Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 476: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Tuy nhiên điều đó cũng chứng minh nhà này thật sự không giàu có.

Mặc dù là như vậy, con cái còn có thể lớn lên mạnh khoẻ và giỏi giang, thật là quá khó để có được.

“Nhà các em thật là sống không dễ dàng gì......"

Bảo Châu gãi đầu.

Tuy ông Điền và bà Điền không muốn dính líu gì đến nhà này, nhưng nghe được tin vui sướng thế này, vội vàng đi tới thì nghe thấy người khác đang ở đây phá đám.

“Nhà bọn họ chắc chắn không dễ dàng, ái chà các người không biết gia đình kia......"

“Thiếu đạo đức cực kỳ, nhưng mà hai nhà không có quan hệ, khi bọn họ còn nhỏ đã không còn quan hệ......"

Ông Điền và bà Điền tức giận đến bốc khói, muốn đi lên mắng chửi người, chỉ là thấy ở đây nhiều người như vậy, lại còn ăn mặc tươm tất, bọn họ hít một hơi thật sâu rồi nén lại trong lòng. Bọn họ cũng hiểu được, nơi này không phải chỗ bọn họ có thể náo loạn.

Mấy năm nay bọn họ chẳng quan tâm, cũng không phải là không có ảnh hưởng.

Hai người liếc nhau sau đó yên lặng lén lút xuống núi......

Bọn họ lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ rời đi, chỉ có người trong thôn thấy, nhưng mọi người đều bĩu môi coi như không nhìn thấy. Nhóm người trong cục giáo dục nghe nói về chuyện nhà này càng cảm thấy hai đứa nhỏ này là trưởng thành từ trong gian nan cực khổ, không có nước chảy bèo trôi, lại lớn lên thành cây đại thụ che troi.

Nhìn bọn họ, quả thật như nhìn con cháu nhà mình, cảm thấy tràn đầy vui vẻ hào hứng.

“A, mau vào nhà đi ạ, trời lạnh như vậy mọi người đừng đứng bên ngoài kẻo lạnh lắm ạ? Bảo Châu tiếp đón mọi người vào nhà, nói:

"Mọi người mau vào trong ngồi đi ạ?

Trong phòng rất ấm áp, tuy không gian chật hẹp nhưng chỗ nào cũng đều hợp quy tắc, có thể thấy được người nhà này làm việc rất có trật tự.

Rất nhanh trong phòng đã đầy người. Người trung niên đứng đầu xem xét khắp nhà, nói:

"Cuộc sống sinh hoạt của các em có gì khó khăn không?"

Bảo Sơn làm anh trai lên tiếng trước:

"Không có ạ, bọn em vẫn sống khá tốt.

Anh bổ sung:

"Nhà của bọn em cũng không khó khăn cho lắm, thật sự vẫn còn nhiều người khó khăn hơn bọn em, nhà của bọn em vẫn còn tốt hơn nhiều nhà ạ."

Thật ra không phải Bảo Sơn nhất quyết phải nói điều này, mà là anh sợ trường học lại biến nhà họ thành cái gì đó điển hình rồi tuyên truyền, nói thẳng ra bọn họ ở trường học hơn hai năm, ăn mặc dù căn bản không lừa được người khác nhưng cái chính là bọn họ không nghèo.

Nếu bị người khác vạch trần thì thật là khó coi, dù sao thì bất cứ khi nào cũng không thiếu những người có lòng ghen ghét đố kỵ.

Vậy không bằng cứ sớm nói thẳng ra cho xong.

Thật hiển nhiên, Bảo Châu cũng nghĩ như vậy, cô cười nói:

"Anh trai nói đúng, bọn em thật sự sống khá tốt, mẹ em rất khỏe mạnh, làm việc rất lợi hại. Mỗi năm đều lấy được rất nhiều công điểm, em với anh trai cùng em trai cũng thường xuyên vào núi hái rau dại với trái cây và nhặt củi phụ giúp, nhà của bọn em có nhiều người có thể làm việc cho nên không cảm thấy vất vả chút nào. Thật ra người ở nông thôn như bọn em, chỉ cần cần mẫn thì cuộc sống đều sẽ không quá khốn khó. Thành thật mà nói, cuộc sống của bọn em còn tốt hơn một nửa người trong thôn"

Bảo Châu cười giảo hoạt, nói:

"Bởi vì bọn em không dự định xây nhà cho nên không cần nghĩ quá nhiều ạ"

“Không xây nhà ư?"

Bảo Châu gật đầu, nói:

"Đúng vậy"

Bảo Sơn:

"Rất nhiều gia đình khó khăn đều là vì có nhiều con, vì phải dành dụm nhiều tiền một chút, sau này trưởng thành còn phải xây nhà. Vậy đương nhiên là phải tiết kiệm một chút. Nhưng nhà bọn em không dự định xây nhà, ngoài chuyện ăn uống, tiền cũng chỉ dùng trên người bọn em. Cho nên cuộc sống vẫn rất dư dả. Mọi người xem chỗ này, tuy nhìn giống nhau, nhưng trong phòng này không phải rất ấm áp sao? Hiện tại quý nhất vẫn là phòng ở"

Bất kể khi nào thì chỉ cần có phòng ở cũng đều rất quý giá.

Bảo Sơn nghĩ nếu vài thập niên sau nhìn lại phòng ốc hiện tại vẫn cảm thấy phòng ở rất là tiện nghi.

Chính là lại không nghĩ tới, giá nhà ở niên đại này, tương đối đắt như cuộc sống sinh hoạt của mọi người. Nông dân như bọn họ làm việc quanh năm suốt tháng dư ra được hai mươi đến ba mươi đồng tiền đã là không tệ.

Nhưng mà không có ba bốn trăm, làm sao có được cái phòng ở.

Cho dù là cái đơn giản nhất, cũng phải đến hai trăm.

Công nhân trong thành thì dư được nhiều hơn, nhưng trong thành cũng không ai bán phòng ở, cho dù ngẫu nhiên có thì giá cũng đắt hơn bọn họ.

Cho nên lúc này phòng ở rất là quý.

Bảo Sơn nói câu này khiến mọi người xúc động gật đầu.

Tuy nhiên có một người trong đó tò mò hỏi:

"Nhà em không dành dụm tiền để xây nhà sao?"

Bảo Sơn:

"Lúc cha em còn sống vẫn luôn hy vọng bọn em có thể đọc nhiều sách, tuy cha không còn nữa, nhưng mẹ vẫn không thay đổi mong muốn đó. Mẹ em cũng cảm thấy chỉ có đọc nhiều sách thì bọn em mới hiểu lý lẽ lúc đó mới có thể có tiền đồ hơn. Cho nên mẹ em nguyện không dành dụm tiền xây nhà chỉ muốn cho bọn em có tiền mua sách đọc. Dù sao trong nhà cũng không phải ở mãi không đi, người khác thấy bên này không sống được nhưng riêng nhà bọn em còn cảm thấy sống khá tốt nữa là đằng khác. Mỗi ngày đi ra là vách núi Đại Sơn, không khí rất tươi mát"

"Ha ha ha!"

Câu này khiến mọi người bật cười.

“Hai đứa nhỏ này đúng là không tệ."

Tuy là trẻ con nông thôn nhưng không hề rụt rè nhút nhát, ngược lại luôn tự nhiên hào phóng. Nhìn lại trong phòng, xác thực trong phòng nhìn có vẻ tốt hơn bên ngoài, nhìn bên ngoài chỉ là một căn nhà đã cũ kỹ, nhưng bước vào trong mới thấy khắp nơi đều tốt và rất ấm áp.

Lại nhìn trên bàn, phích nước nóng cũng có, tầm mắt bọn họ lại quay về nhìn trên người hai đứa nhỏ, thấy bọn họ ăn mặc cũng rất ấm áp."