Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 304: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Điền Cẩu Tử hít một hơi thật sâu trước khi tiến lại gần, nhóc duỗi hai tay đặt vào rương, rất nhanh nhóc rút tay ra khỏi đó, trên tay là một mảnh giấy nhỏ được gấp làm tư. Bà Điền vội vội vàng vàng đoạt lấy tờ giấy, mau chóng mở ra xem, sau khi nhìn thấy rõ ràng nội dung bên trong bà Điền lập tức cười ha ha ha với vẻ mặt đắc ý, đưa tờ giấy cho mấy người đại đội trưởng cùng kế toán, trên mặt tỏ rõ sự kiêu ngạo không chút che giấu:

"Số hai, tất cả mọi người đều nhìn thấy rồi chứ, đây là số hai!"

Bà cúi đầu trực tiếp ôm chầm lấy Điền Cẩu Tử, ghì chặt môi hôn hai ba phát hết bên trái rồi qua tói bên phải ở trên mặt nhóc, cái hôn dính đầy nước miếng trên gò má nhóc.

"Ai u, cháu trai lớn của bà, con thật đúng là bảo bối to lớn của bà mà. Không uổng công bà nội cưng chiều, yêu thương con nhiều như thế, con thật sự đã khiến bà nở mày nở mặt rồi, con nhìn xem, con nhìn thử xem rốt cuộc thì có được bao nhiêu đứa trẻ có thể so sánh với con đâu chứ. Ai u, bảo bối của bà ơi"

Điền Cẩu Tử nhanh chóng gạt nỗi lo sợ ban đầu qua một bên, lần này quả thật đã khiến nhóc đắc ý đến độ không biết trời cao đất dày là gì. Nhóc vui tươi hớn hở đáp lại:

"Bà nội vận khí của con tốt lắm đó, nội cứ yên tâm tin tưởng ở con"

“Ai u, cháu ngoan của bà, con giỏi quá, thật sự trên đời này không ai bằng con được mà.

"Quao....."

“Đây chẳng phải quá may mắn rồi sao! Nhà bọn họ thế mà lại rút được lá thăm may mắn mất rồi.

Việc đổi người bốc thăm như vậy xem ra thật sự rất hữu dụng"

“Không còn nghi ngờ điều gì nữa, đây đích thực là sức mạnh của cháu trai trong nhà mà “Con trai, con trai, con mau chạy nhanh qua đây.... Ôi trời, tên nhóc kia, con bỏ chạy đi đâu thế hå?"

“Vẫn là công của đứa cháu trai đầu tiên, công nhận đầu óc người nhà họ Điền cũng thông minh quá nhỉ?"

“Việc này còn cần phải bàn cãi sao? Lúc trước vợ của con trai thứ ba nhà họ là người đầu tiên trong thôn chúng ta yêu cầu được đổi tên, cô thử nghĩ xem đầu óc bọn họ có thể không nhanh nhẹn sao! Thật là quá khôn khéo rồi"

Đám người tíu tít bàn tán xôn xao qua lại, những lời nói đó bà Điền đều nghe thấy hết, bà hiện tại bày ra vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, như chim khổng tước uy dũng một đòn hạ đo ván gà trống, vui sướng đến độ chỉ hận bản thân ngay lúc này không thể có thêm đôi cánh lập tức bay lên trời.

Bà Điền hiện tại đang không ngừng đắc ý, không thèm để tâm đến những lời nói chê bai qua loa của mấy bà lão tụ tập gần đó, cặp chân mày của bà Điền vểnh lên tỏ rõ sự kiêu ngạo không chút che giấu, tầm mắt bà đảo qua Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú không chút do dự trợn trắng mắt với ý đồ dọa ngược lại bà. Bà Điền tức giận không biết trút vào đâu, chỉ đành nhân cơ hội này mà buông lời mỉa mai người:

"Ái chà, đây chính là vận khí của nhà chúng ta, quả thật có thể may mån đến độ này! Cho nên mới nói, làm người không thể không tin vào số mệnh, mọi người thấy tôi nói có đúng không! ? Thoát khỏi ngôi sao chổi gieo rắc xui xẻo đến mọi nhà thì chẳng phải thuận theo lẽ tự nhiên trong nhà mọi việc sẽ tự khắc thuận lợi hơn gấp mấy lần hay sao? Ha ha ha! Ấy thhế mà thật sự có người nguyện gánh chịu sự xui xẻo đấy đó!"

Vợ Điền Nhị ở một bên phụ họa, cười chỉ điểm giang sơn:

"Mẹ à, cho dù có không dính phải ngôi sao chổi xui xẻo kia thì bọn họ làm sao có thể so nổi với nhà chúng ta cơ chứ, may mắn rằng nhà ta có Cẩu Tử vận khí tốt mới khiến cả nhà một nước lên mây được đấy chứ. Nhà chúng ta nếu xếp vị trí thứ hai thì còn nhà nào có thể tranh được hạng nhất đây"

“Đương nhiên là không rồi, làm gì có ai có khả năng đó chứ!"

Người xung quanh vây xem bọn họ lời qua tiếng lại, trong lòng hâm mộ đến không chịu được bỗng chốc lâm vào trạng thái ảo não, chính mình cũng không có “trí thông minh” như người nhà họ Điền, liền không ngừng hô to gọi con nhỏ nhà mình lại, khung cảnh hiện tại quả thật không thể chỉ dùng hai từ hỗn loạn là có thể diễn tả hết được.

Có hộ gia đình có nhiều hơn một đứa bé trai, vì nghĩ xem nên dùng đứa nhỏ nào bốc mà làm chậm trễ rất nhiều thời gian. Sự việc này khiến đại đội trưởng vô cùng phiền chán, ánh nhìn dành cho bà Điền cũng có lấy một chút vui vẻ, mọi việc đi đến tình trạng như hiện tại đều do bà ta khởi xướng, thật sự là khiến người ta chán ghét không thôi mà.

Đại đội trưởng vốn không để tâm đến chuyện ai rút trúng hay ai rút không trúng, ông chỉ muốn sớm kết thúc một đám hỗn loạn này, về nhà dành chút thời gian rảnh rỗi ra vườn nhà nhìn ngắm thư giãn một lát.

Bây giờ đối với ông đại đội trưởng làm sao có thứ gì có thể quan trọng hơn so với hoa màu được chú?

“A, tôi rút trúng được hai mươi hào.” Vợ Đại Sơn chưa hề nghĩ tới việc bản thân cô thế mà có thể có được vận may bất ngờ như vậy, từ sau lượt rút thăm của Điền Cẩu Tử, đằng trước cô chỉ trong một loáng đã dùng tốc độ nhanh như chớp đổi thành bé trai hoặc đàn ông trưởng thành, phụ nữ đồng loạt lui về sau, tuyệt đối không để bản thân can dự vào, chỉ sợ vận khí không tốt sẽ gây ảnh hưởng tới cả gia đình.

Cô vốn muốn đổi, nhưng con trai hiện đang học tập tại trường, chồng cô ở nhà lo việc đồng áng, quanh đi quẩn lại cũng không còn cách nào khác, cô chỉ có thể tự mình liều một phen.

May quá những người đi trước kết quả rút thăm không mấy khả quan, mọi người đều khẳng định rằng Điền Cẩu Tử là người may mắn nhất hôm nay, như thể đem toàn bộ vận may có được từ trước đến nay chỉ để bốc thăm mà thôi."