Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 560: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Có trời mới biết, Bảo Châu đã lo lắng rằng nó sẽ không sử dụng được nữa.

Cũng may, ngoại trừ một vài phim tài liệu và phim phóng sự thì nhiều nhất chính là tài liệu học tập, đây là trước kia Khương Việt đã vì bọn họ mà chuẩn bị, trong lòng Khương Việt cảm thấy những người bạn nhỏ của mình có chỉ số thông minh cao, nên muốn cho bọn họ học tập thật nhiều, để bản thân có thể bồi dưỡng ra thiên tài.

Cho nên Khương Việt đã chuẩn bị cho bọn họ đủ loại giáo trình và bài tập cũng rất nhiều. Mỗi lúc thế này, Bảo Châu đều rất nhớ Khương Việt, nhưng bây giờ Khương Việt vẫn còn chưa được sinh ra.

Biết đâu được cha mẹ Khương Việt có khả năng còn nhỏ tuổi hơn cả cô. Haizz!

Cô thở dài một hơi, bây giờ chỉ có thể cười khổ rồi bắt đầu soạn giáo án.

Trách sao được hiện tại không có máy in nên phải trực tiếp viết tay.

Lúc này, Bảo Châu cuối cùng cũng hiểu được tại sao người “thời đại kia” không phát sầu vì chuyện tóc tại. Bây giờ cô đang vì những thứ này mà phát sầu đây, vất vả như vậy liệu cô có biến thành thiếu nữ đầu trọc không?

Suy nghĩ một chút về từ này thật khiến người ta cảm thấy đau lòng.

Cho nên vào ngày hôm sau, Bảo Châu rón ra rón rén đi tìm bà Trần, cô cứ tỏ vẻ thần bí như kẻ trộm lén vào phòng bếp, bà Trần bị cô dọa cho hoảng sợ.

"A!"

Bảo Châu vội che miệng bà lại:

"Bác hãy nói nhỏ một chút, nói nhỏ chút thôi ạ..."

Bà Trần không có con gái, mỗi lần như thế cũng không có cách nào ứng phó với Bảo Châu.

“Cháu làm sao vậy? Có gì thì cháu cứ nói, bác sẽ giúp cháu nghĩ cách Bảo Châu vô cùng ngượng ngùng, nhưng cũng rất kiên định, nói:

"Bác Trần, ngày thường bác có thể nấu thêm ít mè đen không? Gần đây cháu bị rụng tóc nhiều lắm, cháu muốn bồi bổ một chút. Bà Trần nghe xong thì ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới có phản ứng, sau đó ừ một tiếng, nói:

"Được, bác sẽ làm cho. Nhưng mà...... Cháu, tóc cháu rất nhiều kia mà"

Vốn dĩ Bảo Châu có mái tóc dày, mặc dù đôi khi cũng bị rụng, nhưng số lượng tóc mọc lên rất lớn cho nên đối với yêu cầu của cô, bà Trần có chút khó hiểu. Nhưng không hiểu cũng không sao, bà ấy vẫn sẽ nấu mè đen!

Bảo Châu khá kích động:

"Tích tiểu thành đại, hôm nay rụng một chút, ngày mai lại rụng một chút, ngày kia thôi là cháu thành người hói đầu.

Bà Trần:

"......"

Rất nhanh, bà vỗ ngực bảo đảm:

"Cháu cứ yên tâm giao việc này cho bác là được.

Bảo Châu hít một hơi thật sâu, bà Trần cười nói:

"Bác làm chè mè đen cho cháu, mỗi ngày cháu ăn một viên thôi, như vậy cũng tiện hơn ạ"

Bảo Châu:

"Được không ạ?"

Bà Trần vỗ vai cô:

"Yên tâm đi, cháu cứ yên tâm?

Bảo Châu:

"Dạ dạ"

Yêu cầu của Bảo Châu được bà Trần đồng ý, cuối cùng cô cũng có thể yên tâm rồi, cô vui sướng tiếp tục đi làm việc.

Có thể nói trường bọn họ là trường luyện thi duy nhất ở thủ đô, hầu như những người muốn học bổ túc đến đây rất đông.

Đương nhiên cũng có một vài giáo viên lớn tuổi hoặc bạn học đang ngầm dạy thêm. Nhưng đây lại là hai việc khác nhau.

Việc tồn tại của nhóm người này cũng không ảnh hưởng gì đến việc kiếm tiền của Bảo Châu cả.

Kỳ thật, đúng là năm trước chính sách đã có sự thay đổi, mọi người bán đồ ở nhà ga, đẩy xe bên đường bán đồ ăn. Những người như vậy rõ ràng rất nhiều, nhưng thật sự mà nói có ai mở cửa hàng ra hay không thì... gần như là không có.

Mọi người đều không dám trở thành người tiên phong, mặc dù có một vài tiệm cơm nhỏ mở ra, nhưng cũng khá kín đáo vì sợ bị người khác phát hiện.

Hơn nữa, Bảo Châu thật sự nghi ngờ, những tiệm cơm nhỏ đó trước kia đã được dựng lên, vốn dĩ đó là những quán ăn gia đình, bây giờ chính sách đã cho phép buôn bán, bọn họ mới khoan khoái hơn một chút.

Tuy là như vậy cũng không lập tức mở rộng.

Tóm lại mọi người vẫn giữ thái độ cẩn trọng.

Nói một cách tương đối, Bảo Châu xem như là người gióng trống khua chiêng , vì thế đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Mọi người đều chú ý đến sự phát triển của chỗ này, tuy nhiên họ cũng biết rõ rằng trường luyện thi và tình hình hiện tại không quá giống nhau.

Nhưng ở thời đại này thì không phải, mọi người không thể nói lớp học bổ túc của bọn họ và những công việc buôn bán kiếm tiền khác ngoài kia có gì khác nhau, nhưng cũng tuyệt đối không giống nhau.

Ở thời đại này, việc đi học là vô cùng quý giá, sinh viên thời này rất được coi trọng, lớp học bổ túc tuyệt đối không phải là công việc kiếm tiền.

Nơi đây tương đối giống những thư viện xa hoa thời cổ đại, làm sao có thể nói người dạy chữ và người buôn bán là cùng một địa vị xã hội chứ? Chắc chắn là không thể!

Huống chi là nói họ lấy tiền?

Điểm này không bị người ta lên án, một chỗ lớn như vậy, nhiều người như vậy, còn có tài liệu giảng dạy và bài thi, tất cả đều có thể quy ra tiền.

Hơn nữa nếu không thân không thích thì ai cho học bổ túc cơ chứ? Có một chỗ dạy học như vậy thật là tốt.

Đương nhiên, nơi này cũng có một phần là do Bảo Châu dẫn dắt dư luận, nhưng phần lớn đều là mọi người tự nghĩ như vậy.

Bảo Châu mở lớp học bổ túc rất thuận lợi, người mang lại lợi ích cho bọn họ là “người học”, Bảo Châu nghĩ đến Khương Việt từng nói, đến thời đại của Khương Việt có rất đông sinh viên nên không còn đáng giá nữa.

Chỉ là Bảo Châu cảm thấy hiện tại không phải, bây giờ mọi người vẫn rất tôn trọng người có học, cũng có rất nhiều người muốn học thật giỏi.

Tuy nhiên Bảo Châu cũng đã rõ vì sao trong vài thập niên ngắn ngủn, bọn họ lại phát triển nhanh như vậy, bởi vì mọi người đều rất chú tâm học hành và kiếm tiền.

Nhưng trong hoàn cảnh xã hội hiện tại, Bảo Châu làm gì cũng rất thuận lợi, cuộc sống quá thuận lợi nên thời gian lại trôi qua thật mau, tuy bận rộn nhưng thời gian giống như gió thoảng qua, 26 tháng chạp Bảo Châu mới lên xe lửa về nhà, lần này vé xe lửa là Chiêu Đệ mua, cô ấy dẫn theo ba đứa em gái, cùng đồng hành còn có Lý Kiến Kỳ."