Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 389: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Em mau giúp chị một việc Khương Lãng:

"Vừa rồi còn hung dữ với em.

Khương Việt gõ đầu cậu, nói:

"Thôi nào ngoan ngoan.

Đúng là khen cho có lệ!

Tuy nhiên, Khương Lãng cũng không tranh chấp với chị, hỏi:

"Có chuyện gì vậy chị?"

Khương Việt:

"Em giúp chị thuê một căn nhà ở thôn Phượng Hoàng, không cần nhà bự, mỗi năm trả tiền thuê nhà một lần.

Khương Lãng:

"? ?? ??"

Đây là đang làm loạn sao?

Câu nghi ngờ hỏi:

"Chị, chị đang muốn làm gì vậy?"

Khương Việt:

"Chuyện này em không cần phải xen vào. Em cứ đúng hạn thì thanh toán tiền điện nước, tiền sưởi ấm, những chuyện khác em đừng quan tâm.

Điều này thật sự khiến Khương Lãng có chút không yên tâm, cậu nói:

"Chị, chị không có việc gì đúng chứ? Có gì thì chị cứ nói với em, chị cứ ra vẻ thần bí như vậy, em thật sự không yên tâm. Khương Việt bật cười, đá cậu một cái, nói:

"Chị có thể có chuyện gì chứ? Em còn không biết tính chị sao? Nếu như chị thật sự có chuyện thì theo như em nói, em cho rằng chị có thể làm chuyện xấu à! Nếu chị buộc phải làm, cũng sẽ không để em trai mình nhúng tay đâu. Chị không làm chuyện gì trái pháp luật. Chỉ là có một số việc nhưng không có cách nào giải quyết được"

Khương Lãng nhìn Khương Việt, nói:

"Được thôi"

Cậu thận trọng:

"Chị, có việc gì chị nhất định phải nói với em"

Khương Việt:

"Đúng là em trai ngoan của chị.

Cô ấy lại gõ đầu cậu.

Khương Lãng:

"Chị làm gì vậy, em đâu phải trẻ con."

Khương Việt cười:

"Em chính là trẻ con, đi ra ngoài lấy cho chị chút nước.

Khương Lãng hừ một tiếng, đứng dậy đi mở tủ lạnh:

"Chị uống nước gì đây?"

“Phì Trạch Khoái Nhạc Thủy “Chị không sợ béo sao?"

Mẹ Khương đi ra thì nghe thấy, nói:

"Béo cái gì mà béo, chị của con không mập một chút nào, mấy cô gái trẻ bây giờ đều cố gắng giảm cân giống mấy người trong sách báo, nhưng như vậy không tốt cho sức khỏe, phải để cho chị con ăn uống"

“Ui, mẹ, mẹ mà cũng biết mấy người trong sách báo sao?"

Mẹ Khương:

"Tất nhiên rồi!"

“Mẹ hãy mau tới đây, mẹ xem Maldives được không? Ngày kỷ niệm kết hôn của cha mẹ, con định cho cha mẹ đi du lịch ở nơi nào mà mẹ thích."

Mẹ Khương ôm ngực, chậm rãi dựa vào cửa: Con gái, con thật đúng là thổ hào ! Sao con có thể lấy tiền cho mẹ đi chơi vậy chứ?"

Khương Việt bật cười khanh khách, nói:

"Đúng vậy, con chính là thổ hào"

“Thật đúng là khoa trương!"

Cả nhà bật cười sung sướng...

Sáng sớm hôm sau, Khương Việt nhận được điện thoại của Thích Ngọc Tú, thật ra cô ấy cũng không kinh ngạc chút nào, mấy ngày nay cô ấy vẫn đang chờ điện thoại của Thích Ngọc Tú.

Cô ấy cho rằng mình và gia đình bọn họ chắc chắn là tâm linh tương thông, nếu không thì không thể nào mỗi lần cô ấy về nhà, đều đúng lúc Thích Ngọc Tú gọi điện thoại tới.

Bởi vì Thích Ngọc Tú vừa từ nhà mẹ đẻ trở về, nên lần này cô không dẫn theo mấy đứa nhỏ ra ngoài, mấy đứa nhỏ đều rất uể oải.

Nhưng phải làm sao bây giờ?

Đúng là lấy trứng chọi đá!

Thích Ngọc Tú không nghĩ bọn họ quá mệt mỏi, nhưng mấy đứa nhỏ lại không nghĩ như vậy. Tuy nhiên, bởi vì không dẫn theo ba đứa con nên động tác của Thích Ngọc Tú cũng nhanh hơn nhiều, rất nhanh cô đã gặp được Khương Việt, không thể không nói rằng Khương Việt thật sự đã giúp đỡ bọn họ quá nhiều.

Bây giờ Khương Việt đang giúp Thích Ngọc Tú tra cứu giá của Khang Hi thông bảo, cô ấy nói:

"Mùa xuân năm thứ chín ở Thượng Hải, Khang Hi thông bảo được đề xuất giá mười vạn. Nếu chị muốn trực tiếp đem đến phòng đấu giá bán, chắc chắn giá cả cũng bị ép khá nhiều, nhưng mà sẽ bớt được không ít chuyện phải làm. Hoặc là em sẽ đến Phan Gia Viên xem giúp chị, chị có chín cái, em cũng không dám nói có thể bán được 90 vạn, nhưng bảy tám chục nhất định là có thể. Chỉ chờ xem chị có muốn bán hay không thôi"

Thích Ngọc Tú gật đầu:

"Muốn chứ!"

Cô nói:

"Tôi cũng muốn đổi lấy chút tiền, tôi cần tiền để mua đồ.

Khương Việt do dự một chút, nhắc nhở cô:

"Em cảm thấy tốt nhất chị nên giữ lại chút tiền ở chỗ tụi em, em lên mạng tìm hiểu thì thấy cái lỗ hổng không gian và thời gian này rất khó tồn tại mãi mãi......"

Khương Việt là một người học hỏi được nửa vời lại giảng dạy cho Thích Ngọc Tú là người không có học hành, hai người này đúng là một người dám giảng, một người dám nghe.

Thích Ngọc Tú:

"Thì ra nguyên nhân là như thế này!"

Khương Việt:

"Còn có một chuyện, nếu mọi người không bị bắt nộp lên quốc gia thì chúng ta phải cẩn thận một chút. Em đã kêu em trai em thuê nhà, sau này chúng ta gặp mặt thì phải ẩn nấp một chút, ở bên này đôi khi có paparazzi đi theo em.

Nói đến đây, cô ấy bĩu môi, nói:

"Hơn nữa, em thường xuyên không ở địa phương, có một chỗ ở cho mọi người, các người có việc gì thì lên mạng tra, những chuyện khác chị không cần xen vào, tất cả cứ để em lo..."

Khương Việt cũng được coi là người nổi tiếng, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ nhận ra được sự nổi tiếng của Khương Việt.

Thích Ngọc Tú:

"Được rồi, cảm ơn cô!"

Khương Việt cười nói:

"Không cần khách sáo với tôi, chúng ta đều là người quen cũ mà.

Thích Ngọc Tú không phải là người nhận không ấn tình của người khác mà không bao giờ trả ơn, cô nhìn Khương Việt, cẩn thận lấy nhân sâm và tùng nhung trong tay ra, nói:

"Đây là quà tôi tặng cho cô, vốn dĩ tôi định bào chế ra rồi mang tặng cô. Nhưng tôi nghĩ cô tìm người ở bên này làm thì tốt hơn...... Tôi biết, ở bên này mọi người có trồng, nhưng cái này của tôi không phải trồng mà cái này là hoang dại"

Khương Việt:

"Ồ quan!"

Cô ấy vội xua tay:

"Cái này không cần..."

Thích Ngọc Tú cũng kiên định nói:

"Tôi nhất định phải tặng cho cô, chúng tôi đã nhận của cô quá nhiều sự giúp đỡ.

Khương Việt nói đùa:"