Tiểu Bảo Châu gấp đến độ cả khuôn mặt đều đỏ bừng như một quả táo nhỏ, cô nhóc nói:
"Thực ra chúng tôi.... Chúng tôi không có nhiều nấm như vậy để đổi đâu! Hai sọt này, đều cho chị!”
Cô nhóc kéo giỏ tre của mình qua, nói:
"Chúng tôi đã chuẩn bị nấm tím cho chị, có điều, không đổi nổi với....”
Khi Khương Việt nói tới gạo trắng, cô nhóc cho rằng nhiều ít cũng chỉ có một cân!!!
Hiện tại một túi này... là nhiều hay ít đây?
Bảo Châu trước giờ chưa từng thấy qua gạo và bột mì nhiều đến độ này.
Cô nhóc ngơ ngẩn, cả người dại ra như đứa ngốc.
Bảo Sơn bên này khuôn mặt cũng dại ra, nói không nên lời.
Thấy bọn nhóc ngạc nhiên thành bộ dạng như vậy, Khương Việt cũng kinh ngạc không kém, cô a một tiếng, tiếc nuối nói:
"Nhiều nấm tím như vậy sao? Chị chỉ đem theo bấy nhiêu gạo và lúa mì, không đủ rồi!”
Hai bên mắt to trừng mắt nhỏ, tôi nhìn cô, cô nhìn tôi!
Bảo Sơn cùng Bảo Châu: Chúng ta muốn đổi cũng đổi không nổi, quá nhiều rồi.
Khương Việt cùng Hứa Đình: Chúng ta muốn đổi cũng đổi không nổi, nhiều quá đi.
Hai bên lâm vào trạng thái trầm mặc hẳn nửa ngày, vẫn là Khương Việt phản ứng lại trước tiên, nghĩ đến những lời Tiểu Bảo Châu vừa nói, cô kinh ngạc nhìn Bảo Châu, nghiêm túc nói:
"Chị dùng mấy thứ này đổi nấm tím của mấy đứa, là mấy đứa đang chịu thiệt đó biết không.”
Cô đục lỗ nhỏ xem xét một chút, giỏ tre của bọn nhóc kỳ thật không hề nhỏ như vẻ bề ngoài, bên trong đủ rộng để chứa tới mười cân nấm. Trong tình huống bình thường, loại nấm tím này không cần tới bảy cân là có thể phơi ra một cân nấm khô.
Giá một cân nấm khô là một trăm tám.
Hai sọt nấm tím này hẳn có thể phơi ra hai cân nấm khô, vậy thì chính là ba trăm sáu không hơn không kém.
Chưa nói tới trong sọt còn có một số loại nấm khác nữa.
Tất cả cộng lại giá trị ít nhất cũng phải hơn bốn trăm.
Này vẫn là tính toán ước lượng.
Mà Hứa Đình mua gạo với bột mì đều ở siêu thị trong thôn, giá bán ra thường là 50 đồng cho một cân, gạo cùng bột mì đều là 128 đồng một túi. Lại nói đến, năm kí cá cũng mới chỉ có 65 đồng.
Chừng này cũng mới chỉ tầm khoảng 300 là cùng.
Từ đó thấy được, xác thật là bọn họ đang chiếm tiện nghi.
Khương Việt:
"Nếu mấy đứa đem cả hai sọt nấm đều đổi cho chị, chắc chắn mấy đứa sẽ chịu thiệt. Tới đây, chị tính cho bọn em nghe.”
Bảo Sơn cùng Bảo Châu kín đáo trao đổi ánh mắt cùng nhau, Bảo Châu thanh âm thanh thúy nói:
"Chuyện này, chị cứ tính đi.”
Khương Việt:
"Lại đây, chúng ta tính hai giỏ nấm của mấy đứa trước... Em xem, tổng cộng hơn bốn trăm.... Lại tính đến thực phẩm bọn chị mang tới.... Nhiều nhất cũng chỉ có ba trăm. Chính vì vậy, mấy đứa sẽ chịu lỗ."
Bảo Sơn:
"……”
Bảo Châu:
"……”
Bảo Châu vò đầu, mang theo mười phần nghi vấn hỏi:
"Giá này sao lại cao đến như vậy?”
Khương Việt khó hiểu hỏi lại:
"Cao sao? Giá này rất bình thường mà.”
Bảo Châu nhấp nhấp miệng nhỏ, nhìn thoáng qua đống đồ dưới chân Khương Việt.
Mục đích ban đầu của Khương Việt là giúp đỡ, không phải tới chiếm lợi ích từ bọn nhóc, cô nói:
"Chị cũng không muốn cùng mấy đứa làm bộ làm tịch, chị thật sự rất cần loại nấm này. Trước hết mấy đứa cứ đưa hết cho chị, còn phần giá cả trung gian chêch lệch ngày mai chị lại đến đưa cho mấy đứa, được không?”
Tiểu Bảo Sơn nhìn về phía Tiểu Bảo Châu.
Tuy rằng nhóc là anh trai, nhưng nhóc tuyệt đối tin tưởng cô em gái thông minh của mình.
Bảo Châu an tĩnh nhìn Khương Việt, Khương Việt lúc này mới phát hiện ra Tiểu Bảo Châu lớn lên thật sự rất đẹp, tuy rằng người cô nhóc vừa nhỏ gầy lại vừa đen nhưng cô có một khuôn mặt trái xoan cùng nốt ruồi lệ xinh đẹp ngay dưới mắt, đôi mắt to tròn phá lệ tươi sáng, phảng phất như đang cất chứa một ngôi sao nhỏ.
Đứa bé này có một đôi mắt quá đẹp, cũng quá xuất chúng.
Khương Việt nháy mắt cảm giác bị nhan sắc khả ái của tiểu mỹ nhân bạo kích.
Quả nhiên lớn lên đẹp hay không đẹp, đen hay không đen không có liên quan, cô nhóc này cười lên thật sự quá đẹp.
Khương Việt tâm tình kích động, cô duỗi tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ rồi ôm ôm cô nhóc, không nhịn được mà cảm khái:
"Sao nhóc lại đáng yêu như thế chứ, nếu mũm mĩm tròn tròn hơn chút lại càng đáng yêu nữa.”
Bảo Châu không phản kháng mà còn dán sát vào người Khương Việt một lát, ngay sau đó tay nhỏ nhẹ nhàng đẩy cô ra.
Khương Việt:
"Bé đáng yêu, cùng chị trao đổi được không, cùng chị trao đổi đi mà!”
Cô nhóc mắt to mở lớn, tròng đen chiếm đa số, trông cực kỳ đáng yêu, khiến cho Khương Việt nhịn không được mà sờ sờ đầu cô bé.
Tiểu Bảo Châu nhấp miệng nhỏ, hỏi lại:
"Tôi còn có thể.... Đổi gạo được không?”
Như sợ Khương Việt không đồng ý, giây tiếp theo lập tức bổ sung nói:
"Không cần đổi nhiều như vậy, chúng tôi có thể đổi ít lại một chút.”
Khương Việt lập tức nhỏ giọng phản bác:
"Sao có thể không đổi được, giá cả chênh lệch chính là hơn một trăm khối tiền, tính như vậy đi, giữa trưa ngày mai chị đến tìm mấy đứa, mấy đứa tới kịp không?”
Bảo Châu gật gật đầu.
Khương Việt lại cười hì hì sán tới gần, ý đồ sờ soạng một phen khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của cô nhóc, cảm thấy cô nhóc này vẫn nên ăn uống đầy đủ và bổ sung thêm chất dinh dưỡng vào cơ thể không đến mấy lạng thịt này.
“Nếu ngày mai mấy đứa tiếp tục hái được nấm thì chị sẽ tiếp tục cùng mấy đứa trao đổi.”
Bảo Châu nhúc nhích, miệng nhỏ khẽ giương cao.
Lúc này Hứa Đình đột nhiên mở miệng:
"Cái này....”
Hứa Đình nhìn thoáng qua Khương Việt, lại chạm mắt với Bảo Châu trong chốc lát, cô nhẹ giọng hỏi: