Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 568: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Điềm Nữu:

"Vốn dĩ chính là Bảo Châu của chúng ta, là chị em tốt của em!"

Cô ấy hừ với anh trai mình.

Bảo Châu ngủ trưa dậy liền hắt xì liên tiếp mấy cái, nói:

"Ui cha, ai cứ nhắc mình mãi thế này.

“Người có thể nhắc tới chị nhiều lắm"

Bảo Châu nhướng mày cười, xoa xoa cái mũi, nói:

"Vậy cũng phải, dù sao thì cũng tại vì chị đáng yêu quá mà.

Đúng lúc buổi chiều không có việc gì làm, Bảo Châu nói:

"Bây giờ đi vào huyện vẫn còn kịp, Bảo Nhạc, em đi với chị một chuyến đến nhà cô giáo Uông không? Nếu đã về đây rồi thì cũng không thể không đến thăm cô giáo.

“Được ạ!"

Bảo Châu:

"Chúng ta nên mang cái gì làm quà nhỉ?"

Thích Ngọc Tú:

"Con đến kho xem thử đi, gần đây hầu như mỗi ngày mẹ đều đi chợ đen mua hàng tết, ở trong kho có rất nhiều thứ để lựa chọn đó."

Bảo Châu:

"Thế thì quá là tốt luôn ạ.

Nói tới đây cô lại vỗ đầu:

"Sao con lại hồ đồ như thế nhỉ, con phải đến nhà dì cả trước chứ"

Thích Ngọc Tú bật cười, nói:

"Trông bộ dạng vội vội vàng vàng của con kìa” Bảo Châu gật đầu:

"Cũng đúng thôi mà, con đang rất rất vội luôn đó."

Cô chỉ trở về có một thời gian ngắn, tính ra thời gian còn không đủ cho cô sử dụng nữa.

Bảo Châu:

"Con cảm thấy...... Theo tính toán thì con phải đến kho xem thử trước.

Nói là kho chứa hàng nhưng thật ra đó chính là một căn phòng bí mật mà chủ nhà trước đây đã dựng sẵn để làm kho hàng nhỏ.

Sau khi Thích Ngọc Tú dọn đến đây thì không có sửa lại mà trực tiếp sử dụng luôn, tuy nhiên Bảo Châu vừa bước vào thì thấy nơi này đã chất đầy đồ.

Từ khi không thể đi sang bên kia, nhà bọn họ cũng rất lâu rồi không có cất giữ nhiều đồ như vậy.

Bảo Châu ngó tới ngó lui không biết nên chọn món đồ gì, tuy nhiên cô cũng nhanh chóng chuẩn bị đồ đi thăm người thân, Thích Ngọc Tú nhìn con gái sửa sang lại, nói:

"Năm nay chợ đen bán nhiều đồ hơn năm ngoái, mẹ đã mua về không ít, sáng mai mẹ còn định đi đến đó lần nữa.

Bảo Châu chưa từng đi vào chợ đen, cô chỉ nhìn từ rất xa mà thôi, đó là lần anh trai dẫn cô đi, nhưng Bảo Sơn không yên tâm cho cô vào.

Nhưng Thích Ngọc Tú thì vô cùng hiểu biết về chợ đen, cô cũng đi rất thường xuyên.

Đặc biệt là từ khi không thể đi sang bên kia, đồ đạc ở nhà bọn họ đều được mua ở chợ đen.

“Mẹ à, vậy thì ngày mai con đi cùng với mẹ nhé"

Thích Ngọc Tú ghét bỏ bĩu môi:

"Con đi chung sao?"

Bảo Châu:

"? ??"

Mẹ làm vậy là có ý gì?

Không lẽ mẹ đang ghét bỏ cô sao?

Bảo Châu ngẩng đầu ưỡn ngực:

"Con thì làm sao cơ chứ? Con không thể đi cùng với mẹ ư?"

Thích Ngọc Tú không để ý tới vẻ khoác lác của cô, chỉ nói:

"Đi theo mẹ thì được nhưng con phải hoá trang một chút” Bảo Châu lập tức đưa tay ra dấu “ok”, rốt cuộc thì cô cũng có thể vào chợ đen. Thích Ngọc Tú:

"Mẹ nghe nói sang năm ở chỗ chúng ta cũng bắt đầu khuyến khích mua bán, sau này có muốn mở ra bán hành gừng tỏi hay bán đồ ăn thì cũng không còn là chuyện khó khăn nữa rồi"

Bảo Châu:

"Thiệt sao ạ?"

Cô rất kinh ngạc, ngay sau đó thấp giọng nói:

"Tất cả đều thay đổi rồi hả mẹ?"

Trước kia bọn họ cũng có nghe Khương Việt nói qua tình hình những ngày này, trên cơ bản có rất nhiều thứ đều thay đổi.

Nào là... tuyên bố thi đại học; Cho phép tự do mua bán; Có khả năng sẽ còn có những chuyện thay đổi khác nữa.

Tuy rằng cũng chưa thay đổi quá nhiều, nhưng một năm trở lại đây, đúng thật là đã bắt đầu thay đổi rồi.

Quả nhiên đây là chuyện tốt, Bảo Châu nói:

"Không có thứ gì là mãi mãi không thay đổi cả.

Hai mẹ con không tiếp tục thảo luận nữa, Bảo Châu tìm được một con thỏ hoang, nói:

"Con sẽ đến Cung Tiêu Xã mua chút đồ, sau đó đem đến nhà dì cả"

Cô một khi đã về đây thì làm sao có thể không đến nhà dì cả trước tiên.

Thích Ngọc Tú:

"Mẹ đi cùng với con"

Cứ như vậy, cả nhà ba người xách theo bao lớn bao nhỏ tới nhà Thích Ngọc Linh.

Bây giờ là cuối năm, lại còn là cuối tuần, cả nhà Thích Ngọc Linh đều bận rộn, bên ngoài nghe thấy tiếng đập cửa, Tế Ninh vừa mới mở cửa ra đã nhìn thấy em gái họ, lập tức kêu la oai oái, người này đã sắp làm cha rồi vậy mà vẫn vô cùng hoạt bát và tăng động như thế.

Mấy mẹ con Bảo Châu vừa đi được mấy bước vào nhà, Tế Ninh đã vội vàng quan tâm hỏi thăm Bảo Châu, còn nhắc đến Bảo Sơn.

Bảo Châu:

Anh họ này của cô chính là ồn ào như vậy, thật đúng là khiến người khác phát sầu mà. Lúc này đây cả gia đình đều ở trong nhà, hai vợ chồng anh họ Trụ Tử cũng ở đây, con cái của bọn họ cũng đều ở đây, sấp nhỏ xếp hàng lần lượt chào hỏi ba người.

Con gái nhỏ của Trụ Tử cắn ngón tay cái, đưa mắt nhìn Bảo Châu, thủ thỉ nói:

"Cô xinh đẹp quá ạ.

Người khác đều nói chào cô nhưng chỉ có mình con bé là chú ý đến cái đẹp.

Bảo Châu cười hì hì:

"Trông cô xinh đẹp thật sao?"

Cô bế con bé lên, lấy tay chỉ chỉ vào cái mũi nhỏ của con bé, nói:

"Có phải năm nay cháu ba tuổi rồi không, sao lại nhẹ hều thế này!"

“Do cháu chưa ăn cơm đấy ạ? Con bé vỗ vỗ cái bụng nhỏ.

Bảo Châu cười, sau đó ôm con bé ngồi xuống, Thích Ngọc Linh lên tiếng hỏi:

"Học kỳ này thành tích học tập thế nào rồi?"

Văn Tử ở bên cạnh cười nói:

"Mẹ, mẹ không còn vấn đề nào để hỏi nữa ư, thành tích của Bảo Châu có khi nào khiến người khác nhọc lòng đâu mà phải hỏi chứ?” Thích Ngọc Linh:

"Vậy trẻ con không hỏi thành tích thì hỏi cái gì bây giờ?"

Mấy đứa nhỏ đã đi học đều im lặng để giảm bớt cảm giác tồn tại của mình, sợ sẽ bị bà nội nhắc tới.

Bảo Châu:

"Lúc thi cuối kỳ cháu được hạng nhất ạ"