Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 456: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Anh à, sao anh lại tốt như vậy chứ, sao em lại may mắn có được người anh tốt như thế.

Khóe miệng Bảo Sơn nhếch lên đến nỗi cả người đều muốn bay lên trời, bây giờ tâm trạng anh cảm thấy rất tốt. Bảo Sơn cúi đầu nhìn cô, nói:

"Vua nịnh nọt à mau mau trở về thôi"

Bảo Châu:

"Em có phải người mà anh thích nhất không?"

Bảo Sơn mỉm cười nhìn Bảo Châu, gật đầu và nghiêm túc nói:

"Đúng vậy.

Bảo Châu buông tay:

"Là lá la!"

Nhảy nhót trở về giống như một con thỏ con.

Cô vào phòng thì thấy mọi người đã rửa mặt xong rồi, chỉ còn lại mình cô, Dương Mông cảm thán:

“Tình cảm anh em các cậu thật tốt!"

Bảo Châu gật đầu:

"Đó là đương nhiên rồi.

Thật ra Dương Mông còn định nói, nhưng có phải quá mức thân mật rồi hay không?

Cô ấy không biết Bảo Sơn và Bảo Châu không phải anh em ruột, nếu biết, sợ là càng muốn ngăn cản Bảo Châu. Nam nữ sao có thể gần gũi như vậy, nhưng mà cô ấy lại không biết, quá trình trưởng thành của Bảo Sơn và Bảo Châu là chịu ảnh hưởng của hơn 50 năm về sau, chính bọn họ cũng không cảm thấy cái này có cái gì không đúng.

Ngay cả việc dũng cảm biểu đạt tâm trạng của mình cũng được thực hiện rất tốt.

Bảo Châu rửa mặt và rửa chân, sau đó ngẩng đầu nói:

"Dương Mông, cậu có chuyện gì muốn nói sao?"

Dương Mông chần chờ một lát rồi lắc đầu, lại suy nghĩ rồi gật đầu, nói:

"Hôm nay cậu giảng hay lắm."

Bảo Châu vừa nghe thì lập tức bật cười, nói:

"Quả nhiên là vậy mà, tớ cũng đâu phải là người bình thường"

Ngụy Điềm Điềm nghe xong, dùng chăn bịt kín đầu mình, Bảo Châu nghiêng đầu nhìn hành động của Ngụy Điềm Điềm, trêu chọc:

"Ngụy Điềm Điềm, hôm nay cậu học không tốt đâu đó nha, ngày mai cần phải nỗ lực gấp bội.

Ngụy Điềm Điềm:

"..."

Bảo Châu tiếp tục trêu chọc:

"Nếu thật sự có thể thi đại học, các cậu cảm thấy chúng ta có thể thông qua hết không?"

“Ôi trời! !!” Lúc này không chỉ có Ngụy Điềm Điềm như vậy, ngay cả những người ít khi nói chuyện cũng đều hét to lên, tỏ vẻ khiếp sợ nhìn Bảo Châu.

Cậu nói thử xem, cậu đang là nói tiếng người sao... ?

Bảo Châu:

"Thật sự cũng có khả năng mà đúng không?” Những người khác:

"......

Ngụy Điềm Điềm:

"Thì ra có người còn điên hơn tớ Bảo Châu cũng trợn mắt há hốc mồm, cô không ngờ tới những người này lại nghĩ là thật.

Cô chỉ là tùy tiện nói như vậy, chẳng lẽ nhân phẩm cô tốt như vậy sao? Thế cho nên mọi người nghe xong đều tin răm rắp?

Bảo Châu khiếp sợ, tuy nhiên sau đó nói:

"Chúng ta có thể, chúng ta nhất định có thể mà.

Chiêu Đệ: Mau ngủ đi nào"

Dương Mông đã quên mất lúc đầu định nói gì, gật đầu:

"Đúng rồi, mau đi ngủ thôi.

Những người khác yên lặng nằm trên giường, lấy chăn trùm kín đầu.

Bảo Châu cười hì hì rồi rửa chân cho xong, cũng là người cuối cùng lên giường, cô khóa cửa lại, kêu:

"Các cậu ngủ rồi sao? Chưa ngủ thì lên tiếng để tớ tắt đèn nha “Ừ” Bảo Châu ngủ ở đầu giường đặt xa lò sưởi, đương nhiên là tương đối không thuận tiện, Bảo Châu lập tức chui vào ổ chăn ấm áp. Các cậu không thích đầu giường đặt xa lò sưởi nhưng tớ lại thích nhất! Chỉ cần có đủ túi nước ấm, đầu giường đặt xa lò sưởi cũng không thành vấn đề!

Đèn đã bị thổi tắt, cô cảm nhận được sự ấm áp.

Không biết vì sao mọi người đột nhiên phát hiện, anh em nhà họ Điền trở nên phấn khởi, mỗi ngày tinh thần đều phấn chấn, không chỉ tự mình nỗ lực học hành, mà còn vô cùng “thích giúp đỡ bạn học”, tuy biết bọn họ là chân thành và tốt bụng, nhưng rất nhiều người đều chịu không nổi. Chỉ là bất luận là cái gì cũng không thoát được đôi mắt của Điền Bảo Châu, cho nên mọi người đều lười biếng tìm cơ hội vậy nên đành yên lặng học tập.

Chuyện học hành này thật sự cũng phải xem hoàn cảnh, lúc mọi người đều không học, giống như không học hành cũng không có vấn đề gì, người có học một chút mới là khác thường. Nhưng bây giờ mọi người đều học tập, mặc dù không có truyền ra thông tin thi cử gì cả nhưng mọi người cũng đều hạ quyết tâm cùng nhau học tập.

Tuy rằng lúc bắt đầu có chút không quen, nhưng thói quen cũng rất dễ hình thành, rất mau mọi người đã vào trật tự học tập.

Mà chủ nhiệm lớp bọn họ - cô giáo Uông lúc chạng vạng thậm chí sẽ dẫn theo hai đứa nhỏ tới làm việc, cô giáo sẽ để bọn nhỏ chơi đùa ở phòng bên cạnh phòng học, còn mình sẽ trực tiếp quan sát học sinh học hành. Nếu có người yêu cầu giải đáp thì có thể hỏi cô giáo. Trong hoàn cảnh như vậy thì hiệu suất học tập của mọi người đều tăng cao. Giống như suy đoán của Bảo Châu, năm trước ngày Quốc tế Lao động tổ chức thi viết văn tiến hành rất tốt, năm nay lại tổ chức thêm một lần, Bảo Châu thuận lợi giành được hạng nhất. Giành liên tục hai cái hạng nhất, ban tổ chức cho báo tỉnh viết bài phỏng vấn Bảo Châu, Bảo Châu một chút cũng không có tính toán sai lầm, nhưng cô rất chân thành hỏi:

"Vậy, có thể đừng chụp ảnh riêng em, mà chụp một bức toàn ban chúng ta được không ạ?"

Phóng viên cũng biết được gần đây ồn ào huyên náo thông tin sắp khôi phục thi đại học, Điền Bảo Châu kết thúc thi đấu xong cũng lập tức rời đi cho nên bọn họ mau chóng đuổi theo. Cô là một học sinh cấp ba năm hai, trên cơ bản vẫn là tương đối dễ dàng tìm thấy bởi vì đa số thời gian đều sẽ có mặt ở trường học.

Quả nhiên đúng là như thế, nhưng cô thấy phóng viên đưa ra ý kiến muốn chụp một bức ảnh nên lại đưa ra yêu cầu khác.

Cô gái nhỏ mang theo vẻ mặt ngượng ngùng lại cười tươi như ánh mặt trời, nhẹ giọng nói:

"Em cảm thấy đây không phải vinh dự của riêng em, giáo viên của em còn có cả các bạn học, bọn họ đều là hậu thuẫn của em. Em hy vọng có thể chụp một bức ảnh chung, viết tên tất cả mọi người, bởi vì cấp ba ở huyện bọn em không chỉ có mình em nỗ lực, mỗi người bọn em cũng đều rất nỗ lực, bọn em đều là học sinh nghiêm túc. Em chỉ là đại diện cho bọn họ, không phải em giỏi hơn bọn họ, mà là em đặt nhiều tâm tư hơn bọn họ, cho nên mới giành được cái danh hiệu hạng nhất này"