Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 394: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Họ hàng thân thích truyền cho nhau quần áo cũng là chuyện bình thường. Không cần nói đâu xa, Kiến Kỳ nhà Đại Sơn cũng như vậy.

Anh họ cậu kết hôn, còn mượn quần áo mới của cậu.

Chính là bộ quần áo mà Khương Việt tài trợ, mặc dù lúc mua Khương Việt đã chọn những bộ quê mùa nhất. Nhưng đem đến đây thì lại là như mới.

Mặc vào lúc kết hôn cũng khiến người ta cảm thấy hãnh diện.

Có rất nhiều người nhìn vô thấy rất ngưỡng mộ.

Quần áo của Thích Ngọc Tú được đem đến nhà mẹ đẻ, mặc dù ngày thường em trai và em gái hay nói nhiều, nhưng lúc này không hề nài nỉ mà dứt khoát cầm quần áo về.

Sợ lắm mồm sẽ chọc giận Thích Ngọc Tú, sau này sẽ không còn có chuyện được cho đồ tốt như thế này nữa. Cho nên dù là nhà chồng hay nhà mẹ đẻ Thích Ngọc Tú thì đều có rất nhiều loại người. Nhưng cũng may, hai bên đều biết thức thời, nhà chồng thì dứt khoát không lui tới. Em trai, em gái nhà mẹ đẻ tuy có chút phiền phức, nhưng thật ra cũng không quá phiền, mặc dù hay nói, nhưng cũng tự hiểu biết muốn có được lợi ích thì phải hiểu đạo lý.

Bởi vì trong thôn có nhiều chuyện lớn xảy ra nên rất lâu rồi Thích Ngọc Tú không đi sang bên kia, bây giờ mới thấy mới đầu xuân mà nhà cô đã ăn hết một túi gạo, lúc này đang chạng vạng, Thích Ngọc Tú lén đi sang bên kia mua chút đồ.

Nhân tiện cô cũng gọi điện thoại cho Khương Việt, không ngờ cô ấy đã quay về, vừa lúc hai người hẹn gặp nhau và trò chuyện về tình hình gần đây.

Kể từ lần trước, khi Khương Việt nhận nhân sâm thì không còn gặp Thích Ngọc Tú, cô ấy đã lái xe suốt đêm để đến đây.

Khi biết bởi vì năm trước mình làm việc tốt mà mang đến rắc rối cho người khác, cô ấy thật sự rất ngượng Nhưng lại không nghĩ tới, cách nhau hơn 50 năm, thật ra có nhiều chuyện đều rất khác nhau. Cô ấy nói đùa:

"Thật là mất công cho những người xem em là gián điệp” Thích Ngọc Tú cũng cười:

"Không đến mức đó đâu nhưng mà còn có chuyện này sao?"

ngùng, cô sống ở thời hiện đại, cứ nghĩ mình làm những việc này là làm chuyện tốt.

Hai người chỉ là nói đùa, nhưng lại không ngờ, thật sự có người nghĩ như vậy. Người này không phải ai khác mà chính là anh cả của Thích Ngọc Tú.

Nói một cách chính xác, anh cả của Thích Ngọc Tú cảm thấy có chút kỳ lạ, rốt cuộc ai lại bỏ ra nhiều tiền như vậy để mà cho người khác cơ chứ!

Sau khi trở về, anh cứ đem chuyện này nhắc đi nhắc lại mấy lần với lãnh đạo mà anh quen biết, lãnh đạo này nghe xong lại để bụng, cảm thấy chuyện này dường như thật sự có gì đó không thích hợp cho lắm. Lại nói đến đoàn văn công, đột nhiên có một cuộc họp báo...... Không tìm được người đến đại đội Được Mùa, nhưng thật ra cũng tra ra được một vài người không rõ danh tính.

Tuy nhiên những việc này Thích Ngọc Tú cũng không biết.

Cô còn ở đây nói những chuyện này với Khương Việt, Khương Việt rất xấu hổ. Thích Ngọc Tú lại nói tiếp:

"Nếu không có cô tặng đồ, làm sao mấy đứa bé gái có thể được đi học."

Thích Ngọc Tú cũng hiểu được, tuy nói là đọc sách, nhưng thật sự có mấy ai đọc được nhiều đâu.

Đa phần chỉ có thể nhận biết được chữ.

Bản thân Thích Ngọc Tú là một cô gái nông thôn không được học hành. Cô cảm thấy nếu có cơ hội được biết chữ thì sẽ giỏi hơn người khác rất nhiều.

Có rất nhiều cô gái còn không biết chữ.

Cho nên, Thích Ngọc Tú cảm thấy không biết bọn họ sẽ đi học được bao lâu, nhưng có thể đi học vài năm, có thể biết chữ và số chính là chuyện tốt.

Thích Ngọc Tú nói như vậy, Khương Việt cũng cảm thấy vui mừng.

Cô ấy nói:

"Em làm chuyện này mà có chút ý nghĩa như vậy thì thật là tốt"

Thích Ngọc Tú:

"Có chứ, đương nhiên là có!"

Khương Việt cười toe toét, Thích Ngọc Tú:

"Cô làm sao vậy?"

Khương Việt cười vui vẻ nói:

"Lúc trước em đóng phim có bị thương một chút, bây giờ không phải em đang cười để vết thương mau lành sao?"

Trên đời này làm việc gì mà không có nguy hiểm?

Thích Ngọc Tú:

"! !!"

Cô nhanh chóng đỡ Khương Việt:

"Cô mau ngồi đi"

Khương Việt:

"Không cần đâu chị, à đúng rồi, đây, thỏi vàng đây chị.

Thích Ngọc Tú:

"? ??"

Khương Việt:

"Cho chị! Lần trước bán Khang Hi thông bảo, em cho chị thêm ít tiền để đổi thỏi vàng này"

Thích Ngọc Tú:

"......

Cô nghiêm túc:

"Cảm ơn cô.

Khương Việt:

"Khách sáo với em làm gì kia chứ!"

Cô ấy cảm thán:

"Nếu không nhờ quen biết mọi người, làm sao em có cơ hội học hỏi thêm nhiều kiến thức như vậy!"

Đúng là bởi vì nhìn thấy tình hình bên kia mới khiến cô ấy biết rõ những ngày tháng tốt lành không phải tự nhiên mà có, cô ấy cũng cảm thấy bình thản hơn rất nhiều.

“Đúng rồi Bảo Sơn và Bảo Châu học hành thế nào rồi chị?"

Thích Ngọc Tú:

"Chúng học khá tốt, tôi nghĩ bọn nhỏ có thể thuận lợi tốt nghiệp trung học, tìm được một công việc tốt, không đến mức phải tìm cái ăn trong đất cát"

Khương Việt tò mò:

"Không phải nói học trung học thì không nhất thiết phải tìm được công việc tốt sao?"

Cô ấy nhớ rõ, thời buổi này chính là như vậy.

Thích Ngọc Tú gật đầu:

"Quả thật có rất nhiều học sinh trung học lên núi xuống làng, đúng là đi học chưa chắc đã giỏi. Có rất ít người có thể học trung học. Cho nên có hội học trung học rất nhiều. Dù sao chúng tôi cũng đến công xã, chỉ cần có thể được học trung học thì kể cả không tìm được một công việc tốt cũng vẫn tốt hơn là làm nông. Làm việc trong đội thì không cần dốc quá nhiều sức. Tuy nói đọc sách là vô dụng, nhưng cũng không phải hoàn toàn là vậy” Khương Việt:

"Vậy xuống nông thôn....."

Thích Ngọc Tú:

"Những nơi khác thì tôi không biết, có khả năng ở thành phố lớn không có nhiều nhà xưởng lắm, người đi học thì nhiều cho nên học sinh cấp ba cũng không hề hiếm. Vì vậy có nhiều người muốn xuống nông thôn. Nhưng chúng tôi ở đây không có nhiều người được đi học, chúng tôi lại là cơ sở công nghiệp nặng hơn so với nhiều nhà xưởng, nếu tốt nghiệp cấp ba thì tương đối dễ tìm được một công việc tốt. Hơn nữa...."