Nghĩ đến kỳ nghỉ của mình chỉ có hai ngày, sau đó sẽ không được ăn bữa sáng ngon như vậy, Bảo Châu lại ăn thêm một chén, đỡ bụng nằm trên giường, ăn no căng bụng mà không nằm một lát là không được. Thích Ngọc Tú nhìn bộ dạng này của con gái, nói:
"Bình thường con không ăn nhiều cơm như vậy, bây giờ lại ăn như thế, mau đứng dậy đi bộ đi Bảo Châu lắc đầu, lười biếng cự tuyệt:
"Không được đâu, con no quá nên giờ không thể nhúc nhích"
Thích Ngọc Tú:
"Xem con nói kìa, ai không biết còn tưởng con mệt đến mức thành ra bộ dạng thế này"
Bảo Châu cười rạng rỡ nhìn mẹ, sau đó dè dặt hỏi:
"Mẹ, chiều ngày mai con với anh phải trở lại trường học, chúng ta qua bên kia một chuyến không?"
Mấy năm gần đây bọn họ rất ít khi đi, về cơ bản thì một năm cũng có thể đi sáu bảy lần, nhưng họ không đi nhiều như vậy. Thích Ngọc Tú sợ bọn họ qua bên kia nhiều, lời nói, cử chỉ sẽ chịu ảnh hưởng, quay về đây thì sẽ không phù hợp. Cho nên giảm bớt số lần đi. Tuy nhiên, mỗi lần đi đều rất vui vẻ, giống như một lần được đi du lịch. Trong kỳ nghỉ đông, bọn họ đi một lần, lần đó đi là để mua đồ tết.
Lúc này, Bảo Châu chỉ là thử thăm dò một chút, có thể đi được thì càng tốt, không được..... Không được thì bỏ qua.
Thích Ngọc Tú:
"Được, chúng ta đi thôi.
Nghe mẹ nói như vậy, mắt bọn trẻ lập tức sáng lên, bọn họ không nghĩ tới mẹ lại vui vẻ đồng ý như vậy.
Thích Ngọc Tú cũng không đắn đo, tuy rằng năm trước có đi một lần, nhưng đều là mua đồ tết, sang năm mới phát hiện, những món đồ khác trong nhà cũng thiếu rất nhiều, cô cứ lặp đi lặp lại:
"Lần này đi có rất nhiều thứ cần phải mua Bảo Nhạc vội nói:
"Mẹ, canxi ở nhà cũng không còn nhiều Thích Ngọc Tú:
"Con đi lấy giấy bút cho mẹ, mẹ ghi lại. Chúng ta cùng nhau mua đem về” Thật ra, Thích Ngọc Tú cũng không dám chắc canxi có tốt cho mấy đứa nhỏ hay không, nhưng Bảo Sơn và Bảo Châu đều cao ráo, cho nên Thích Ngọc Tú cảm thấy canxi có chút tác dụng trong quá trình trưởng thành ở trẻ nhỏ. Đã có chút tác dụng, đương nhiên là cần mua.
Bảo Nhạc nói:
"Mẹ, chọn ngày chi bằng nhằm ngày, không bằng hôm nay chúng ta đi luôn được không?"
Cậu thiếu niên nhìn mẹ, thấy cô cũng không có vẻ gì là không vui, tiếp tục nói:
"Hôm nay chúng ta đi, buổi tối ở lại một đêm, giữa trưa ngày mai ăn cơm trưa xong rồi trở về. Vừa kịp lúc buổi chiều anh và chị đi học.
Bảo Nhạc cảm thấy mình sắp xếp thời gian thật hợp lý.
Thích Ngọc Tú ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu con trai một cái, Bảo Nhạc lập tức nở nụ cười lấy lòng, nói:
"Đã lâu rồi chúng ta không ở bên kia, một lần thôi, chỉ một lần thôi được không mẹ?” Thích Ngọc Tú nhìn con trai nhỏ, rồi nhìn Bảo Sơn và Bảo Châu, hỏi:
"Các con nghĩ thế nào?"
Đôi mắt Bảo Châu long lanh, đôi mắt to mang theo ý cười, rất đẹp:
"Con nghe theo mẹ, nhưng mà nếu có thể đi thì thật là tốt.
Cô vẫn rất muốn đi.
Bảo Sơn gật đầu:
"Con cũng muốn đi.
Thích Ngọc Tú một mình nuôi lớn mấy đứa con, rất nhiều lúc, rất nhiều chuyện đều cùng bọn nhỏ thương lượng, cho nên những đứa con của cô luôn thẳng thắn biểu đạt suy nghĩ chứ không mập mò.
Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Vậy được rồi, nếu các con đều muốn đi thì hôm nay chúng ta sẽ đi Vừa nghe mẹ đưa ra quyết định, mấy thiếu niên, thiếu nữ đều bật cười vô cùng vui vẻ.
Cơ hội như thế này rất khó có thể kiếm được!
Lúc này, Bảo Châu không nghĩ đến việc mình đang no bụng nữa, lập tức bò dậy, nói:
"Con đi thay quần áo” Thật không biết lấy đâu ra cái tinh thần này, vừa rồi còn nói bụng no căng không muốn nhúc nhích, bây giờ lại nhanh nhảu như vậy.
Thích Ngọc Tú:
"Mấy đứa con nghĩ xem còn muốn mua thêm cái gì nữa không?"
Mấy đứa nhỏ đồng loạt gật đầu, Bảo Châu muốn thay quần áo, Bảo Sơn và Bảo Nhạc đã chuẩn bị xong, mỗi lần đi hai anh em đều phải chờ đợi, hai mẹ con ở trong phòng, Bảo Châu nói nhỏ:
"Mẹ, con muốn mua cái kia......"
Thích Ngọc Tú:
"Cái nào?"
Cô nghi ngờ nhìn con gái, Bảo Châu lập tức nói:
"Chính là băng vệ sinh!"
Mùa đông năm ngoái là lần đầu tiên bà dì cả của cô ghé thăm, mặc dù đã biết là tại sao nhưng cô vẫn bị dọa hoang mang lo sợ, lúc ấy anh trai của cô cũng bị dọa một phen, không biết cô xảy ra chuyện gì.
Cũng may, mẹ cô đã sớm nghĩ đến đứa con gái này của nhà mình cũng không còn nhỏ nữa, cho nên đã chuẩn bị sẵn vài miếng để trong rương, sau mấy tháng vô dụng thì đã có dịp dùng tới, cảm giác giống như trời và nước giao hòa.
Sau đó về nhà, cô còn tìm hiểu nhiều phương diện về vấn đề này.
Bảo Châu:
"Con không ở nhà, chúng ta cũng không thể qua bên kia, vẫn nên mua nhiều một chút, cái này là chuẩn bị cho phụ nữ mà Trên thực tế, trong huyện Cung Tiêu Xã cũng có bán thứ này, không nên cho rằng thời đại này không có loại đồ như thế. Mặc dù là có, nhưng không những cần tiền, mà còn phải có phiếu, điều này thật sự rất phiền phức.
Cho nên trong suốt mấy năm nay, từ khi Thích Ngọc Tú biết có thứ đồ thần kỳ này, cô đều mua ở bên kia, chất lượng tốt mà cũng không cần phiếu, như vậy tiện lợi hơn rất nhiều. Cô đã đem quan điểm này truyền lại cho Bảo Châu, Bảo Châu đã tiếp nhận rất tốt. Thích Ngọc Tú:
"Được, thứ này mua nhiều một chút là đúng. Con có yêu cầu gì khác không?"
Bảo Châu suy nghĩ thêm một lát, cảm thấy hình như bản thân không còn muốn mua thứ gì nữa, năm ngoái cô và anh trai thi đậu cấp ba, mẹ đã mua cho bọn họ rất nhiều đồ dùng dự phòng. Mấy năm nay, nhà bọn họ có thói quen, cùng một món đồ sẽ mua vài cái lớn nhỏ để dự phòng, cho nên trong nhà vẫn còn một ít đồ dự trữ, thật ra cũng không cần mua thêm nữa."