"Các em muốn nói gì thì nói, đừng kéo tóc anh có được hay không?"
Là một người đàn ông, làm sao có thể để đầu trọc được?
Chỉ có hòa thượng mới để đầu trọc.
Hai chị em Tiểu Bảo Châu cùng Tiểu Bảo Nhạc vội vàng buông tay ra, không hẹn mà cùng nhìn về phía Bảo Sơn nở một nụ cười để lấy lòng.
Hai đứa này, không hổ là hai chị em ruột, ngay cả nở nụ cười lấy lòng cũng giống nhau như đúc.
Tiểu Bảo Sơn ho khan một tiếng, lớn tiếng tuyên bố:
"Cả hai đứa anh đều thương như nhau!"
Cậu nhóc vui rạo rực nói:
"Anh yêu mến Bảo Châu, cũng yêu thương Bảo Nhạc” Tiểu Bảo Nhạc mở to mắt nhìn anh trai, lại nhìn sang chị gái, cực kì kiên định đáp:
"Em cũng yêu thương anh chị nhất"
Tiểu Bảo Châu chớp chớp mắt, đột nhiên nhào vào Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Nhạc, ba người ôm nhau.
Cô bé lớn tiếng tuyên bố:
"Ba người chúng ta là ba đứa trẻ ngoan đệ nhất thiên hạ"
Ba đứa trẻ cùng nhau chơi, vui đùa lớn tiếng cho nên không nghe được âm thanh kêu gọi từ ngoài cửa truyền vào trong.
Vẫn là Tiểu Bảo Sơn có phản ứng trước, cậu nói:
"Hình như có người gọi cửa kìa?"
Bảo Sơn vội vàng bò đến bên cửa sổ nhìn thoáng qua, ngoài cửa thật sự có người.
“Hình như chính là dì cả!"
Cậu vội vàng nhảy xuống dưới.
Bảo Châu cũng vội đi theo xuống đất.
Hai anh em cứ như vậy vội vã đi ra bên ngoài, vừa rồi còn nói ba đứa trẻ ngoan đệ nhất thiên hạ, vậy mà lúc này chúng đã đem em trai nhỏ Bảo Nhạc bỏ quên mất rồi.
Bảo Nhạc:
"Em cũng đi......"
Rõ ràng không ai để ý đến nó cả.
Tiểu Bảo Sơn ra ngoài sân, mở cửa, vui vẻ gọi:
"Dì cả"
Người đến là chị gái cả của Thích Ngọc Tú, tên gọi là Thích Ngọc Linh. Thích Ngọc Linh mặc áo mưa, xách theo một cái tay nải to căng phồng, vừa nhìn liền biết ở trong đựng rất nhiều đồ vật. Cô thấy hai đứa trẻ chạy ra, Tiểu Bảo Châu rất đáng yêu mà gọi:
"Dì cả” Cô vội vàng lấy tay chặn cô bé lại, không cho cô bé nhào tới ôm chầm lấy mình, nói:
"Cháu xemtrên người dì ướt hết này, đừng ôm lấy dì. Chúng ta mau vào trong nhà thôi"
Thích Ngọc Linh vào cửa, nghe được trong nhà vọng ra một tiếng kêu, Tiểu Bảo Nhạc cũng hướng về phía cô mà nói:
"Dì cả"
Cô cười nói:
"Là dì đây, chờ dì cả cởi áo mưa ra cái đã"
Thời buổi này, người có thể sử dụng áo mưa cũng không nhiều lắm.
Cô đem áo mưa bên ngoài cởi ra, lúc này mới bước vào trong cửa, ba đứa bé chạy tới vây quanh Thích Ngọc Linh.
Thích Ngọc Linh cười đưa cho mỗi đứa một cục đường, nói:
"Lại đây nào, mỗi đứa một cục nha"
Tiểu Bảo Châu đem đường bỏ vào trong miệng, hơi hơi híp mắt, nói:
"Ngọt quá ạ.
Lúc trước bọn họ được thím cho một số đồ mà nhà thím ấy không cần dùng đến, bên trong cũng có đường, nhưng đường đó không có vị ngọt thuần nhất như thế này, mà bị pha thêm một chút vị gì đó rất là kỳ lạ.
Vẫn là đường dì cả cho là ăn ngon nhất.
Thích Ngọc Linh đánh giá ba đứa bé, không biết có phải do đứng cạnh hai đứa hay dãi nắng dầm mưa kia không, mà cô lại có cảm giác Tiểu Bảo Nhạc lại trắng ra.
Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Châu thì vẫn đen như cũ.
Ba tháng trước cô có tới thăm bọn chúng, chỉ cách một khoảng thời gian không gặp, không biết thằng bé làm sao mà cao lên, lại còn trắng ra khiến cho nó đứng cạnh anh chị của nó màu sắc đối lập vô cùng rõ ràng.
Cô duỗi tay xoa xoa đầu hai đứa lớn, nói:
"Bữa trưa hôm nay dì cả có món ngon cho mấy đứa đây. Tiểu Bảo Châu vui mừng hét lên một tiếng, sau đó cô bé cao hứng vỗ tay:
"Dì cả là tốt nhất ạ!” Thích Ngọc Linh cười nhưng lại mang theo một chút lo lắng, hỏi:
"Có phải nhà mấy đứa đã hết lương thực rồi hay không?"
Tiểu Bảo Châu lắc đầu, nói:
"Vẫn còn ạ, dì cả, dì không cần lo lắng quá ạ."
Thích Ngọc Linh nhìn vào đôi mắt đen láy của cô bé, nói:
"Con đó, giống hệt như mẹ con, chỉ biết an ủi dì cả. Tình huống trong nhà con như thế nào, dì còn không biết hay sao?"
Cô cũng không hỏi con bé thêm gì nữa, nói:
"Buổi trưa hôm nay dì cả nấu cơm, chúng ta sẽ ăn thịt"
Ba đứa bé lại nhảy cẫng lên.
Thích Ngọc Linh cũng không chậm trễ, lập tức cởi tay nải, đưa cho mấy đứa một cân mỡ heo, đường cùng một cân bánh hạch đào, bảo chúng đặt lên trên tủ. Sau đó cô nói:
"Cái này đừng ăn vội, hôm nay chúng ta có đồ ăn ngon rồi. Cái này cứ cất đi đã về sau từ từ mà ăn"
Hôm nay cô đã mang theo nửa cân thịt tới nấu cho chúng ăn.
Thích Ngọc Linh xách theo tay nải đi vào nhà chính, chuẩn bị làm cơm trưa.
Ba đứa bé chụm đầu lại với nhau, ghé vào khung cửa nhìn dì cả lấy thịt ra.
Hít một hơi thật sâu!
Thịt đó!
Hàng năm vào thời điểm thu hoạch vụ thu, Thích Ngọc Linh đều dành ra một ngày sang thăm nhà em gái mình. Ai mà không biết, thu hoạch vụ thu là rất vất vả. Thậm chí những gia đình keo kiệt cũng phải bỏ ra nhiều lương thực hơn cho những ngày này. Chẳng qua hoàn cảnh nhà em gái của cô như thế nào, Thích Ngọc Linh cũng hiểu được.
Việc đầu tiên Thích Ngọc Linh làm chính là mang non nửa túi gạo mà cô mang theo đặt vào ở trong góc, rồi nói:
"Dì đặt ở đây để ngày bình thường mẹ mấy đứa nấu cháo cho mấy đứa uống nha"
Cô thở dài một tiếng, rồi nói:
"Buổi trưa hôm nay dì sẽ cho các cháu ăn cơm.
Ba đứa bé đồng thanh hô dạ một tiếng.
Thích Ngọc Linh biết lượng cơm hàng ngày của em hai nhà cô.
Người khác chỉ nhìn thấy sức lực cô ấy lớn, lại không biết, cô ấy ăn cũng rất nhiều.
Năm đó mấy người bọn họ còn ở nhà, cô và anh trai còn có thể che chở được cho nó, em hai có thể ăn nhiều một chút. Sau này bọn họ, người thì tham gia quân ngũ, người thì đi lấy chồng, em hai liền ăn không đủ no. Qua một đoạn thời gian khi em hai đi lấy chồng, nhà họ Điền lại không phải là người hiền lành......"