Theo lẽ thường, hắn cảm thấy bản thân đương nhiên là phải tiếp tục, nhưng sau khi ngẫm nghĩ một hồi, hắn lại càng ôm đầu khổ não suy nghĩ, bình tâm được một lúc thì hắn lại trở về trạng thái phiền muộn ban nãy.
Hàng hoá lớn như vậy rất dễ bị người khác theo dõi.
Nhưng có tới tận tám mươi chiếc đồng hồ, tính sơ sơ một chiếc thì chung quy hắn có thể lời ít nhất từ ba đến bốn mươi đồng.
Lợi nhuận có thể lên đến một ngàn, hơn nữa, nếu vẫn luôn duy trì mối quan hệ làm ăn với các bên thì sau này không sợ thiếu gì chỉ sợ thiếu nhất là cơ hội kiếm tiền. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây thật sự là một canh bạc đáng giá. Nghĩ tới đây trong nháy mắt Anh Uy liền đi đến quyết định, hàng hoá lần này nhất định phải làm.
Không những chỉ làm không thôi đâu, còn phải âm thầm mà làm, hắn nhất định không được để ai phát hiện ra Thích Ngọc Tú.
Nếu như có càng nhiều người biết thì... Anh Uy cười nhạt một tiếng, đột nhiên cảm thấy bản thân đã hiểu ra mấu chốt của vấn đề, có lẽ bên trên đã có người phát giác ra được chuyện gì không đúng sau đó dùng quyền hành áp chế hắn, lại lấy lý do muốn tìm thông tin bọn sâu mọt đã tuồn hàng từ xưởng may vá để che mắt hắn. Cũng có thể là vì hắn đang nắm giữ trong tay nguồn cung cấp hàng hoá quan trọng này.
Tưởng tượng một hồi, dường như hắn cảm thấy chính mình đã nhìn thấu được mọi chuyện.
Cực cho bọn họ vì đã mải giấu giấu diếm diếm rồi, tưởng hắn sẽ không thể nhận ra hay sao?
Anh Uy tự cho là mình đã nắm giữ được mấu chốt quan trọng, sau khi Thích Ngọc Tú trở về thôn cũng lâm vào tâm trạng lo âu, buồn bực, đương nhiên không phải cô lo âu chuyện của Anh Uy ở phía bên kia, vấn đề hiện tại khiến cô thực sự đang quan tâm chính là... Lần rút thăm chọn người nuôi dưỡng heo sắp tới.
Lúc này mà có được cơ hội nuôi dưỡng heo mới là chuyện quan trọng nhất, Thích Ngọc Tú đang rất khẩn trương đến nỗi mém chút nữa đã viết nhầm tên của bản thân.
Nhắc đến mới nhớ, gần đây trong thôn bọn họ lại có một người quyết định đến đại đội yêu cầu được đổi tên.
Không nói chi xa xôi người đó chính là vợ Điền Tam, lần thứ nhất sửa tên bởi vì không sinh được con trai như ý muốn, thế mà thật sự sinh ra một đứa bé trai. Lần này cô bị Điền Cẩu Tử đẩy ngã dẫn tới vỡ nước ối sớm hơn thời gian đã định, bởi vì là sinh non nên quá trình đỡ đẻ cũng không dễ dàng. Cô bị cơn đau hành hạ đến mức không ngừng khóc la liên tục hai ngày hai đêm, rốt cuộc thành công sinh hạ một bé trai nho nhỏ đỏ hỏn.
Đây có thể nói đó chính là niềm vui ngoài ý muốn của gia đình bọn họ.
Nghe nói thời điểm đứa bé chào đời, Điền Tam quỳ gối trong sân nhà khóc rống lên, vui sướng hô to chính mình có con trai rồi.
Ông Điền bà Điền lại càng xúc động, hai ông bà cũng không giấu nổi bộ dáng vui mừng, theo sau hô vang con trai thứ ba nhà ông rốt cuộc đã có người nối dõi rồi. Tóm lại, lần sinh đẻ này đã gây nên một hồi kinh thiên động địa, thực chất người ngoài cũng không cảm thấy kỳ quái, ngược lại còn cảm động không kém người nhà, từng người thay phiên nhau vui vẻ chúc mừng bọn họ. Đây chính là sức mạnh của việc sinh được con trai! Chính vì bị ảnh hưởng từ nhà bọn họ nên có không ít người đã vội vã mang theo vợ mình đến đại đội yêu cầu được đổi tên.
Đổi tên, nhất định phải đổi tên, nhà người ta đã có con trai rồi, lúc này còn không đổi thì phải đợi tới khi nào mới chịu đổi chứ.
Làm gì có ai sẽ ghét bỏ nếu như trong nhà có nhiều con trai chứ?
Đương nhiên là không có ai cả!
Bởi vì vợ Điền Tam là người đầu tiên sửa tên, không ngờ lại thành công sinh được một đứa bé trai, mọi người trong thôn lúc này mới cảm thấy cách này thật sự rất rất hữu hiệu.
Khi thì qua cho vợ Điền Tam một nồi bánh bao hấp trứng.
Lúc thì lại tặng cho đứa nhỏ một khúc vải đỏ.
Dù sao thì hai ngày này nhà họ Điền cùng vợ Điền Tam thật sự đã trở thành những người có sức ảnh hưởng bậc nhất trong thôn. Thích Ngọc Tú bên này không có hứng thú để tâm đến nhà bọn họ, hiện tại trong suy nghĩ và tâm trí của cô đều là hình ảnh heo con!
Bây giờ còn có thứ gì quan trọng hơn so với heo con ư?
Tuyệt đối là không có!
“Này chị Thích, nếu nhà chị thật sự có thể bốc thăn trúng được heo con, chị dự định sẽ dùng cách gì để nuôi dưỡng chúng đây?” Vợ Đại Sơn và Thích Ngọc Tú cùng nhau xếp hàng chờ được xướng tên, tuy rằng trong lòng cô đang hi vọng có thể bắt được heo con nhưng mặt khác cũng vì chuyện nuôi dưỡng heo sau này mà sầu não.
Hai nhà bọn họ thực chất khá giống nhau đều nằm ngay giữa sườn núi, tuy không phải ở cùng một vị trí nhưng môi trường xung quanh không khác biệt cho lắm.
Việc có thể khai thác ra đất màu mỡ để trồng trọt giữa một vùng núi non cằn cỗi vốn dĩ đã không dễ dàng gì, vậy mà trong tình thế này lại nảy sinh ý định nuôi dưỡng heo, quả thực chỉ có thể dùng bốn chữ để mô tả: khó lại càng khó.
Thích Ngọc Tú ngẫm nghĩ một lát, cô nói:
"Chị dự định sẽ xây một cái chuồng heo ngay trong sân nhà, cũng thuận tiện đi ra đi vào chăm sóc chúng. Tóm lại, cơ hội tốt như thế này không phải bao giờ cũng có đừng vì sợ hãi mà bỏ lỡ"
Đạo lý này, vợ Đại Sơn cũng hiểu, cô đáp lại:
"Chị nói rất đúng"
So với bọn họ, những người sống dưới chân núi điều kiện sinh hoạt tốt hơn nhiều, môi trường xung quanh, phương tiện nuôi dưỡng heo lại càng thuận lợi hơn, bọn họ đối với cơ hội lần này chỉ có thể hy vọng, trông ngóng hơn thôi.
Lần này rút thăm quyết định chuyện nuôi heo của cả gia đình hầu hết cách xã viên đều dẫn theo cả nhà đến xếp hàng, Thích Ngọc Tú hoàn toàn có thể dẫn theo đám nhóc nhà cô, nhưng cuối cùng cũng chỉ có mỗi mình cô đến. Vì vậy, cô đặc biệt được xếp đứng tận tít phía sau và sau lưng cũng không còn ai nữa."