Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 60: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Được! Chuyện này cứ giao cho chị.

Thích Ngọc Tú:

"Còn một việc nữa, chị cả, em thấy chị mua thịt. Chị giỏi nhất là làm nấm tương, chị giúp em làm một hũ nấm tương nhé? Em muốn đem tặng người, mấy đứa Tiểu Bảo Châu nó trao đổi đồ vật với người ta, em muốn tặng chút quà để tỏ lòng cảm ơn với họ” Thích Ngọc Linh không hỏi nhiều, lập tức đáp ứng:

"Hiện tại để chị làm luôn cho em?

Cô ấy nói:

"Còn có gì nữa thì em nói nốt đi!"

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Không có, hết rồi chị.

Lời nói là nói như vậy, nhưng cô vẫn ra cửa hầm nhặt 30 quả táo to, đặt vào cùng một con gà xông khói, sau đó đem ra.

“Chị cả, lúc chị về thì mang theo nhé. Em đoán lúc chị đi, em còn chưa tan tầm nên chuẩn bị trước cho chị. Bảo Sơn Bảo Châu, hai đứa nhìn chằm chằm dì cả, đừng để cho lúc dì đi rồi, cái gì cũng không lấy nha...."

“Em làm gì vậy!” Thích Ngọc Linh trừng mắt.

Thích Ngọc Tú:

"Chị cả, em thật lòng chỉ muốn tốt cho chị thôi. Chị cũng không dễ dàng, chị cứ nghe em mà cầm đi. Năm nay nhà em tích cóp được nhiều hơn mọi năm, đủ ăn rồi em mới có mà cho chị. Nếu không đủ, em tuyệt đối không làm như thế đâu. Chị, chị nghe em đi.

Thích Ngọc Linh không đồng ý nhìn Thích Ngọc Tú, Tiểu Bảo Châu nhìn xem cái này, lại nhìn xem cái kia, cuối cùng dừng ở trên con gà xông khói, cô bé lảnh lót mở miệng:

"Dì cả, đây là gà anh con bắt được đấy ạ?

Thích Ngọc Linh:

"? ??"

Tiểu Bảo Châu nhanh trí cười, tiếng nói giống như là chuông bạc:

"Anh trai con bắt được, giờ đem tặng cho dì cả, dượng cả, còn có ba anh họ cùng ăn.

Cô bé rất hiểu chuyện nói:

"Nhà con luôn được ăn đồ ngon của dì, hiện tại chúng ta cũng có đồ ăn ngon, cũng muốn cho mọi người nha Thích Ngọc Linh ôm lấy nàng:

"Con thật là hiểu chuyện Cô lại quay sang xoa đầu Tiểu Bảo Sơn:

"Bảo Sơn cũng một đứa con trai giỏi giang"

Sau khi chần chờ một chút, cô gật đầu nói:

"Được, cái này dì cả sẽ nhận lấy Tiểu Bảo Châu lập tức lộ ra tươi cười, cô bé nhìn về phía Bảo Sơn, Bảo Sơn nhướng mày trở lại.

Tiểu Bảo Châu nhe răng cười, chớp chớp mắt.

Động tác nhỏ của hai đứa trẻ đều bị người lớn nhìn thấy hết.

Thích Ngọc Linh biết vì sao Tiểu Bảo Châu lại phải nói như vậy: Bảo Sơn không phải con ruột của em gái cô, trong thôn luôn truyền tới một ít lời nói khó nghe. Chồng của cô đã nghe được hai lần, trong lòng khó tránh khỏi có một chút do dự, lo âu. Chồng của cô không phải người xấu, mấy năm nay xử sự không chê vào đâu được.

Nhưng trong lòng hắn khẳng định sẽ có một chút suy nghĩ, hơn nữa cha mẹ chồng bên kia nhiều ít cũng không hài lòng.

Những lời này, cô chưa bao giờ nói ra cả.

Thích Ngọc Tú không thấy nên không biết.

Nhưng còn Tiểu Bảo Châu làm sao con bé lại biết được?

Cô cảm thấy, con bé này không hề thật thà giống em hai nhà cô một chút nào cả, con bé rất nhanh trí, thông minh, lại hiểu rõ lòng người.

Nhưng mà càng như vậy, Thích Ngọc Linh ngược lại càng lo lắng, cũng phải thôi, nếu đứa nhỏ sống trong hoàn cảnh đầy đủ thì làm sao sẽ thấu hiểu lòng người đến như vậy? Cô đúng là vô cùng lo lắng cho cô bé. Cô xoa xoa đầu Bảo Châu, nói:

"Bảo Châu, sang năm đi học đi, con cùng anh của con đều đi học"

Càng là đứa trẻ khôn khéo như vậy, càng không thể để cho nó tự do phát triển được.

Đi học, hiểu được càng nhiều tri thức, học càng nhiều đạo lý, như vậy mới là chuyện tốt.

Thích Ngọc Tú:

"Đúng, anh cả cũng nói như vậy, em đã quyết định rồi, sang năm sẽ cho hai đứa nó đi học. Thích Ngọc Linh sợ em gái lo lắng về tiền, nói:

"Chuyện tiền bạc em không cần phải lo lắng. Chị sẽ nói với anh rể em. Nếu hắn không nghe chị, chị sẽ bảo cháu em đưa tiền.

Thích Ngọc Tú chạy nhanh đến xua tay:

"Không cần đâu ạ, anh cả cũng đã gửi cho em 30 đồng......"

“Số tiền đó không đủ, hằng ngày em cũng phải chi tiêu"

Thích Ngọc Tú:

"Thật sự không cần......"

“Chuyện này còn gần một năm nữa, không cần phải nói sớm đến như vậy. Dù sao trong lòng chị hiểu rõ là được. Không nói cái này. Em xem con gà này, thật sự là béo nha, đã xông khói vậy mà vẫn còn được tám cân. Thích Ngọc Linh đã bắt đầu nói sang chuyện khác.

Nhưng thực sự là cô chưa từng thấy gà nào béo đến như vậy.

mắn"

Tiểu Bảo Châu cười:

"Là chúng con may Linh:

"Lần này dì tới đây, mang đi một chút đồ vật nhưng khi trở về lại cầm nhiều đến Thích Ngọc như vậy.

Thích Ngọc Linh lấy một con gà rừng Bảo Sơn bắt được để mang về, cũng coi như lưu lại một ấn tượng tốt.

Thích Ngọc Tú nghiêm túc nói:

"Trước kia chị cả mang tới nhà em nhiều đồ như vậy, khi đó em không có gì đưa lại, chị cả đừng ghét bỏ em nhé"

Thích Ngọc Linh gõ nhẹ phía sau lưng em gái mình, nói:

"Nói chuyện đó làm gì, người trong nhà, còn muốn khách sáo sao? Đi chuẩn bị đồ đi, chị đi làm tương cho em"

“Được.” Tiểu Bảo Châu mang ra ghế băng nhỏ, ba đứa trẻ xếp hàng ngồi với nhau, Tiểu Bảo Châu chống cằm, nói:

"Thật sự là trùng hợp, đột nhiên mọi người đều nói muốn cho em đi học.

Bảo Sơn nghiêng đầu hỏi cô bé:

"Vậy em có muốn đi học hay không?"

Bảo Châu gật đầu, nghiêm túc nói:

"Có chứ, em muốn đi học, cũng muốn đi học đại học! Em muốn giống như anh Khương Lãng, em cũng muốn học đại học.

Cảm giác cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, chính là một người ngốc nghếch.

Cô bé không muốn làm một người ngốc nghếch.

Bảo Sơn nghiêm túc:

"Anh cũng muốn thế.

Hai đứa trẻ nhìn nhau rồi bật cười.

Đứa thứ ba trong nhóm “Chúng ta là ba đứa trẻ ngoan đệ nhất thiên hạ” lại bị loại ra bên ngoài, Tiểu Bảo Nhạc không cam lòng lay anh chị của mình, nói:

"Em cũng muốn đi học nữa.

“Em còn nhỏ lắm"