Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 321: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Lần sau em đi bắt nhớ dẫn chị theo nữa nhé"

Điềm Nữu:

"......"

Những lời Bảo Châu vừa thốt ra không sợ làm cho khuôn mặt trắng nõn nà kia phải thất vọng hay sao?

Nghĩ tới điều đó Điềm Nữu không nhịn được, liền hỏi:

"Bảo Châu, sao em lại có thể trắng nõn như vậy thế?"

Năm ngoái, rõ ràng Bảo Châu cũng đen không kém gì cô bé mà, có khi còn đen hơn cô bé cơ. Coi như là vừa rồi mùa đông không phải dạng nắng, nhưng mùa hè vừa rồi cô bé cũng không đời nào chịu ở yên một chỗ đâu, cũng chạy ra ngoài lăn lộn thoải mái, tuy nghịch ngợm như vậy mà cô bé vẫn không bị đen đi, ngược lại còn trắng hơn nữa chứ.

Tiểu Bảo Châu:

"Em có chú ý chống nắng mà, làm sao mà đen được chứ"

Cô bé buông hai tay, nói:

"Chị xem này, có bao giờ em ra ngoài mà không đội mũ rơm đâu?” Cũng đúng, bọn họ đều không có thói quen đội mũ khi ra khỏi nhà, nhưng Bảo Châu trước mang theo chiếc mũ rơm nhỏ. Vốn dĩ cô cho rằng Bảo Châu mang theo vì đẹp, bởi vì Bảo Châu đội cái mũ rơm nhỏ nhìn rất đáng yêu, bây giờ xem ra... à đúng, nhưng vẫn là vì đẹp?

nay đều “Làm như vậy có tác dụng thật sao?"

Tiểu Bảo Châu:

"Chị thử nhìn xem nè. Cô bé chỉ chỉ chính mình, nói:

"Không phải em đã trắng sẵn rồi sao?"

Cô bé nghiêm túc nói:

"Phơi nắng nhiều không chỉ đen mà còn nhanh già nữa đó, em muốn bảo vệ từ khi còn nhỏ"

Cô bé chính là một đứa nhỏ rất yêu cái đẹp nha.

Điềm Nữu nhìn nhìn Bảo Châu, lại nhìn sang chính mình, kiên định nói:

"Vậy thì từ nay về sau, chị nhất định cũng phải chống nắng!"

Mùa hè sang năm cô nhất định phải mang mũ rơm.

Thích Ngọc Tú nhìn hai đứa nhỏ đang thảo luận về chuyện “chống nắng”, càng nghĩ càng thấy rất thú vị, chỉ là cô rất muốn nói vào một câu, Tiểu Bảo Châu trắng trẻo như vậy cũng không hẳn là do cô bé hay đội mũ rơm đâu. Nguyên do chính là Bảo Châu nhà bọn họ hàng năm đều uống sữa bò!. Sữa bột, sữa bò, bọn họ đều uống qua cả rồi, ngày nào cũng uống không quên ngày nào. Tối hôm nào cũng vậy, đều uống một chén sữa rồi mới lên giường đi ngủ.

Sữa bò trắng như vậy, nếu mấy đứa nhỏ nhà bọn họ uống thì lẽ đương nhiên cũng có thể trắng lên sao?

Bởi vì Thích Ngọc Tú vốn không biết nhiều đạo lý, chỉ là cô cảm thấy ăn hay uống loại đồ ăn màu trắng sẽ tự khắc trắng theo, còn ăn màu đen thì sẽ đen, vậy thôi!

Mặc kệ đúng sai cô cứ tin như vậy thì nó sẽ là như vậy!

Mấy đứa nhỏ cũng rất thích hương vị của sữa bò, cho nên Thích Ngọc Tú vẫn luôn đáp ứng, không ngừng đáp ứng. Cô cũng nghe Khương Việt nói, uống nhiều sữa sẽ bổ sung thêm Canxi giúp chắc xương, hơn nữa, trong quá trình trưởng thành của trẻ em không thể không uống sữa được.

Vì thế lần trước cô qua đầu bên kia cũng nhớ tới lời Khương Việt nói mà mua ‘canxi về cho chúng. Nói đến ‘canxi’ cô lại nghĩ tới một chuyện khác, nói:

"Điềm Nữu, cháu qua đây."

Điềm Nữu nghi hoặc:

"Dạ?"

Thích Ngọc Tú vào phòng cầm một cái túi nhỏ đưa cho cô bé, nói:

"Cháu ôm cái này mang về cho mẹ nhé"

Điềm Nữu:

"? ??"

Thích Ngọc Tú:

"Cái này là những viên thuốc bổ dành cho người lớn uống, mỗi người một lần uống hai viên. Viên hình bảo tháp màu hồng nhạt là cho đứa nhỏ uống, mỗi lần uống một viên, nhớ uống buổi tối trước khi đi ngủ nhé. Uống xong rồi thì nhớ uống thật nhiều nước và ăn nhiều đồ ăn vào nha"

Điềm Nữu khó hiểu nhìn cái túi nhỏ trong tay, cô bé nghe xong vẫn không hiểu gì hết.

Người nhà cô bé có ai bị bệnh đâu mà cần dùng tới thuốc chứ?

Hơn nữa cái viên thuốc màu hồng hình bảo tháp này thoạt nhìn cũng không hề giống thuốc chút nào.

“Cái này là thuốc tẩy giun đó"

Điềm Nữu vẫn chưa hiểu, cô bé buồn bực nhìn Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú nói:

"Thím đã nói cho mẹ cháu nghe rồi, cháu cứ về đưa cho mẹ là được.

Điềm Nữu lập tức:

"Vậy cháu chạy về luôn đây, sau đó sẽ quay trở lại."

Cô bé đã xác định sẽ chạy về thật nhanh, phải mang về ngay nhỡ đâu làm mất thì không nên.

Thích Ngọc Tú:

"Nhưng mà...” Cô còn chưa nói xong lý do, Điềm Nữu đã nhanh như chớp chạy mất rồi.

Thích Ngọc Tú:

"Đứa nhỏ này cũng nhanh nhẹn quá đi.

Không bằng gió thì cũng bằng mưa rơi mất rồi.

Tiểu Bảo Châu đã uống qua thuốc tẩy giun này rồi, cô bé cảm thấy nó rất ngọt, cô bé biết đây là “thuốc”, nhưng ngược lại Tiểu Bảo Châu rất thích vì cái vị của nó ngọt ơi là ngọt, ngọt y như đường luôn nha. Hơn nữa sau khi uống xong còn có thể xổ ra những con trùng trùng nhìn rất đáng sợ.

Tiểu Bảo Châu nghiêm túc:

"Đứa nhỏ nào cũng phải uống thuốc tẩy giun"

Thích Ngọc Tú gật đầu, nói:

"Con nói rất đúng"

Tiểu Bảo Châu không chỉ uống thuốc tẩy giun, cô bé còn được uống những bình thuốc nhỏ khác, loại đó uống cũng cực kỳ ngon, nó gọi là thuốc bổ Canxi, cô bé cùng anh trai em trai đều uống hết rồi.

Thích Ngọc Tú cũng tiếp xúc với người ở đầu bên kia mới biết được nuôi con không hề dễ dàng chút nào. Nhưng nghĩ lại cũng thấy rất đúng, bọn họ ở đầu bên này, ngay cả ăn uống còn không dễ dàng cơ mà. Dĩ nhiên không giống với những người ở đầu bên kia. Bọn họ ăn uống đầy đủ đâm ra sẽ nghĩ tới nhiều chuyện khác hơn so với bên này.

Thích Ngọc một phần cũng vì cuộc sống đã tốt đẹp hơn ít nhiều nên cô mới có thể nghĩ tới những chuyện khác. Ngoài những thứ thuốc đó, cô còn mua thêm cả bột mì nữa.

Những đứa nhỏ cứ đến giờ ăn đều rất hào hứng và vui vẻ.

Điềm Nữu không biết vì sao thím ấy lại đưa thuốc cho nhà bọn họ, cô bé cũng hơi phiền muộn. Chỉ tới khi cô bé nghe thấy mấy đứa nhỏ nhà Bảo Châu kể chuyện chúng uống thuốc đó, vị của nó ngọt không khác gì đường, nhờ đó mà cô bé lại cảm thấy vô cùng chờ mong. Theo như cô bé nghĩ, viên thuốc đẹp như vậy chắc chắn không khó uống đâu."