Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 383: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Em gái út nhà họ Thích cũng không đi, cô ấy nhất định không đi. Thích Ngọc Linh và Thích Ngọc Tú đều gả tới công xã khác ở rất xa. Còn cô ấy thì khác. Cô ấy là người địa phương, cô ấy muốn tìm ra nguyên do, sau đó tới đây trộm.

Ai mà không thích ăn thịt.

Cho nên?

Không!

Đừng nghĩ như vậy.

“Em cũng không đi Mọi người càng ngày càng cảm thấy hứng thú với thỏ, Thích Ngọc Tú nói:

"Đi thôi, vậy các con dẫn đường cho mẹ, chúng ta hãy cùng đi xem khắp nơi.

Ba anh em Bảo Sơn và Bảo Châu không hứng thú lắm với việc bắt thỏ, bọn họ cũng đã gặp qua không ít lần cho nên rất bình tĩnh. Ba đứa nhỏ đi cùng Thích Ngọc Tú. Thích Ngọc Tú cười nói:

"Chỗ này khắp nơi đều rách nát như vậy, các con thật là to gan.

Lúc này, Tiểu Bảo Châu bắt đầu làm nũng, cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào nói:

"Con và anh ở bên nhau, vì có anh trai nên cái gì con cũng đều không sợ, anh con rất lợi hại"

Khóe miệng Bảo Sơn nhếch lên.

Bảo Nhạc:

"Con cũng vậy, con cũng vậy"

Thích Ngọc Tú lần lượt xoa đầu từng đứa con, nói:

"Các con đều là những đứa trẻ ngoan"

Tiểu Bảo Nhạc vừa nghe mẹ nói như vậy, lập tức lắc đầu, nói:

"Chị không phải, chị không phải đứa trẻ ngoan. Chị ấy rất phá phách"

Thích Ngọc Tú nhướng mày:

"Bảo Châu đã làm gì cơ?"

Tiểu Bảo Châu liếc mắt nhìn sang chỗ khác, đôi tay nhỏ đan vào nhau vô cùng bối rối.

Lúc này, Thích Ngọc Tú mới để ý quần áo của mấy đứa nhỏ đều hơi bẩn, không biết đã đi đến chỗ nào rồi, cô nói:

"Tại sao quần áo các con lại bẩn?"

Cô nhanh chóng phủi bụi trên người bọn nhỏ, vừa vỗ một cái, đột nhiên cô phát hiện hình như trên người Bảo Châu có cái gì đó.

Cô cất giọng hỏi:

"Đây là cái gì?"

Từ trong túi Bảo Châu, cô lấy ra một chuỗi đồng tiền lớn.

Bảo Châu:

"A, cái này, cái này là từ trên cột nhà rơi xuống....."

Tiểu Bảo Nhạc nhanh chóng nói:

"Chị là làm như thế này nè, hô hô hô chạy, một chân đá vào trên cột nhà...... bụi bặm rơi xuống"

Thằng bé còn nói:

"Bảo Nhạc nhanh chóng chạy trốn"

Tiểu Bảo Châu lẩm bẩm:

"Làm gì có chuyện em nhanh chóng chạy trốn, rõ ràng là do anh trai nhanh nhẹn thôi"

Thích Ngọc Tú bất lực nhìn mấy đứa nhỏ, nói:

"Các con thật là!"

Cô chỉ tay vào mấy đứa nhỏ, nói:

"Chơi thì không sao, nhưng đừng bày trò quậy phá lung tung, có biết không?"

Tiểu Bảo Châu lập tức nói:

"Con biết, con rất nghe lời, mẹ ơi, mẹ hãy nói xem cái này là cái gì?” Cô bé nhón chân, đưa tay muốn sờ một chút vào đồng tiền lớn trong tay Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú cúi đầu nhìn thật kỹ, nói:

"Cái này là...... Khang, đây là chữ khang, chữ thứ hai thì không biết......"

Thích Ngọc Tú bỏ qua chữ không biết, tiếp tục nhìn xuống:

"Chữ thông, thông bảo, khang cái gì đó thông bảo"

Cô thử đếm tổng cộng có chín cái.

Thích Ngọc Tú nói:

"Cái này chắc là do thượng lương ném lên"

Tiểu Bảo Châu ngẩng đầu hỏi:

"Thượng lương là cái gì mẹ?"

Tuy rằng cô bé đã tám tuổi nhưng chưa từng nghe qua.

Thích Ngọc Tú:

"Đó là một cái nhà tuy chưa được xây dựng hoàn tất, nhưng đã có khung sườn hoàn chỉnh, lúc này đã lập tức có thể hoàn mỹ. Thường thì vào lúc này người ta đều sẽ xâu những đồng tiền lớn thành một chuỗi như vậy rồi ném lên xà nhà, nó có ý nghĩa là ngăn chặn căn phòng này lại. Đồng thời cũng sẽ rải một ít kẹo để chúc mừng"

Mấy đứa nhỏ nghe xong thì đôi mắt sáng lấp lánh, không ngừng hò reo lên.

Thích Ngọc Tú:

"Nếu cái này là từ trên xà nhà rơi xuống, chắc là không có vấn đề gì?"

Vẻ mặt Tiểu Bảo Châu trở nên bối rối, nói:

"Vậy nó rơi xuống, chúng ta có thể lấy đi sao?"

Thích Ngọc Tú suy nghĩ một lát rồi nói:

"Con hãy đem đi đi"

Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nói:

"Không biết còn nữa hay không, không rơi xuống thì thôi, nếu đã rơi xuống, đương nhiên là muốn lấy đi. Chúng ta không lấy, nơi này đã cũ nát như vậy, một ngày nào đó cũng sẽ bị người khác lấy đi. Nếu nó rơi xuống lúc các con bày trò quậy phá thì đã nói lên rằng nó và chúng ta có duyên phận. Đi thôi nào, chúng ta cùng nhau đi dạo."

Thích Ngọc Tú không muốn lẩn quẩn ở đây, vì sợ những người khác trong nhà sẽ tới đây, chỉ cần vui mừng một chút sẽ có nhiều người tiến lại.

Cho dù là đem cái khang gì đó thông bảo đi, Thích Ngọc Tú cũng không có bất cứ gánh nặng tâm lý nào.

Nếu đây là nhà của một ai đó, Thích Ngọc Tú nhất định sẽ không làm như vậy. Nhưng nơi này đã bỏ hoang ba bốn chục năm, đến tượng Phật còn bị người ta trộm mất, bọn họ đã ngẫu nhiên gặp được, nếu bọn họ không lấy, thì nó sẽ thuộc về ai?

Dù sao cũng không có chủ nhân, như vậy không phải ai nhặt được thứ này thì sẽ là của người đó sao?

Những chỗ khác có hay không thì Thích Ngọc Tú không rõ, nhưng dựa theo những chuyện trong lịch sử thì chắc là không có.

Thông thường, thượng lương đều chỉ ném một chuỗi đồng tiền lớn, chưa từng nghe có ai ném lên tất cả xà nhà ở các phòng. Thích Ngọc Tú nói:

"Sao các con lại tới đây chơi? Không sợ sao?” Mấy đứa nhỏ ngây thơ trả lời, đều không sợ.

Tiểu Bảo Sơn nói nhỏ:

"Bọn con đã xem qua tiếp cận khoa học, tất cả đều là giả nên bọn con không sợ."

Làm một trận chiến tâm lý, quan điểm của Thích Ngọc Tú không phải dễ dàng thay đổi như vậy, cho nên cô cũng không phải hoàn toàn không tin. Nói tóm lại, cô vẫn tin tưởng, nhưng tin tưởng không có nghĩa là sợ hãi.

Hơn nữa, nếu thật sự có quỷ thần thì càng tốt, cô vẫn muốn gặp lại chồng của mình.

Người mà cô nhớ nhất, chính là chồng của mình.

Cô nói:

"Nếu như có thì sao?"

“Có cũng không sợ!” Tiểu Bảo Châu vỗ ngực:

"Nếu như có, cha của con cũng sẽ bảo vệ con. Không có con quỷ nào dám bắt nạt chúng ta"

Hoá ra cô gái nhỏ này luôn miệng nói mình không sợ cái này, không sợ cái kia đều là có nguyên nhân."