Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 558: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Lúc này, Bảo Châu mới cảm thán mình đã dự kiến trước, chính vì lúc đầu cô yêu thích tham gia các cuộc thi cho nên mới nhận được rất nhiều vinh dự, hơn nữa cô có thân phận là Trạng Nguyên khoa xã hội Cát Tỉnh trong kỳ thi đại học cùng với danh hiệu hạng nhất hệ kinh tế Bắc Đại hai năm liên tục, thật sự có thể nói đây là những danh hiệu vàng giúp nhiều người biết tới tên tuổi cô.

Ngoại trừ điểm này, giáo viên của trường gần như là đội hình “Toàn Bắc Đại”, điều này cũng khiến mọi người rất yên tâm.

Bạn cùng phòng ngủ của Bảo Châu cũng có 2 người đến đây hỗ trợ, một người là Đinh Lan, một người là Quan Tâm.

Những người khác đều có công việc mua bán của riêng mình, chỉ có 2 người bọn họ thuộc dạng không am hiểu việc ra ngoài mua bán nhỏ, đã bị Bảo Châu thuyết phục, hai người đã gia nhập vào đây.

Mà trong đó Quan Tâm là vui mừng nhất.

Cô ấy nói:

"Kỳ nghỉ năm trước có rất đông bạn học không rời đi, họ đều ở lại trường học, trường học vẫn không nói gì, chỉ là học kỳ này không cho ở nữa, tôi còn đang lo không có chỗ ở, bây giờ thật là đúng lúc quá đi.

Giáo viên ở trường luyện thi của Bảo Châu hầu hết đều là bạn học của cô, mọi người đều từ nơi khác đến cho nên Bảo Châu trực tiếp làm ký túc xá ở trong trường để tiện cho mọi người ở lại nghỉ ngơi, điều này thật sự khiến cho mọi người cảm động.

Quan Tâm vui mừng:

"Tôi không thể về nhà ở, nhưng bây giờ được ở đây rồi thì thật là tốt.

“Chị cậu còn chưa đi sao?” Đinh Lan cũng hết chỗ nói rồi.

Quan Tâm:

"Chắc là chị tôi sẽ không trở về đâu, hiện tại thư giới thiệu lâu nhất có thể khai nửa năm, chị ấy khai nửa năm, bây giờ lại kêu anh rể trở về khai nửa năm. Trước kia chị ấy không có cách nào, nhưng bây giờ chị ấy có thể ở đây kiếm tiền, đương nhiên sẽ càng không chịu đi rồi. Cũng may bây giờ chị tôi kiếm được tiền nên tâm trạng cũng tốt, chị cũng không tính toán chi li giống trước kia, còn bắt đầu dạy dỗ con cái, sửa được mấy thói hư tật xấu. Đinh Lan:

"Vậy xem ra chị cậu cũng đáng khen đấy chứ. Quan Tâm:

"Chị tôi không quay về, tôi thật sự rất vui, trước kia tôi chỉ là nghe nói sơ qua nên căn bản không hiểu rõ. Nhưng sau khi nghe Ôn Nhu nói tôi mới hiểu được rằng thật sự xuống nông thôn rất khổ sở. Chị ấy có thể trút được áp lực mà ở lại không đi nữa thì như vậy cũng tốt thôi. So với việc phải xuống nông thôn chịu khổ cực, bây giờ chị ấy có thể cùng anh rể buôn bán kiếm tiền. Anh rể tôi cũng không còn vâng vâng dạ dạ như trước kia nữa. Đúng là một chuyện tốt. Đinh Lan là con một trong nhà cho nên không hiểu hết được những điều này, nhưng khi thấy Quan Tâm vui như vậy, Đinh Lan cũng mừng thay cho bạn, nói:

"Được rồi, mau đi thôi, tiết tiếp theo là của tôi rồi. Dạy xong là đến giờ tan học.

Quan Tâm:

"Tôi cũng có tiết......

Mọi người đều tất bật với công việc, Bảo Châu dạy xong thấy tuyết càng rơi nhiều hơn, nói:

"Đợi lát nữa cô nói phòng bếp nấu một nồi canh gừng, các em uống một chén rồi hẵng về nhà nhé"

Lúc này trời đã tối rồi, Bảo Châu lại nói:

"Các em mau về đi, những ai ở gần nhau thì quan tâm chăm sóc lẫn nhau một chút nhé.

“Được rồi, cô giáo Điền cứ yên tâm đi ạ.

Điền Bảo Châu cười cười rồi nhanh chóng ra khỏi cửa.

Tuy thoạt nhìn Bảo Châu rất dễ ở chung nhưng thật ra mọi người đều có chút sợ cô, cho dù là nam sinh thì cũng như thế.

Đại khái là bởi vì, cô giáo Điền quá thông minh, hơn nữa giống như cái gì cũng biết, đôi khi một người quá thông minh sẽ khiến người khác ngước nhìn, đồng thời cũng khiến người khác cảm thấy có áp lực rất lớn.

Cũng không thể nói là bọn họ hoàn toàn sợ, nhưng rõ ràng đối mặt với một cô giáo chỉ lớn hơn mình có vài tuổi mà lại giỏi như thế thì ai mà không sợ cơ chứ.

Học phí chỗ Bảo Châu không hề thấp, rõ ràng là người có thể tới học thêm thì điều kiện nhất định không kém, làm gì có ai để ý đến một chén canh gừng, nhưng có người quan tâm cho bọn họ chén canh gừng như thế này thì lại là khác.

Cả đám đều vui vẻ nhận lấy.

“Tiểu Mộng, chút nữa cậu đừng có đi gấp nha, tớ uống canh gừng rồi chúng ta đi cùng nhau, trời đã tối rồi, cậu là con gái đi một mình không an toàn.

Tiểu Mộng ngẩng đầu ừ một tiếng, cúi đầu nhanh chóng sửa soạn lại sách vở rồi đi sang một phòng học khác.

“Có phải Mộng Nhi đến lớp viết văn không?"

“Đúng vậy, cậu ấy cấp ba rồi mà còn học cái này"

“Cậu ấy nói rất hữu dụng, có thể có thêm một ít cơ hội cũng không thể bỏ qua.

“Chậc. Học thế cũng quá khoa trương rồi.

Cậu bạn lúc đầu nói chuyện:

"Cô giáo Điền của chúng ta cũng đã nói, chỉ cần có thể được học thì phải liều mạng học. Cơ hội thay đổi vận mệnh không đến nhiều lần, thi đại học là lần quan trọng nhất"

“Vậy cũng đúng"

Đúng 8 giờ rưỡi thì trường luyện thi sẽ đóng cửa, sau một ngày bận rộn, đến 8 giờ rưỡi vẫn còn vài lớp kiên trì học tới phút cuối cùng, có lớp thì đang từ từ đi ra ngoài. Bọn họ cầm theo cái ly của mình, đó là một ly canh gừng, họ vừa đi vừa uống.

Trần Thần vừa ra khỏi cửa đã thấy cha mẹ mình tới đón, lập tức tiến lại gần:

"Cha mẹ, hai người có lạnh không? Uống chút canh gừng đi ạ, đây là trường bọn con chuẩn bị đó"

“Trường các con sao còn chuẩn bị thứ này?” “Tuyết rơi lạnh quá nên cô giáo Điền sợ mọi người bị cảm lạnh.

“Như thế đúng là không tệ, trường luyện thi này ngoại chuyện học phí mắc ra thì không có gì để chê"

Một phụ huynh đi ngang qua nghe thấy thì cười nói:

"Cũng không đúng, nhưng mà nghĩ lại thì, học phí mắc là vấn đề của người ta sao? Rõ ràng là vấn đề của chúng ta mà Mấy người phụ huynh cười ha ha, trong đó có một người nói:"