Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 331: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Thích Ngọc Tú thì không có cảm giác gì nhưng Khương Việt cùng Hứa Đình đều kiên quyết cho rằng như vậy.

Cho nên cô suy đoán có lẽ là do đất đai màu mỡ.

Đương nhiên không cần biết mọi người nói khoai nhà cô ăn ngon cỡ nào, Thích Ngọc Tú cũng chỉ thích ăn gạo trắng hơn, cô không cần ăn khoai lang.

Từ nhỏ tới lớn cô đều ăn khoai lang mà sống, cảm thấy thực sự ăn đủ lắm rồi. Bọn họ nói thứ này ăn ngon, nhưng cô cảm thấy nó vẫn giống y như trước thôi.

Có điều Thích Ngọc Tú vẫn để dành lại một chút cho nhà mình, cô chỉ chừa một sọt, chắc tầm đâu đó khoảng bốn năm chục củ, đây là cô cất giữ để ngẫu hứng nướng cho Bảo Sơn Bảo Châu ăn. Mấy đứa nhỏ này cũng không ăn khoai lang nhiều năm như cô, chúng chỉ ăn mấy năm mà thôi cho nên chúng chưa chán ngán giống như Thích Ngọc Tú.

Hơn nữa trí nhớ của những đứa nhỏ cũng không khắc sâu như người lớn.

Mấy đứa vẫn thích ăn khoai lang nướng cho nên Thích Ngọc Tú cũng không có bán hết toàn bộ.

Cô bán khoai lang qua bên kia, lấy tất cả tiền đổi thành gạo, bột mì và dầu đậu nành. Một năm nay cô không qua bên kia làm buôn bán nữa, nhưng vẫn chuyển thêm nhiều món đồ về nhà, cô còn xây dựng thêm hầm để chứa mà! Tuy chỉ xây dựng thêm hầm nhỏ thôi nhưng vẫn đựng được nhiều hơn so với trước kia.

Trong nhà có lương thực thì trong lòng mới không hoảng hốt.

Thích Ngọc Tú:

"Buổi sáng nay các con muốn ăn món gì?"

Hai mắt Tiểu Bảo Châu sáng rực lên, nói:

"Chúng con còn có thể yêu cầu món ăn sao?"

Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Nhạc ở bên cạnh cô bé cũng nháo nhào lên như những con sâu đậu đỏ, hai đứa chúng nó lẻn đến bên người Tiểu Bảo Châu, ngước mắt nhìn mẹ.

Thích Ngọc Tú cười:

"Có điều không phải món gì các con nói ra mẹ cũng làm được.

Mấy đứa nhỏ đều bị lừa gạt lập tức gục mặt xuống.

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Vậy các con muốn ăn cái gì?"

Tiểu Bảo Châu nâng ngón tay lên chỉ:

"Bánh bao nhỏ, con muốn ăn bánh bao nhỏ"

Cô bé mở đôi mắt to nhìn lén mẹ, cô bé bày ra dáng vẻ cún con nịnh nọt cực kỳ thành công.

Tiểu Bảo Sơn ở bên cạnh cũng vội vàng gật đầu.

Tiểu Bảo Nhạc đã bắt đầu chảy nước miếng.

Bọn chúng nói bánh bao nhỏ, cũng không phải nói Thích Ngọc Tú tự mình làm bánh bao, mà chính là loại bánh bao nhỏ Thích Ngọc Tú mua sẵn. Đó là vào khoảng hai ngày trước cô đi mua lương thực về nhà, thuận tiện thấy mấy túi bánh bao làm sẵn nên mua về. Nếu là mùa hè, Thích Ngọc Tú tuyệt đối sẽ không tích trữ loại đồ ăn này, nhưng hiện giờ thu hoạch vụ thu đã qua rồi, tháng mười cũng chỉ còn mấy ngày nữa thôi.

Ngày mốt là chuẩn bị bước sang tháng mười một rồi.

Cô nghĩ rằng loại đồ ăn này nếu đặt trong hầm cũng sẽ trữ được vài ba ngày, không lo hư hỏng. Vậy mà cô mới mang về được hai ngày đã bị mấy đứa nhỏ này phát hiện.

Kỳ thật những cái bánh bao này chưa chắc sẽ ngon hơn bánh bao do Thích Ngọc Tú làm! Nhưng mấy đứa nhỏ này không quan tâm nhiều tới chuyện đó, ở trong lòng bọn chúng chính là hoà thượng từ bên ngoài tới mới biết niệm kinh nha. Cũng có nghĩa là bánh bao mua từ bên ngoài về hấp dẫn hơn bánh mẹ làm!

Thích Ngọc Tú nhìn ba con mèo nhỏ đang thèm ăn, nói:

"Được rồi, sáng nay chúng ta hấp bánh bao ăn"

Cô gõ gõ vào trán mấy đứa nhỏ, nói:

"Các con sẽ phụ trách gấp chăn nhé.

“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ"

Ba đứa nhỏ đồng thanh nói.

Thích Ngọc Tú phủ thêm áo mưa rồi đi xuống hầm đem bốn túi bánh bao còn thừa lại mang lên trên nhà.

Cô mua tổng cộng mười túi nhưng ngay hôm trở về nhà đã hết mất ăn sáu túi, suy nghĩ kĩ một chút thì đúng là nhà bọn họ sức ăn cực kỳ tốt. Thích Ngọc Tú đã quên người có khả năng ăn khoẻ nhất trong nhà này chính là cô.

Cô mở túi ra, mỗi túi đều chứa mười cái bánh bao nhỏ, Thích Ngọc Tú đem bánh bao muốn hấp bỏ hết vào trong nồi, sau đó cắt một ít nấm nhỏ, đánh thêm bốn cái trứng gà, chuẩn bị nấu chúng thành một bát canh.

“Thím Tú...” Từ ngoài cửa truyền tới một giọng con trai đang gọi, Thích Ngọc Tú ló đầu ra nhìn thấy, nói:

"Kiến Kỳ đấy hả? Sao cháu lại qua bên này?"

Trên người cậu nhóc khoác áo tơi, chân đi trong mưa nên ướt sũng toàn là nước, nói:

"Cháu lại đây xem tình huống như thế nào?

Thích Ngọc Tú vội vàng khoác áo mưa đi ra cửa, kéo rào tre ngoài sân, nói:

"Cháu nhanh đi vào nhà đi cho ấm"

Lý Kiến Kỳ lắc đầu, nói:

"Không cần đâu ạ, cháu chỉ tới đây thống kê lại một chút, sau đó nhìn xem tình hình trong nhà.

Thích Ngọc Tú:

"Sao lại là cháu tới?"

Lý Kiến Kỳ:

"Đại đội trưởng tìm cha cháu nhờ hỗ trợ, cháu nghĩ dù sao cháu cũng đang ở nhà rảnh cho nên cháu đi thì tiện hơn cha cháu. Mấy đứa nhỏ đều ở trong nhà phải không thím? Có ai bị bệnh thương hàn không ạ?"

Thích Ngọc Tú lắc đầu:

"Không có, tối hôm qua thím cho mấy đứa nhỏ uống canh gừng, hiện tại chúng vẫn rất khoẻ"

Lý Kiến Kỳ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói:

"Như vậy là tốt rồi, cháu nghe đại đội trưởng nói trong thôn có vài người bị nhiễm bệnh thương hàn, đại đội trưởng tính toán thống kê một chút, sau đó xem thuốc men do Sở Vệ Sinh phát xuống, chia cho mỗi nhà có người bị bệnh một ít, về sau sẽ trừ vào công điểm sau” Thằng bé cũng thở dài một tiếng, trong lòng cảm thấy cơn mưa này tới đột nhiên quá. Thích Ngọc Tú:

"Cháu còn phải tiếp tục đi sao?"

Lý Kiến Kỳ gật đầu:

"Cháu còn phải qua nhà những người khác nữa, những nhà trong núi này cháu đều đến thống kê một chút.

Thích Ngọc Tú nhìn chàng thanh niên trước mặt, kỳ thật thằng bé cũng mới mười sáu tuổi mà thôi nhưng đã ra dáng người lớn lắm rồi.

Cô không chút do dự, nói:

"Cháu vào nhà cùng thím, thím đưa cho cháu mượn áo mưa, dù sao áo mưa của thím dùng cũng thuận tiện hơn áo tơi nhiều"