"Vậy đến lượt em Tiểu Bảo Châu thịch thịch thịch chạy tới, là sơn động.
Sau đó Tiểu Bảo Châu trở về, nhìn anh, nói:
"Anh thật sự nhìn ra vách đá hả?"
Bảo Sơn nghiêm túc, nói:
"Anh không nói dối"
Bảo Châu gãi gãi đầu:
"A, vậy em là một đứa trẻ thích nói dối"
Tiểu Bảo Sơn vội vàng nói:
"Em cũng không phải đứa trẻ thích nói dối. Lúc nãy em chỉ là nghĩ cách để hai đứa rời đi nên mới nói dối. Em là đứa bé ngoan"
Cậu nhóc nhìn về phía em gái cười lấy lòng, lại bắt lấy tay cô bé, nhẹ nhàng lay động:
"Chúng ta đều là trẻ ngoan, nhưng mà...... vì sao em đi qua thì là sơn động, mà anh đi qua lại là vách đá chứ?"
Bảo Châu lắc đầu, không thể lý giải.
Tiểu Bảo Châu:
"Chúng ta đều là trẻ con, sao có thể giải thích rõ ràng được?"
Cô bé nhìn trái ngó phải, nói:
"Trách không được người trong thôn không ai phát hiện ra bên này.
Tiểu Bảo Sơn:
"Bên này kỳ quái như vậy, một khi có nguy hiểm......"
Bảo Châu nghiêm túc:
"Em không muốn bị đói.
Bảo Sơn gắt gao nắm lấy tay em gái, nói:
"Anh ở đây cùng em, cái gì cũng không sợ"
Hai đứa bé nhìn nhau, cùng nở nụ cười.
Người lớn mới phải nghĩ nhiều, bọn chúng chỉ là trẻ con, không cần thiết phải cố gắng suy nghĩ quá nhiều.
Tuy rằng phát hiện ra có điểm không hợp lý, nhưng hai đứa nhóc đều nhanh chóng tự thuyết phục chính mình, với chúng, đói mới là nỗi sợ hãi lớn nhất. Chẳng qua đã biết nơi này kỳ quái như vậy, cô bé lại rất lớn gan, bình tĩnh nói:
"Em lại qua chỗ lúc nãy nhìn xem Bảo Sơn:
99Bảo Châu nghiêng đầu, dịu dàng hỏi:
"Anh ơi, anh nói xem đây là nơi nào? Tiên giới sao?"
Bảo Sơn cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, lập tức đáp:
"Khẳng định không phải Cậu nhóc tuy rằng có chút sợ, nhưng thân là con trai đầu đội trời chân đạp đất, em gái còn không sợ, nhóc cũng không thể sợ.
“Tiên nữ không phải đều sẽ bay trên mây, lượn trên trời hay sao. Em xem, chị Khương mỗi lần lên núi đều mệt đến nỗi hận không thể nằm trên mặt đất, chắc chắn chị ấy không phải tiên nữ đâu"
Tuy rằng cậu nhóc không biết tiên nữ là cái dạng gì, nhưng khẳng định trông sẽ không giống như chị Khương và chị Hứa.
Cậu còn nhỏ, nhưng đừng nghĩ dễ dàng lừa gạt được cậu nhé.
Cậu đã nghe qua rất nhiều chuyện xưa, phàm là tiên nữ đều sẽ bay trên mây, lượn trên trời.
Hai người chị Khương đều rất bình thường mà.
Không hề có khí chất giống như tiên nữ tí nào.
Cũng may những lời này không bị mấy người Khương Việt nghe được, bằng không bọn họ thật sự muốn khóc ngất trong WC mất.
Đúng là hai đứa ngốc mà.
“Bọn họ không phải tiên nữ, nơi này cũng không phải tiên giới, càng không phải yêu giới. Bảo Sơn tổng kết.
Bảo Châu gật đầu. Lúc đầu cô bé vốn không có gì tò mò đối với nơi này, cũng bởi vì cô bé đã quá quen thuộc với núi rừng rồi. Nhưng hiện tại không giống, nếu đã biết nơi này có sự kỳ quái, Bảo Châu lại thấy hứng thú với nó. Cô bé nói:
"Anh ơi, em ra đó nhìn xem một chút, được không anh?"
Cô bé giơ lên một ngón tay bé xíu, nói:
"Em không đi xa đâu?
Bảo Sơn nghiêm túc:
"Phải ở trong tầm mắt của anh.
Tiểu Bảo Châu lập tức gật đầu:
"Được được.
Mỗi lần bọn nó lên núi đều vội vội vàng vàng nhặt nấm, chưa bao giờ cẩn thận nhìn xem cả. Bảo Châu đi vòng quanh một lúc, phát hiện cây cối nơi này thực sự rất xum xuê tươi tốt. Nhà cô bé ở ngay bên kia, nếu trên núi có trái cây như lê hay đào thì chỉ cần một giây thôi là đã bị đám trẻ con hái sạch trơn luôn rồi.
Không giống bên này đầu.
Cô bé đem bàn tay nhỏ tạo thành ống nhòm, nhìn được xa hơn một chút cảnh vật xung quanh, còn thấy được cả một cây sơn tra trong núi nữa.
Lại nhìn vào sâu thêm một chút, tựa hồ còn có...... lê?
Tiểu Bảo Châu vui sướng, quay đầu lại nói cho anh bé:
"Núi bên này có thật là nhiều thứ tốt, anh ơi, em cảm thấy năm nay chúng ta có thể mập hơn một chút rồi."
“Mấy người chị Khương sắp tới rồi đó, anh nhìn thấy bóng dáng của họ rồi.
Hai đứa nhóc ghé đầu vào cùng nhau nhìn. Từ phía xa, Khương Việt đã nhìn thấy hai cái đầu nhỏ trên đỉnh núi, cô vẫy tay với bọn nhóc rồi nói thật to:
"Chị tới rồi nè!"
Phía sau cô còn có ba người bốc vác. Bốc vác số 1 là Hứa Đình, bốc vác số 2 là em trai cô Khương Lãng, bốc vác số 3 là anh em tốt của Khương Lãng, Trần Khả Ngôn.
Ba người mang theo bao nhiêu là túi to túi nhỏ, người không biết còn tưởng rằng mấy người này đang đi chạy nạn ấy chứ.
Vì phải mang theo nhiều đồ như thế nên ba người phải tốn sức chín trâu hai hổ mới lên được đến đỉnh núi. Nói thật, tuy rằng đã được nghỉ ngơi ba ngày, nhưng lên núi vẫn mệt như cũ. Khương Việt không cầm đồ nên không thấy mệt, cô cứ thế bước đi khiến cho ba người kia đuổi theo tới nơi đã mệt đến thở dồn dập.
Khương Lãng nhìn hai đứa nhóc rồi chào hỏi:
"Hai bạn nhỏ, còn nhớ anh không? Là anh trai siêu anh tuấn siêu lãng tử đây này.
Tiểu Bảo Châu gật đầu.
Tiểu Bảo Sơn ở một bên khẽ bĩu môi, cảm thấy cái anh này thật tự luyến.
“Ái chà, hai em hái được nhiều nấm như vậy sao?"
Mấy người vây xung quanh giỏ nấm nói:
"Đây là nấm gì thế?"
“Sao tôi không biết nhỉ?"
“Cái này ăn ngon lắm, tôi đã từng ăn rồi"
Khương Việt cười:
"Nhiều chủng loại như vậy mà các em đều biết, thật là lợi hại.