Hai đứa nhóc lanh lợi, sợ bị người khác đuổi kịp, còn nhanh nhẹn đi một vòng tròn nhỏ, cứ chốc lát lại phải cúi xuống hái nấm như thường lệ, một chút cũng nhìn không ra ý đồ khác lạ của bọn nhóc, hai nhóc quen thuộc đi hết một vòng lớn, đi đến vùng phụ cận của căn cứ bí mật, lại xuôi theo dòng suối trượt xuống sườn núi, cuối cùng chạy như bay hướng về phía trong sơn động.
Vài ngày không đến đây, con đường này cũng không chút xa lạ nào.
Hai đứa nhỏ chạy ra khỏi sơn động, Bảo Châu hô lên một tiếng:
"Wow.”
Cô nhóc cao hứng giữ chặt tay anh trai, nói:
"Đỉnh núi bên này đến một bóng người cũng không thấy!”
Không có người, vậy thì nơi đây liền chính là địa bàn nhỏ của bọn họ rồi!
Bảo Châu đứng tại chỗ xoay một vòng tròn nhỏ, sung sướng cười ha ha.
Bảo Sơn bên cạnh đã bắt đầu vén cao tay áo lên:
"Anh nhìn thấy thật là nhiều nấm!!!”
So với chân núi bên kia đông nghịt người, đoàn người chen lấn xô đẩy khắp nơi, bên này hoàn toàn không có người, không bao lâu sau, hai nhóc liền chất đầy cả hai giỏ tre.
Phải biết rằng, ngày thường bọn họ dù tích cực bao nhiêu, hái nhiều đến mức độ nào, cũng không có khả năng chất đầy cả một giỏ, thế nhưng hiện tại, không chỉ một mà là hai giỏ tre, toàn bộ đều đầy ụ.
Rất rất là đầy!!!
Bảo Châu hai mắt to tròn mở lớn:
"Làm sao chúng ta có thể mang hết về được!”
“Cô bé, cậu bé này.....” Hai người đang chìm đắm trong vui sướng, tâm tình đắc ý vênh váo, bất thình lình nghe được thanh âm của một cô gái, Bảo Sơn Bảo Châu tức khắc liền run rẩy, theo hướng phát ra giọng nói nhìn qua —— là một cô gái trắng nõn tuổi cũng không quá lớn.
Bảo Sơn cùng Bảo Châu cảnh giác nhìn cô gái, mà tầm nhìn của cô hiện tại đang dừng trên giỏ tre trên lưng của hai người.
Khoảnh khắc hai bên trầm mặc lâm vào trạng thái không tiếng động mà “Giằng co”, cô gái đột nhiên nói:
"Hai người đem nấm bán cho tôi có được không?”
Bảo Sơn và Bảo Châu:
"???”
Cô gái kích động, giống như sói xám lâu ngày không thấy thịt, không khống chế được tâm tình liền vui sướng:
"Tất cả, đều đem bán cho tôi hết đi!”
Bởi vì cô gái quá phấn khích, cho nên nước miếng cũng muốn phun ra.
Bảo Sơn cùng Bảo Châu yên lặng lui về phía sau một bước, chị gái này thật là, quá mức kỳ quái đi.
“Chúng tôi sẽ không bán đâu!” Bảo Sơn dẫn đầu mở miệng, bọn họ chỉ đến đây hái nấm, không việc gì phải lo lắng sợ hãi cả:
"Em gái, chúng ta đi thôi.”
Ai không biết hiện tại mua bán đồ vật thực phẩm, đều là hạng người âm mưu đầu cơ trục lợi chứ, bọn nhóc tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng cũng không phải là đồ ngốc.
“Chị, chị có tiền, không phải là đang lừa gạt mấy đứa.”
Cô gái nhìn hai đứa bé nhỏ gầy trước mặt, tựa hồ vẫn đang do dự, ánh mắt ngờ vực thẳng tắp chiếu tới cô:
"Nếu hai đứa không muốn bán, chị và mấy đứa trao đổi, được hay không? Chị nguyện ý dùng lương thực để đổi, hay là thịt cá gì cũng được, tùy mấy đứa quyết định đi nha?”
Tầm mắt của cô dừng trên người hai đứa trẻ, đau lòng khẽ lắc đầu, nói:
"Sao hai đứa lại gầy đến độ này thế chứ.”
Lúc này, Tiểu Bảo Châu đột nhiên mở miệng hỏi:
"Chị gái, chị có quen biết một anh trai này không? Chính là cái người sống ở trên thành phố, là sinh viên, mập mạp, cao cao, họ Khương.”
Cô gái:
"…… Béo, béo?”
Em trai của cô, bị người ta gọi là tên béo... Sao có thể chứ?
Em trai cô cao 1 mét 83, nặng 140 cân, nhìn như thế nào cũng không hình dung nổi hai từ mập mạp, là dáng người tiêu chuẩn của thời nay đó!
Nhưng mà cô không biết, thời đại khác biệt, tiêu chuẩn đương nhiên cũng không giống nhau rồi.
Ở thập niên 60 thì nam nhân đều gầy nhưng rắn chắc.
Thân cao thể trạng bình thường sao? Đó chính là “Béo”.
Hai người bọn họ mỗi người một nhận thức riêng, một tiêu chuẩn riêng, không đến mức phải đem ra để tranh cãi.
Tiểu Bảo Châu:
"Bên cạnh anh ấy còn có một anh trai càng béo hơn... A, phải rồi, anh trai kia là họ Trần.”
Cô gái bị chọc cười, vui vẻ nói:
"Khương Lãng phải hay không, nó là em trai chị. Trần Khả Ngôn là bạn học của nó.”
Bảo Sơn nhướng mày, cô gái thấy một đứa bé nhỏ như thế lại có bộ dạng ông cụ non tiêu chuẩn, còn rất là nghiêm túc.
Mà Bảo Châu ở một bên cũng a một tiếng thật dài.
“Lúc trước thằng bé nghĩ cũng muốn đi tìm hai đứa, nhưng lúc đó trời đột ngột liền mưa, đuổi theo liền chậm trễ thời gian xuống núi, lúc sau trường học đã thay đổi kế hoạch quay về sớm hơn dự định, không còn cách nào khác đành phải đi về trước. Kỳ thật đây là lần thứ tư chị tới đây, tới để tìm mấy đứa. Chị tên Khương Việt.”
Bảo Châu không sợ chuyện này, mắt to thanh thúy vô tội chớp chớp:
"Tìm chúng tôi làm gì nha?”
Khương Việt nhìn bọn nhóc gầy gò, lại nghĩ đến lời dặn dò của em trai, cô bật cười, nói:
"Đương nhiên là tìm mấy đứa để trao đổi đồ vật! Mấy đứa có nấm còn gì, tuy rằng chị rất thích, nhưng chị không có khả năng phân biệt được loại nào có độc loại nào có thể ăn, hai đứa nguyện ý cùng chị trao đổi không? Bất cứ loại lương thực nào trên núi cũng được, đều có thể cùng chị trao đổi.”
Tiểu Bảo Châu đôi mắt đảo nhanh suy tính trong chốc lát, nhẹ giọng hỏi:
"Bất cứ thứ gì cũng có thể đổi sao?”
Tạm dừng một chút, khuôn mặt nhỏ căng cứng, gắt gao banh ra, cô nhóc khẩn trương dò hỏi:
"Lương thực.... Cũng có thể có phải hay không?”
Khương Việt gật đầu:
"Đương nhiên là có thể!”
Cô nhìn về phía hai cái sọt nhỏ, thương lượng:
"Em đổi cho chị một sọt, chị cho em một túi gạo cùng một túi mì.”
Bảo Châu đôi mắt lập tức tròn xoe, không quá tin tưởng hỏi lại:
"Gạo??? Mì???”
Khuôn mặt nhỏ của Bảo Sơn nghiêm túc:
"Chị có ý đồ gì, nấm căn bản không đáng giá bao nhiêu tiền hết.”"