Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 319: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Có điều, ba ba của cô bé lại yêu thương anh trai của cô bé hơn.

Người nhà cô bé ai cũng nói là yêu thương cô bé, nhưng trên thực tế chỉ yêu thương mỗi mình anh trai thôi. Sau này, khi bác trai cả không còn nữa, tuy cô bé cũng có chút buồn bã vì chuyện bác trai cả qua đời, nhưng trên thực tế, cô bé cũng mơ hồ cảm thấy đắc ý, để xem Bảo Châu còn dám khoe khoang nữa hay không. Chỉ có điều, bác trai cả đi rồi thì giờ lại có Bảo Sơn sẵn sàng che chở cho Bảo Châu.

Cô bé thật sự không hiểu, chính hắn đã là một ngôi sao chổi rồi, vậy mà vẫn muốn che chở Bảo Châu ư? Hơn nữa, Bảo Châu cũng sẽ che chở cho anh trai.

Tại sao Bảo Châu lại được có anh trai che chở cho như vậy, còn cô bé thì sao? Tại sao anh trai cô bé chỉ biết cả ngày đi bắt dế mà không quan tâm gì tới cô bé?

Tuy rằng Thẩm An không vui, nhưng trong lòng lại có một chút đắc ý, bởi vì nhà bọn họ có cuộc sống tốt hơn rất nhiều so với nhà bác dâu cả. Bảo Châu làm sao được sung sướng như Thẩm An chứ? Vì giúp việc trong nhà mà Bảo Châu bị phơi nắng đen như hòn than nhỏ luôn rồi.

Có điều cô bé cũng chẳng đắc ý được bao lâu, điều kiện của nhà Bảo Châu càng ngày càng trở nên khá hơn nhiều.

Người khác có thể không biết nhưng theo những gì cô bé lén lút quan sát được, dạo gần đây cuộc sống của gia đình Bảo Châu rất tốt đẹp. Chỉ mới qua một mùa đông thôi mà chị ấy vừa cao lại vừa mũm mĩm hẳn ra, hơn nữa còn trắng nõn nà. Thậm chí năm nay chị ấy còn được đi học. Thẩm An cứ nghĩ tới chuyện đó là trong lòng lại cảm thấy không dễ chịu chút nào. Lớp bọn họ có hơn ba mươi học sinh, nữ sinh chiếm một nửa. Bởi vì Thẩm An là con nhà có điều kiện cho nên có rất nhiều nữ sinh khác vây xung quanh cô bé. Ví dụ như Phán Đệ, bất kỳ thời khắc nào con bé cũng đều ở trước mặt Thẩm An, trông chẳng khác nào là một đứa giúp việc. Thẩm An cảm thấy như vậy mới xứng đáng với mình.

Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà Bảo Châu cho phép bản thân hơn Thẩm An cơ chứ? Bảo Châu đơn giản cũng chỉ hợp làm một đứa giúp việc như vậy thôi.

Bà của cô đã nói rồi, tất cả những người nhà bác dâu cả kia... tất cả bọn họ, trời sinh chính là có thân phận của người ở. Chị họ kia cũng vậy, nhất định sẽ trở thành một đứa giúp việc.

Phán Đệ nhìn nét mặt của Thẩm An đang biến sắc, liền nói:

"Thẩm An, chúng ta mau đi thôi.

Thẩm An lập tức hung dữ nhìn về phía Phán Đệ, nói:

"Rút cuộc chị đứng về phía ai chứ? Nếu chị muốn đi thì đừng có tới tìm em nữa.

Chỉ là cắt tóc thôi mà, có gì đặc biệt hơn người đâu chứ, làm gì phải gióng chống khua chiêng như vậy?

Toàn là một lũ thấp hèn.

Phán Đệ:

"Chị... chị không phải có ý như vậy đâu? Con bé đỏ hốc mắt:

"Chị không phải như thế"

Con bé vội vàng dỗ dành Thẩm An, nói:

"An An, chị không phải như vậy, bất cứ khi nào chị cũng đều đứng về phía em mà"

Thẩm An dịu sắc mặt hơn một chút, nói:

"Em miễn cưỡng tin tưởng những lời chị nói đó."

Phán Đệ vội vàng nói:

"Vậy buổi chiều nay chúng ta đi đào đồ ăn nha?"

Thẩm An:

"Em không muốn đi đào đồ ăn, chúng ta đi chơi đi"

Nhà Thẩm An có điều kiện, người lớn lại nhiều, tuy rằng cô bé là con gái nhưng cũng không cần phải làm bất cứ việc gì. Cũng bởi như thế nên cô bé rảnh rỗi hơn những đứa con gái khác trong thôn. Chỉ có mình cô bé mới được như vậy, người khác đời nào lại được thư thả như thế. Nếu Phán Đệ dám không làm việc, bà cô bé sẽ đánh đòn, mẹ lại càng muốn cho ăn đòn hơn.

Từ lúc có em trai, mẹ cô bé lúc nào cũng sống thẳng lưng, hiện tại ngay cả lúc nói chuyện cũng phải lớn tiếng.

Chỉ có điều đối xử với mấy đứa con gái nhà mình càng không ra gì.

Phán Đệ ghen ghét nhìn Thẩm An, lúc sau tựa hồ con bé nghĩ đến cái gì, nói:

"Chỉ là sợ bà sẽ đánh đòn chị...” Con bé nhỏ giọng dỗ dành Thẩm An, nói:

"Em họ à, hai đứa chúng ta đi cùng nhau được không? Chúng ta giả vờ đào đồ ăn, nhưng thực tế là chị sẽ chơi với em có được không?” Thẩm An liếc Phán Đệ, nói:

"Vậy cũng được"

“An An, em thật là tốt, chị biết mà, em là người tốt bụng nhất, tuyệt vời nhất. Thẩm An khóe miệng cười nhếch lên, cô bé đắc ý nhìn về phía Bảo Châu, lại phát hiện chị ấy một chút cũng không hề để ý tới cô. Chị ấy đã ngồi ở trên bàn từ bao giờ, và không biết đang viết cái gì.

Trong lúc nhất thời, cô bé lại có chút bực mình.

Bảo Châu đang học tập rất chăm chỉ.

Đây cũng là một điểm khiến cô bé cực kỳ ghen ghét. Bởi vì Bảo Châu cùng Bảo Sơn học hành đều rất giỏi. Cô bé thực sự rất khinh thường bọn họ, cho nên khi thấy bọn họ học giỏi hơn mình, Thẩm An sẽ không mấy vui vẻ.

Phán Đệ nhìn sắc mặt Thẩm An thay đổi thất thường, trong lòng vô cùng phiền muộn, chỉ là con bé không tiện biểu hiện ra ngoài. Ở nhà cô bé chẳng bao giờ được ăn ngon, cơ hội duy nhất để cải thiện một chút sinh hoạt chính là dựa vào Thẩm An. Cũng vì lý do đó mà con bé mới phải dỗ dành Thẩm An thật tốt.

Con bé hừ một tiếng, nói:

"Em xem con bé co rúm người lại kìa, cứ như thể làm vậy là học tập sẽ tốt ý."

Thẩm An gật đầu, cảm thấy lời này cũng đúng như những gì cô bé đang nghĩ. Phán Đệ lại nói:

"Nếu An An em chịu khó học tập, khẳng định lợi hại hơn nhiều so với con bé đó.

Với lại, học tập bây giờ cũng không quan trọng quá mức, hiện tại không thể thi đại học, học giỏi thì làm được gì chứ? Điều kiện trong nhà không tốt thì chẳng phải học cho giỏi rồi cũng vẫn phải bận lòng vì cuộc sống hàng ngày hay sao? Nhưng nhà em như này, điều kiện cực kỳ tốt thì cho dù có học hay không cuộc sống cũng vẫn sẽ tốt đẹp mà thôi, đi học chính là tùy tiện giết thời gian mà thôi"