấy cô hai hắn là người rất ít nói, nhưng bây giờ xem ra, vốn dĩ không phải là ít nói, mà là không nói nhiều với bọn họ mà thôi.

Nếu thật sự là người mình thích thì tại sao lại không thể tâm sự nhiều một chút chứ?

Vốn dĩ Thích Đại Bảo ở bên cạnh giúp đỡ nhưng nhìn thấy bọn họ càng nói thì câu chuyện sẽ càng dài thêm, hắn yên lặng đứng dậy, cầm xẻng ở một bên bồi thêm đất. Mùa đông đất rất cứng nên hắn rất nghiêm túc làm việc.

Còn cả nhà Thích Ngọc Tú thì vẫn liên tục nói tiếp.

Mỗi lần cả nhà Thích Ngọc Tú viếng mồ mả đều phải mất cả một ngày, một năm cô ấy mới đến một lần nên chỉ muốn đem hết mọi chuyện phát sinh trong một năm kể thật rành mạch.

Mà người nhà này đều có thói quen giống nhau, ai cũng có chuyện để nói, nếu luân phiên nhau nói thì chỉ sợ đến ba ngày còn chưa được xuống núi.

Bọn họ ở trên núi đợi đến lúc chạng vạng mới đi xuống, không riêng gì đi viếng mồ Điền Đại, bọn họ còn thắp hương mồ của ông bà cố của Bảo Châu. Tuy ông bà Điền làm người chẳng ra gì, nhưng Thích Ngọc Tú vẫn nhớ rõ chồng cô ấy từng nói, ông bà nội của chồng cô thương nhất chính là đứa cháu trưởng, chính vì như vậy, Thích Ngọc Tú cũng thành tâm thành ý thắp cho họ mấy nén nhang. Mặc dù người chết thì cũng như ngọn đèn đã tắt, có làm được gì khác cho họ ngoài thắp hương cúng bái đâu chứ.

Nhưng mà làm như vậy thì trong lòng sẽ được an ủi hơn rất nhiều.

Trời đã bắt đầu tối, mấy người bọn họ cùng nhau đi xuống núi, Bảo Sơn giữ chặt Bảo Châu, nói:

"Để anh nắm tay em, trời tối rồi phải chú ý đi đường cẩn thận một chút.

Bảo Châu ngẩng đầu, nhỏ nhẹ nói:

"Em nhắm mắt cũng có thể đi xuống được mà"

Bảo Sơn:

"Dù vậy thì cũng phải chú ý an toàn, không nên chủ quan, dù sao thì cũng đã lâu rồi chúng ta không trở lại đây.

Bảo Châu dạ một tiếng, cô nắm chặt tay anh, khóe miệng Bảo Sơn nhếch lên. Anh nắm tay Bảo Châu thật chặt, nói:

"Ngày mai anh đến viếng cha mẹ ruột và bà nội ở bên kia, mọi người có muốn đi cùng anh không?"

Dừng lại một chút, không đợi bọn họ trả lời, anh lại nói:

"Nhưng mà mọi người vẫn không nên đi thì hơn." Bảo Châu nhướng mày, Bảo Sơn:

"Về nhà rồi tính tiếp ạ.

Nghe thấy lời này, Bảo Nhạc suy nghĩ sâu xa một chút rồi mỉm cười, hỏi:

"Anh, anh nói như thế là có ẩn ý gì?"

Bảo Sơn cũng không che giấu ngược lại rất thẳng thắn, anh nói:

"Anh hy vọng sau này có quan hệ càng thêm chính thức rồi lúc ấy mọi người hãng đi.

Cái gì là quan hệ càng thêm chính thức?

Câu này không cần nói thì mọi người cũng biết.

Thích Ngọc Tú xuy một tiếng, tuy nhiên Bảo Sơn cũng không lo lắng chút nào, ngược lại còn cảm thấy rất nhẹ nhàng, thậm chí còn khẽ mỉm cười. Anh như vậy khiến Bảo Châu kinh ngạc nhìn anh. Bảo Sơn nhận thấy được ánh mắt của Bảo Châu, anh nhìn cô chớp chớp mắt.

Bảo Châu lập tức đỏ mặt, cô di chuyển ánh mắt sang hướng khác, bước chân cũng nhanh hơn. Cái bộ dạng này của anh, giống như bọn họ thông đồng cái gì đó, nhưng mà căn bản không có nha, Bảo Châu đi nhanh nên không kịp nhìn đường, dưới chân giẫm phải......

“A!"

Bảo Sơn nhanh chóng giữ chặt lấy cô, thật may mắn là ngay từ đầu anh đã nắm tay cô thật chặt rồi.

Anh nhanh chóng giữ chặt Bảo Châu, dùng sức kéo cô về phía sau, ôm lấy cô, mọi thứ giống như lời anh vừa nói.

Bảo Châu có chút đỏ mặt, tuy nhiên vẫn nói:

"Trời tối quá làm em không thấy rõ đường đi. "

“Không liên quan xíu nào"

Mọi người đều nén cười rồi cùng nhau xuống núi, chiếc ô tô độc nhất vô nhị này mang lại sức hấp dẫn vô cùng, lúc này có một đám trẻ con vây quanh chiếc xe. Vừa thấy bọn họ đi xuống, nhận ra người quen nên đều đồng thanh chào hỏi, Bảo Châu lấy kẹo từ trong cốp xe chia cho đám trẻ.

Mọi người đều vô cùng vui mừng, tuy hiện tại kẹo không còn quý giá như mấy năm trước nhưng những gia đình ở quê cũng vẫn còn tiếc khi mua cho con trẻ, Bảo Châu chia cho từng người mỗi người một ít.

“Cảm ơn chị"

"Cam on dì."

Mọi người xưng hô đủ kiểu cả, Bảo Châu mỉm cười, nói:

"Không cần khách sáo vậy đâu, trời tối rồi, các em mau chóng về nhà đi. Gia đình chị cũng phải về nhà nữa.

Đám trẻ sau khi nhận được kẹo thì vui vẻ đi về nhà, Bảo Sơn chủ động lái xe, xe chậm rãi chạy ra bên ngoài, chỉ là xe còn chưa kịp chạy được bao xa đã nhìn thấy có người đột nhiên lao vào xe bọn họ, cũng may là đường không dễ đi nên xe chạy rất chậm, Bảo Sơn kéo cửa kính xe xuống, nhíu mày:

"Này cô kia cô đang làm gì vậy?"

Con dâu thứ ba nhà họ Điền cũng hoảng sợ, vừa thở hổn hển vừa chạy nghiêng ngả lảo đảo xông đến, hỏi:

"Là chị dâu cả sao? Chị dâu cả, em là vợ của Điền Tam Thích Ngọc Tú ngồi ở vị trí ghế phụ, cô ấy càng trở nên không vui khi nhìn thấy người này, nói:

"Cô có việc gì sao?"

Vợ Điền Tam lập tức vòng qua xe tiến đến bên này, nói:

"Chị dâu cả, chị xem, chị xem nếu đã tới trong thôn rồi, chi bằng cùng nhau ăn một bữa cơm có phải vui vẻ hơn không? Sao có thể không trở về nhà chứ? Như thế này là không đúng phép tắc đâu! Chúng ta đều là người một nhà mà......” Thích Ngọc Tú nhíu mày:"