"Là dượng cả của con liên hệ người mua giúp mẹ đó, không tệ đúng không?"
Bảo Châu gật đầu:
"Còn tốt nữa là đằng khác ạ"
“Làm cơm cho nhiều người ăn như vậy, mẹ có mệt lắm không?"
Cô bò dậy:
"Để con mát xa giúp mẹ một chút.
Thích Ngọc Tú cười nói:
"Mẹ vẫn còn khỏe lắm, trước kia chúng ta đến thủ đô đều ở nhờ nhà người ta, Chiêu Đệ còn quan tâm chăm sóc mẹ rất nhiều. Bây giờ bọn họ trở về, trong khoảng thời gian này, nhà bọn họ sẽ không cho bọn họ ăn cơm. Nếu mẹ không làm cơm đãi thì chắc là bọn họ sẽ bị đói mất thôi"
Dù cho có không ở cùng nhau tám trăm năm đi chăng nữa, Thích Ngọc Tú cũng rất hiểu người nhà họ Điền.
Đây cũng là lý do vì sao cô ấy gọi bọn họ tới ăn cơm.
Bảo Châu:
"Trong lòng chị Chiêu Đệ cũng hiểu rõ mà"
Cô dừng lại một chút sau đó cất tiếng hỏi:
"Này bạn học Điền Bảo Nhạc, cuối kỳ em thi thế nào rồi?"
Bảo Nhạc nằm dài gác chân lên bàn trà, kiêu ngạo nói:
"Em mà còn có thể thi không tốt sao?"
Người nhà này đều tự tin như vậy, họ không bao giờ biết khiêm tốn là gì.
Bảo Châu:
"Ha ha ha"
Bảo Nhạc vô cùng đắc ý:
"Lần này em thi được hạng nhất toàn thị đó nha.
Bảo Châu kinh ngạc:
"Các em đã bắt đầu làm bài thi toàn thị rồi sao?"
Lúc ấy chỉ có thi tốt nghiệp bọn họ mới thi đề chung một lần, tuy nhiên lần đó là xếp hạng toàn tỉnh, còn những lúc khác thì không.
Bảo Nhạc:
"Đúng vậy, hiện tại đều là như thế, chị, chị yên tâm đi, em sẽ học tập thật chăm chỉ"
Bảo Châu liếc cậu, nói:
"Em đương nhiên phải học thật chăm chỉ, chị còn trông đợi vào sự giúp đỡ của em! Chị ở bên kia bận lắm. Em phải cố gắng thi thật tốt, đến lúc đó tới chỗ chị làm giáo viên.
Bảo Nhạc mỉm cười:
"Vậy chị hãy xin em đi"
Kết cục chính là cậu đau thương nhận lấy cái giẫm chân vô địch của chị gái......
Thích Ngọc Tú:
"Bảo Châu, con ở bên kia làm ăn bây giờ thế nào rồi?"
Bảo Châu:
"Cũng thuận lợi lắm mẹ. Chẳng qua là có hơi áp lực một chút. Cô cũng không phải đứa con chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, có chuyện gì cô đều sẽ nói hết ra.
Nếu đã là người một nhà thì cần gì phải che giấu! Đây là suy nghĩ của Bảo Châu. Cho nên cô luôn nói chuyện thẳng thắn:
"Con sợ người ta tham gia lớp học bổ túc bên con nhưng thi không đạt được kết quả tốt, mẹ nói xem bọn họ tiêu tiền học thêm ngược lại cũng thi không đạt, vậy trường học của con làm sao chiêu sinh được nữa? Con cảm thấy không nhất định là mọi người đều phải thi đậu, nhưng ít nhất cũng nên đạt một phần ba hay một phần tư gì đó đúng không a?"
Cô nói như vậy, mẹ cô cũng hiểu, Thích Ngọc Tú nói:
"Con hãy giữ tâm trạng bình thản một chút. Nếu tâm trạng con không ổn định vậy những người khác không phải còn áp lực hơn nữa hay sao?
Con chính là người dẫn đầu của bọn họ mà."
Bảo Châu gật đầu:
"Con biết chứ Đột nhiên cô nghĩ tới cái gì đó, bèn nói:
"Phải rồi, con có thể tiến hành vài lần thi thử, để mọi người làm quen một chút. Có người thật sự học hành không giỏi nhưng cảm giác khi tới lớp học bổ túc cũng học không đến nỗi tệ, ngày thường học ở trường thì thành tích không được khá cho lắm, con cảm giác không biết có phải những người này không vững tâm lý hay không nữa? Con tổ chức vài lần thi thử để huấn luyện bọn họ thêm một chút. Thích Ngọc Tú:
"Con xem như vậy không phải rất tốt sao?"
Bảo Châu:
"Mẹ, mẹ chính là nàng thơ của con"
Thích Ngọc Tú:
"Gì chứ?"
Bảo Nhạc:
"Gà cay thôi"
Cậu lại tiếp tục ăn một cái giẫm chân của mẹ.
Cậu thiếu niên hừ một tiếng, không sợ gì cả mà nói:
"Mọi người như thế này là bắt nạt người khác.
Bảo Châu:
"Không hề nhé.
Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Bắt nạt con trai mình mà gọi là bắt nạt sao? Chắc chắn là không phải rồi"
Bảo Nhạc:
Bảo Châu không nhịn được mà bật cười, cười đủ rồi, cô nói:
"Mẹ, con mệt quá, con muốn ngủ một lát"
Cài này gọi là căng da bụng, chùng da mắt.
Thích Ngọc Tú:
"Vậy con mau đi ngủ đi.
Bảo Châu nghiêng đầu, lại hỏi:
"Mẹ, năm nay chúng ta về bên kia ăn tết sao?"
Cái từ bên kia lần này là chỉ nhà cũ trên núi, đó cũng là nơi anh em Bảo Châu sống từ bé đến lớn.
Thích Ngọc Tú lắc đầu:
"Chắc là không nên đi, trên núi không điện không nước, không tiện chút nào, chúng ta ở bên này cái gì cũng có nên thành thói quen rồi, nếu trở về đó ở mấy ngày sẽ có chút không thoải mái"
Dừng lại một chút, Thích Ngọc Tú nói tiếp:
"Nhưng mà trước khi hết năm các con cùng mẹ lên núi một chuyến để cúng bái cha các con.
Bảo Châu:
"Dạ"
“Nếu cha con biết chúng ta sống tốt như thế này nhất định sẽ mừng cho chúng ta lắm"
Thật ra thì trong tay Thích Ngọc Tú có tiền nhưng bọn họ không có nguồn thu nhập ổn định, nếu lấy ra mua nhà thì rất dễ vấp phải thị phi, có thể nói lần này ông nội Bảo Sơn đã giúp bọn họ một chuyện rất lớn.
Thích Ngọc Tú cũng nghĩ tuy bọn họ nhận lấy nhưng chờ đến khi Bảo Sơn trở về, cô ấy muốn giao lại tất cả cho Bảo Sơn.
Bảo Sơn là con trai của cô, cô cho con trai của mình thì có gì không đúng sao?
Thích Ngọc Tú:
"Các con có biết khi không thể về bên kia, mẹ cảm thấy tiếc nuối điều gì nhất không?"
Bảo Châu và Bảo Nhạc đều im lặng lắc đầu, họ thật sự không biết.
Thích Ngọc Tú:
"Mẹ không thể đốt giấy tiền vàng bạc cho cha con, lúc trước còn đốt giấy tiền vàng bạc và xe ngựa cho cha con, ông ấy còn có cái mà dùng, bây giờ không về không đốt được cho ông ấy chút tiền, cũng không biết cha con có đủ dùng hay không nữa. Lúc cha các con còn sống không có ngày nào tốt đẹp cả. Cơm gạo ông ấy cũng chưa được ăn qua mấy lần. Bây giờ chúng ta có cuộc sống tốt, mẹ hy vọng ông ấy ở dưới cũng được tốt hơn."