Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 30: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bảo Châu chống nạnh, nhìn qua như một cái ấm trà nhỏ, thế nhưng lại đặc biệt hung dữ!

Đứa nhóc cầm đầu bị mắng đến ngốc, run run chỉ tay vào Bảo Châu:

"Mày mày mày.....”

Bảo Châu nhanh mồm dẻo miệng nhảy vào nói:

"Mày cái gì mà mày! Muốn cái gì? Muốn đánh nhau không? Một thằng con trai bắt nạt một đứa con gái yếu đuối à? Mọi người lại đây nhìn một chút xem, có người không biết xấu hổ bắt nạt một cô bé nhỏ yếu như tôi đây!”

“Mày, mày chơi xấu!”

Bảo Châu vốn muốn nói tiếp, lại bị Bảo Sơn bắt đầu vén cao tay áo giành trước một bước:

"Mày mắng tao, tao cũng không muốn cùng tụi mày so đo, nhưng mày lại dám ở đây mắng em gái tao, hôm nay tao phải cho mày một trận để nhớ đời!”

Không thể không nói, Bảo Sơn so với Bảo Châu càng giống con ruột của Thích Ngọc Tú hơn.

Đều là bộ dạng này, chỉ cần có thể động thủ, liền không ngại mà đánh đấm cho ra trò.

Thấy Bảo Sơn muốn đánh nhau, đám nhóc đứa nào cũng giả vờ làm làm đà điểu quay lại tiếp tục hái nấm, đứa thì bỏ chạy không thấy tăm hơi.

Thật là, bọn nhóc này không phải quá mức khó hiểu rồi hay sao.

Đám nhóc rõ ràng không dám đánh nhau với Tiểu Bảo Sơn, dù là hai đánh một, ba đánh một, hay thậm chí bốn đánh một cũng không dám, nhưng lại không biết tự lượng sức mình, còn nhiều lần khiêu khích Tiểu Bảo Sơn.

Có mấy đứa bé trai nhanh chân chạy xa, lại bắt đầu không sợ chết mà kêu rống:

"Đánh nhau thì không phải người văn minh, có bản lĩnh thì so xem ai tiểu cao hơn ai!”

Các bé gái xung quanh hô lớn:

"Này!”

Một đám bé gái lớn nhỏ kêu to che kín khuôn mặt lại, cô nhóc Bảo Châu hung hãn cũng lập tức bụm mặt lại, kêu to:

"Không có văn hoá, chả biết lịch sự một chút nào cả!”

Tuy rằng cô nhóc đang bưng kín mặt, nhưng lại không giống như người khác dùng cả hai tay, mà là một tay che mặt, tay còn lại túm chặt vạt áo của anh trai, đề phòng chỉ cần anh trai lên tiếng đồng ý, cô nhóc liền lập tức kéo anh trai đi liền.

Thật sự quá mức xấu hổ!

Tiểu Bảo Châu bận rộn che mắt, nhưng vẫn còn tâm tư lén lút nhìn, không phải nhóc muốn nhìn bọn nhóc đó, mà vì sợ bọn họ nhân cơ hội chạy lại đây cướp hết nấm đi.

Thật may mắn, Tiểu Bảo Sơn là một ông cụ non nhỏ, là một đứa bé thành thục, nam tử hán đại trượng phụ, nhóc nghe được đề nghị kia liền mười phần kiêu ngạo, ưỡn ngực nói:

"Tao là đàn ông, không giống tụi mày một đám ấu trĩ. Tụi mày cố chấp bới lông tìm vết, tao muốn động thủ giải quyết, thì chính là tao không văn minh! Nhưng mà, dù tao có không văn minh đến trình độ nào chăng nữa, cũng không bằng đám tụi mày đánh không lại liền muốn cởi quần so nước tiểu với người khác!”

Tiểu Bảo Sơn hiếm khi hùng hồn nói một tràng dài đạo lý, ngay sau đó lập tức lôi kéo Tiểu Bảo Châu bên cạnh:

"Chúng ta đi nơi khác hái nấm đi, đứng đây chốc lát làm chậm trễ thời gian, thu hoạch cũng không được nhiều nữa.”

Bọn nhóc lúc nãy một mặt muốn nóng lòng đuổi theo anh em Bảo Sơn, một mặt muốn tiếp tục vây xem náo loạn, hiện tại đều bừng tỉnh đại ngộ, đúng vậy, bọn chúng ở đây chậm chạp đã một khoảng thời gian rồi.

Mệt quá đi thôi!

Trong phút chốc, một đám nhóc hoảng hốt bắt đầu chổng mông tiếp tục công việc bận rộn.

Thời điểm chị em nhà họ Điền lên núi, cuộc phân tranh nho nhỏ bên này đã sớm kết thúc, chị em nhà họ Điền giống nhau đều không muốn ở cùng một chỗ với anh em Bảo Sơn Bảo Châu.

Người lớn nhất trong nhà chính là Nữu Tử, mà Nữu Tử là người sẽ trung thực tuân theo mọi lời nói của bà Điền.

Bà ấy nói đi hướng Đông, cô bé cũng sẽ không dám rẽ sang hướng Tây.

Bà Điền nói Bảo Sơn là một ngôi sao chổi, nên cách bọn họ xa ra một chút, Điền Nữu Tử đương nhiên sẽ không dám mang theo bọn em gái đến gần bọn họ.

Chính vì vậy, thời điểm bọn họ đụng mặt nhau cũng không nhiều.

Chẳng qua hôm nay thật ngoài ý muốn, thế mà họ lại đụng phải, Nữu Tử liền nói:

"Chị nghĩ chúng ta nên....”

Ba chữ đi nơi khác còn chưa kịp nói ra, Phán Đệ liền ôn nhu nói:

"Chị Nữu Tử, chúng ta đi qua bên kia xem Bảo Châu đi. Em thấy bọn họ hái được khá nhiều kìa.”

Nữu Tử nhíu mày, chị gái Chiêu Đệ bên cạnh lập tức giữ chặt tay Phán Đệ, nói:

"Phán Đệ, chúng ta nên nghe theo lời của chị cả....”

Đôi mắt Phán Đệ dính chặt trên sọt lớn của Bảo Sơn và Bảo Châu, theo động tác của bọn họ mà dao động qua lại.

“Bọn họ hái được thật nhiều.”

Lúc này Tiểu Bảo Châu vẫn chưa học được cách dùng từ của đời sau, nếu học qua cô nhóc sẽ hiểu được, cô chị họ Phán Đệ này của cô nhóc, chính là đang mắc chứng bệnh đau mắt trong truyền thuyết, còn là bệnh đau mắt vô cùng nghiêm trọng.

Nhưng tuy rằng không hiểu hết được những từ ngữ đó, cô nhóc vẫn tự giác vươn móng nhỏ của mình ra, túm lấy sọt nhỏ áp sát hơn vào bên hông.

Không cần quay đầu lại, Tiểu Bảo Châu vẫn có thể cảm giác được ánh mắt thèm thuồng nhỏ dãi không chút che giấu nào của chị họ Phán Đệ.

Đừng nói là chị ta, bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng đều có kết cục giống nhau.

Dám chiếm tiện nghi của cô, vậy thì trước tiên cứ đánh một trận rồi nói tiếp thôi!

Điền Bảo Châu cô tuyệt đối sẽ không nhận thua đâu!

Kỳ thật Điền Bảo Châu cũng không hoàn toàn lý giải được, cô chị gái này sao có thể nhìn chằm chằm vào đồ vật của người khác mà không biết ngại thế. Nói thật, cô nhóc cảm thấy chị họ này so với tên nhóc ồn ào thiếu văn minh vừa nãy còn đáng ghét hơn.

Đều là chị em họ trong nhà, đã không thể trông cậy giúp đỡ thì thôi, lại còn muốn chiếm lợi ích từ nhà bọn họ nữa.

Không phải càng ngày càng càng đáng ghét hay sao?

Vì vậy, Bảo Châu cực kì chán ghét Phán Đệ."