Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 441: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Có thể cho tớ mượn xem một chút không?” Bảo Sơn nhướng mày, nói:

"Đương nhiên rồi"

Quyển sách bài tập này của anh là sách photo, quả nhiên chủ yếu cũng là vì muốn giấu đi ngày xuất bản và nhà xuất bản. Bạn học đeo kính nhìn quyển sách bài tập này, đôi mắt lập tức sáng lên, dường như đạt được cái gì đó.

Hắn nhìn Bảo Sơn, kích động nói:

"Cậu không sợ say xe sao? Cậu không ngủ được sao? Cậu không..."

Bảo Sơn ngắt ngang lời hắn:

"Không"

Bạn học đeo kính vẫn không nhịn được, nói:

"Chúng ta đổi xem được không? Tớ cho cậu mượn sách văn, cậu cho tớ mượn xem cái này được không?"

Hắn yêu thích đến nỗi không nỡ buông tay, ánh mắt trông mong nhìn Bảo Sơn:

"Người anh em, cậu nhìn tớ này, có giống anh em bà con họ hàng bên nội bên ngoại không?"

Cô giáo Uông không nhịn được mà khẽ bật cười.

Trẻ con bây giờ đều như thế này sao.

Bảo Sơn trầm mặc hẳn đi, sau đó bình tĩnh:

"Thật ra cậu cũng không cần như thế."

Anh đưa tay về phía bạn học đeo kính đáng thương.

Bảo Sơn:

"Đưa sách văn cho tớ"

Ánh mắt bạn học đeo kính sáng lên, lập tức đưa cho Bảo Sơn, Bảo Sơn nhìn thấy em gái cũng đã tỉnh giấc, nói:

"Anh đọc văn cho em nghe nha?"

Bảo Châu ngủ đến mơ mơ màng màng, nhẹ vàng một tiếng đồng ý.

Bảo Sơn mở trang đầu tiên ra, bắt đầu:

"Hy vọng đồng ruộng..."

Giọng đọc nhẹ nhàng của anh vang lên, thanh âm không cao, nhưng lại vô cùng thoải mái, mang theo vài phần nhuệ khí của người thiếu niên.

Bảo Châu ngẩng đầu nhìn anh trai, dụi dụi mắt, chống cằm, dựa vào cửa sổ, xung quanh bọn họ đều là học sinh đi thi tỉnh lần này, tất cả cũng lắng tai nghe.

Bạn học đeo kính có thể mua được sách văn, không có nghĩa là mọi người đều có thể mua được, nếu Điền Bảo Sơn nguyện ý đọc ra, bọn họ đương nhiên muốn yên lặng lắng nghe.

Cho dù không phải thí sinh mà chỉ là người bình thường, nghe học sinh bọn họ nói những chuyện này cũng cười nhiều một chút.

Những học sinh học giỏi luôn tốt hơn những học sinh gây chuyện khắp nơi.

“Lần này chúng ta phải thi thật tốt.

“Được, đồng ý!"

Lúc thi ở thành phố, bọn họ là đối thủ, nhưng bây giờ đi tỉnh, tuy bọn họ vẫn là đối thủ, nhưng so với việc những người ở thành phố khác lấy thưởng, bọn họ càng hy vọng là người một nhà.

Trong lúc nhất thời lại có người đem sách văn của mình ra đọc:

"Để tớ đọc cho Hành trình dài mấy tiếng đồng hồ, thật ra cũng khiến mọi người trở nên náo nhiệt hơn, cũng thân thiết hơn không ít. Bọn họ có vẻ như cũng chưa từng đến tỉnh thành, ngồi xe lửa một chút, nhìn ngắm chút phồn hoa của tỉnh lị. Nơi này đối với Bảo Châu và Bảo Sơn mà nói cũng rất xa lạ, hai người tò mò nhìn đông nhìn tây.

“Hôm nay chúng ta sẽ ở lại đây một đêm.

Bảo Châu sắp xếp lại tay nải của mình, trong lòng tự nhủ, đây là lần đầu tiên ra ngoài ở trọ.

Bảo Châu ở bên này có chút hưng phấn, Thích Ngọc Tú ở nhà cũng đã biết con gái mình không về nhà mà đi tỉnh thành, cô ấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

"Bác biết là Bảo Sơn và Bảo Châu nhà chúng ta có thể làm được mà.

Chỉ có trời mới biết, trước khi Chiêu Đệ nói, cô ấy cũng không biết có việc thi đấu này, nhưng cũng không ngại ngần mà thổi phồng, cô ấy nói:

"Việc học hành của Bảo Sơn và Bảo Châu trước nay đều không cần nhọc lòng......

Cô ấy luôn miệng nói như đang diễn thuyết một bài luận văn .

Chiêu Đệ yên lặng lắng nghe, Thích Ngọc Tú lúc này mới nhớ đến còn có người, vội nói:

"Tới đây nào, cháu ăn lê đi"

Đây là cô ấy hải được trên núi, hương vị xem như cũng không tệ.

Chiêu Đệ:

"Cảm ơn bác gái cả.

Thích Ngọc Tú xua tay:

"Cháu còn khách sáo với bác sao?"

Cô ấy hỏi:

"Vậy cuối tuần sau Bảo Sơn và Bảo Châu có thể về nhà không?"

Đã nửa tháng không về nhà rồi, nếu tuần sau trở về, cũng là hơn hai mươi ngày.

Chiêu Đệ gật đầu, nói:

"Có thể. Tuần sau thì không có chuyện gì, với lại cũng là ngày Quốc tế Lao động, đây chính là ngày hội của dân lao động, giáo viên của bọn cháu cũng là dân lao động, cháu đoán là bọn cháu có thể được nghỉ thêm một ngày.

Vừa nghe nói như vậy, Thích Ngọc Tú đã thấy an tâm nhiều rồi, cô ấy sợ hai đứa con nhà mình tuần sau cũng không về.

Mặc dù trẻ con càng lớn càng muốn rời xa gia đình, nhưng thật ra, người làm cha mẹ lúc nào cũng muốn con cái ở bên cạnh.

Thích Ngọc Tú chính là có tư tưởng cổ hũ này. Đương nhiên tuy trong lòng nghĩ như vậy, cô ấy lạikhông phải người hay ép buộc con cái, vẫn là muốn con cái tùy ý phát triển.

Cô ấy và Chiêu Đệ lại nói chuyện với nhau thêm hai câu, Chiêu Đệ đem lê ở trong tay đảo tới đảo lui vẫn không chịu ăn.

Chờ Thích Ngọc Tú nói xong, Chiêu Đệ nói:

"Bác gái cả, nhà cháu còn có việc, cháu đi trước ạ. Thích Ngọc Tú có chút ngượng ngùng, vội nói:

"Cháu mau trở về nhà đi"

Chiêu Đệ đi ra cổng, đúng lúc gặp được Bảo Nhạc tan học trở về, anh khiêng xe đạp chạy phần phật đến cửa, vừa thấy Chiêu Đệ, kinh ngạc nói:

"Chị họ Chiêu Đệ? Sao chị tới đây?"

Sau đó nhìn ra phía sau cô ấy, nói:

"Anh và chị của em đâu?"

Chiêu Đệ:

"Bọn họ đi tỉnh thành"

Cô ấy cười nói:

"Bọn họ rất giỏi nên đã đi thi đấu rồi.

Bảo Nhạc:

"Sao chị lại không đi?"

Chiêu Đệ tươi cười:

"

Còn có thể vì cái gì nữa mà hỏi!

Đương nhiên là vì không được đi!

Chẳng lẽ còn có thể là vì không thích sao?

Chiêu Đệ cảm thấy tán gẫu với cậu em họ này thật quá mệt mỏi, cô ấy im lặng nhìn trời, nói:

"Thi không đậu.

Bảo Nhạc mỉm cười:

"Anh chị của em đúng là lợi hại"

Chiêu Đệ:

Bảo Nhạc đắc ý:

"Anh chị của em đều giỏi như vậy, em làm em trai cũng không thể kém cạnh.

Chiêu Đệ:

Đôi mắt Bảo Nhạc vừa to vừa sáng, rất giống chị gái của mình, cậu mỉm cười nói:"