Tất cả những đứa trẻ dưới mười sáu tuổi đều có một bộ áo bông.
Bởi vì bọn họ đến chợ đầu mối cho nên cũng không xem xét kỹ càng từng món, để phù hợp với thời đại, họ đều chọn những kiểu dáng quê mùa nhất.
Mua xong Khương Việt lập tức xấu hổ, nói:
"Bây giờ chúng ta làm cách nào để đưa lên núi?"
Thích Ngọc Tú nói:
"Cứ để tôi Khương Việt vội vàng nói:
"Để em giúp chị cầm than đá.
Thật ra mà nói giao cho Thích Ngọc Tú thì có thể tin tưởng được, nhưng mà đối với Khương Việt, tay chân cô ấy đều rất nhỏ nhắn, làm sao mà cầm than đá được. Khi ở cùng Khương Việt, cô vẫn luôn có chút tự ti, dù sao thì so với Khương Việt, kiến thức của bọn họ quá nông cạn.
Hơn nữa Khương Việt đã dạy cho bọn họ quá nhiều.
Nhưng lúc này, Thích Ngọc Tú cũng không nhịn được mà hừ một tiếng, nói:
"Cô sẽ làm đổ hết cho mà xem"
Khương Việt bật cười, cô ấy đã thay bộ trang phục thời thượng trên người thành bộ quần áo cải trang thôn nữ, đầu đội tóc giả, mặc áo khoác, chân mang ủng đi tuyết.
Cô ấy nói:
"Chị xem em như vậy có giống người nông thôn không?"
Thành thật mà nói không hề giống người nông thôn.
Thật ra thì Khương Việt không phải người lớn nên đặc biệt kiều diễm, nhưng dù sao cô ấy cũng là người trong giới giải trí lại thường xuyên trang điểm. Hơn nữa, vốn dĩ da cô ấy trắng cho nên thoạt nhìn thật sự không có một chút cảm giác nào là người nông thôn.
Thích Ngọc Tú:
"Cô là đoàn văn công..."
Khương Việt:
"Cái này cũng không tính là nói dối, vốn dĩ em ở trong giới giải trí, cũng coi như là làm văn nghệ rồi đúng không?"
Thích Ngọc Tú:
"
Cô ho khan một tiếng, nói:
"Chúng ta mang nhiều đồ như vậy, bây giờ tạm thời không thể về nhà, trong núi nhiều người, chúng ta chờ trời tối rồi hãy trở về."
Khương Việt nhanh chóng gật đầu, nói thật thì cô ấy đã đi du lịch rất nhiều nơi, nhưng chưa từng hồi hộp và khẩn trương như hôm nay, chính là cảm thấy cả người như muốn bay lên. Đó không phải là một cảm giác tốt, nhưng nó thật sự rất thú vị.
Cô ấy nói:
"Tất cả mọi thứ em đều sẽ nghe theo chị"
Thích Ngọc Tú: Tôi thật sự không đáng để tin tưởng lắm.
Bọn họ ở bên này đi tới đi lui, Khương Việt tung tăng đi theo bên cạnh Thích Ngọc Tú, hỏi:
"Em có thể chụp ảnh không?"
Thích Ngọc Tú:
"Tôi cũng không biết nữa, chuyện phía trước không biết được sẽ như thế nào......” Khương Việt suy nghĩ, gật đầu nói:
"Đúng là thật sự rất khó nói trước"
Tuy nhiên cô ấy vẫn là dự định mang theo điện thoại di động, mặc kệ như thế nào cứ thử một lần xem sao!
Một chút nữa thôi là đến thời gian trở về, Khương Việt và Thích Ngọc Tú đã nói chuyện xong, Khương Việt trang điểm thành một thiếu nữ từ xa đến tìm người thân, tuy rằng là tìm người thân, nhưng thật sự là cô ấy cũng không nghĩ đến chuyện nhận lại cha mẹ.
Bởi vì theo như lời kể của cha mẹ nuôi, cô ấy là con gái nên mới bị cha mẹ vứt bỏ.
Vốn dĩ cô ấy chỉ nghĩ sẽ đến lén xem cha mẹ của mình là ai, nhưng vừa lúc quê nhà mưa to gặp nhiều khó khăn, còn điều kiện của cô ấy cũng có thể gọi là khá tốt, cho nên quyên tặng quần áo cho mấy đứa nhỏ trong thôn, chỉ cần là trẻ con dưới mười sáu tuổi thì đều có.
Đây là câu chuyện mà hai người đã bàn bạc với nhau.
Thích Ngọc Tú: Mọi người đọc sách, bịa chuyện hay nói dối đều trôi chảy hơn chúng tôi.
......
Nhưng mà tại sao lại là thiếu nữ tìm người thân?"
Khương Việt:
"Đây chỉ là tranh thủ một chút vì địa vị của mấy bé gái.
Cô ấy cười lạnh một tiếng, nói:
"Chị nói xem, có một đứa con gái tốt như vậy, người lớn sẽ coi trọng con gái hơn một chút đúng không? Suy cho cùng thì một đứa con gái tốt vẫn hơn một đứa con trai kém cỏi mà. Hơn nữa, nếu có ai đó vì sinh con gái mà muốn vứt bỏ, liệu có nghĩ đến thiếu nữ mà em cải trang rồi từ bỏ hành vi tàn ác như vậy không? Có lẽ hiệu quả là rất nhỏ, nhưng cũng có còn hơn không. Em cảm thấy như vậy là không uổng phí tâm sức của em rồi.
Thích Ngọc Tú kinh ngạc nhìn Khương Việt, một lúc lâu sau mới nghiêm túc nói:
"Cô thật sự rất tốt bung."
Cô xem như đã tiếp xúc tương đối nhiều người “không cùng thế giới”, nhưng từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến những điều này. Nhưng Khương Việt lại nghĩ tới, từ tận đáy lòng cô nói:
"Tôi nhận thấy cô rất tốt"
Khương Việt cười nói:
"Em cũng vậy"
Hai người thảo luận một số tình huống cụ thể, thấy thời gian đã tương đối thích hợp, lại nghĩ đến Khương Việt cũng đi không nhanh, Thích Ngọc Tú đi lên núi trước, cô đem tất cả các túi cột vào với nhau, sau đó đeo lên hết cái này đến cái khác, vô cùng khoa trương. Khương Việt cũng tự cầm bốn túi, thật không thể không nói, cô ấy cảm thấy rất nặng, còn Thích Ngọc Tú lại không thấy sao cả.
Tuy nhiên những thứ này quá nhiều, cô chỉ có một người cho nên dù sao cũng có chút phiền phức. May mắn thay, mặc dù gian nan nhưng cuối cùng hai người họ cũng leo được lên núi. Lúc này trời cũng đã gần tối, mặt trời ngã về phía tây, tuy nhiên mọi người vẫn có thể nhìn thấy.
Từ rất xa, Thích Ngọc Tú sợ mình dẫn theo Khương Việt sẽ dọa Bảo Châu và Bảo Sơn, nhìn thấy bóng dáng hai đứa con từ xa xa, cô đã kêu to:
"Các con không cần sợ, là mẹ và chị Khương"
Tiểu Bảo Châu lắp bắp kinh hãi, tuy nhiên vẫn chạy lịch bịch về phía bọn họ, cô bé kinh ngạc nhìn Khương Việt, vui mừng kêu lên:
"Chị Khương, sao chị lại tới đây?"
Khương Việt cười vui vẻ và nói:
"Chị thuyết phục mẹ em đưa chị tới nhà em xem thử.
Tiểu Bảo Châu:
"Sao lại có nhiều đồ như vậy ạ?"
Khương Việt:
"Cái này em cũng đừng quan tâm, các em là trẻ con không hiểu hết đâu.
Tiểu Bảo Châu chớp mắt nghi hoặc, Khương Việt nghĩ rằng trẻ con không cần biết quá nhiều, tuy rằng bọn họ rất hiểu chuyện, nhưng dù sao vẫn là trẻ con."