“Đó là bà hai Vương, ngươi không biết ư, lúc ấy nhà nghèo nên không nuôi nổi con gái......” “Nói câu này có lẽ là nhà......"
Trong chốc lát lại nổi lên một cuộc tranh luận.
Con của Thích Ngọc Tú vẫn còn nhỏ, nên còn phải đợi một lát nữa, thật ra vợ Đại Sơn thì có thể nhận được rồi. Con cái nhà họ đều đã lớn đáng lẽ phải được xếp hàng trước nhất. Nhưng thật ra còn chưa hề bắt đầu, bọn họ còn đang bận sắp xếp lại quần áo.
“Kế toán, sao lại có dư nhiều hơn ba bộ quần áo?"
“Dư hơn ba bộ sao?"
“Tôi đã bàn bạc qua một chút về quần áo, nhưng số lượng người được thống kê và số lượng áo không khớp"
Đại đội trưởng và kế toán Lâm lập tức kiểm tra thêm một lần nữa, thật sự là có chuyện này, thật là trùng hợp, Khương Việt đã không mua vừa khít số lượng, theo như cô ấy nghĩ chính là, mua dư một chút để người to con hay người gầy cũng có thể mặc được, những người phụ nữ lại càng có thể mặc được.
Đại đội cũng có thể sử dụng, xem như là để hỗ trợ cho bọn họ.
Nhưng như thế lại khiến đại đội trưởng không quen, dư ra tới ba cái, không biết phải giải quyết như thế nào.
“À, tôi biết rồi, con trai nhà lão Trần, mùa xuân năm nay con trai ông ấy đi nghĩa vụ, nhưng thằng bé và con Đại Sơn là Lý Kiến Kỳ bằng tuổi nhau. Đều là mười sáu"
“Đúng đúng đúng, nhất định là có tính cho thằng bé một phần.
“Vậy là còn hai cái!"
“Lão Lâm, có phải ông già đãng trí rồi không? Khi nào thì con gái ông mới chuyển hộ khẩu đi?” Kế toán Lâm:
"Hôm trước...... A, đúng đúng đúng, tôi còn chưa đi công xã báo.
Không đi công xã báo thì bên đó nhất định là có tên con gái ông ấy. Thu hoạch vụ thu xong thì con gái ông ấy kết hôn, tuy rằng còn chưa đăng ký, nhưng ở đây bọn họ đều làm như thế, cho chuyển hộ khẩu đi trước. Nhà nhà ai nấy đều làm như vậy.
Kế toán Lâm đột nhiên cảm thấy vô cùng kinh ngạc và mừng rỡ, vừa rồi ông còn tiếc nuối sao con mình lại kết hôn vào năm nay, bây giờ lại cảm thấy con gái ông thật sự quá may mắn, không ngờ rằng còn có chuyện tốt như vậy! Đây thật đúng là quá may mắn.
Ông ấy hí hửng mừng rỡ, nói:
"Vậy là còn dư một cái, còn thiếu một người nữa"
Cái cuối cùng này, bọn họ thật sự không thể tìm ra là của ai, đương nhiên là tìm không ra rồi, vốn dĩ là Khương Việt mua thừa mà.
Đại đội trưởng:
"Trước tiên lấy ra một cái đi. Sau đó bắt đầu cho mọi người chọn” “Thằng bé nhà họ Trần tham gia quân ngũ rồi, hãy để lại cho thằng bé cái này......
“Để cha mẹ nhóc chọn đi, vốn dĩ đây là quyền lợi của thằng nhóc, hơn nữa tham gia trong quân ngũ thì cô gái kia cũng là người hoạt động văn nghệ trong quân đội, nhất định là sẽ vui vẻ khi chúng ta làm như vậy.
“Được thôi."
Mọi chuyện đều đã rõ ràng, mọi người mau chóng bắt đầu phân phát.
Dựa theo độ tuổi mà xếp thứ tự lựa chọn, con gái kế toán Lâm sinh vào tháng hai, theo thứ tự thì được xếp đầu tiên, ông ấy làm cha quyết định chọn cái lớn nhất màu đỏ sậm, ông ấy nhìn ngắm và ướm thử một chút, cảm thấy con gái mình mặc vào có thể tới cẳng chân, chắc chắn sẽ rất vừa vặn cho xem!
Năm nay con gái ông ấy kết hôn, vừa lúc cô dâu mới có thể được mặc áo đỏ thẫm.
Xếp thứ hai chính là cậu con trai tham gia quân ngũ nhà lão Trần, ông Trần và bà Trần nghĩ thế nào cũng không ngờ tới lại còn có chuyện này, hai ông bà tiến lên phía trước như hai người đang mơ. Lão Trần cao lớn, chắc chắn là mặc không vừa nhưng bà Trần thì có thể.
Người bà ấy nhỏ và gầy, lần đầu tiên có được một cái áo bông mới.
Bà ấy cũng muốn cái màu đỏ sậm, những người thời này không ai là không thích màu đỏ.
Bà ôm lấy một cái áo bông màu đỏ, ngón tay run run như người mắc bệnh Parkinson, rưng rưng nước mắt:
"Tôi, tôi thật sự không nghĩ tới...... Đây là tôi được hưởng phước nhờ con trai sao?” Mọi người đều bật cười.
Tiếp theo là đến vợ Đại Sơn, đôi mắt vợ Đại Sơn cũng nhìn chằm chằm vào bộ quần áo màu đỏ sậm kia, tuy nhiên cô ta cũng biết, con mình không thể mặc bộ đó được. Hiện tại quần áo cơ bản chỉ có ba màu sắc.
Màu đỏ sậm, màu xanh đen và màu xám.
Cô quyết định lựa chọn cho con trai mình áo bông màu xanh đen, con trai cô cao một mét bảy hai, mặc cái này vừa đến đầu gối, rất là vừa vặn luôn! Không thể không nói rằng những bộ quần áo ở đây, phụ nữ mặc cũng không có bất cứ vấn đề gì.
Vợ Đại Sơn nhận được quần áo thì đứng bên cạnh Thích Ngọc Tú vuốt ve, xuýt xoa nói:
"Chị xem, chị nhìn kỹ cái chất vải này, ngay cả đường may cũng rất khéo nữa..."
Thích Ngọc Tú gật đầu.
“Chị xem chỗ này còn có một cái ngôi sao năm cánh nữa nè.
Thích Ngọc Tú mỉm cười.
Vợ Đại Sơn vuốt thử độ dày của bộ quần áo, ánh mắt cũng rất vui:
"Bên trong có lót rất nhiều bông"
Thích Ngọc Tú khẽ cười.
Đây là do cô chọn giúp, cô biết chắc chắn mọi người sẽ thích.
Âm thầm bỏ ra công sức mà không để ai biết.
Lúc này, vợ Trần Thất cũng run run tiến lại gần, vừa thấy bọn họ lập tức kích động:
"Mau sờ thử nữa đi, trông rất chắc chắn đó, kiểu này mặc sẽ rất bền cho xem.
Những người khác cũng bắt đầu nhận quần áo, ai cũng cảm nhận được áo bông này thật xịn, mọi người đều vô cùng vui vẻ. Cũng có không ít người ngưỡng mộ vợ Đại Sơn, con cái trong nhà lớn như vậy, nếu con trai không mặc, thì bọn họ cũng có thể lấy mặc.
Hơn nữa, một thời gian sau còn có thể lấy bông sửa thành cái đệm, vả lại quần áo này càng to thì bên trong càng có nhiều nguyên liệu.
Tuy nói cái này nhất định là phải để trẻ con mặc, nhưng sau này con cái lớn lên, không phải là có thể tùy ý xử lý rồi sao?"