Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 299: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Cô mỉm cười, có rất nhiều chuyện khó chịu, nhưng cũng có một chút khoan khoái.

Ít nhất là cô cũng đã làm được chuyện tốt.

Tiểu Bảo Châu ngồi trên giường đất, mông nhỏ như dính phải cái đinh, xoắn tới xoắn lại không dứt.

Thích Ngọc Tú nhìn về phía cô bé, tò mò hỏi:

"Con bị làm sao vậy?"

Tiểu Bảo Châu lắp bắp nói:

"Con muốn đi tìm chị Điềm Nữu chơi"

Thích Ngọc Tú buồn bực nhìn con gái, khuôn mặt tràn ngập thắc mắc hỏi dò:

"Con nghĩ như thế nào mà vào lúc này lại muốn đi tìm chị họ để chơi hả?"

Đương nhiên không phải là Thích Ngọc Tú không muốn cho đứa nhỏ nhà mình ra ngoài chơi, mà là cô biết rõ Tiểu Bảo Châu sẽ muốn đợi đến thời gian giữa trưa này để đi tìm Điềm Nữu, chẳng phải hiện tại Điềm Nữu đã chuẩn bị đi học rồi sao? Thời gian nghỉ giữa trưa cũng không nhiều, chỉ vừa kịp chạy về nhà ăn bữa cơm rồi quay lại.

Tiểu Bảo Châu chần chừ, nhẹ giọng nói:

"Nhưng mà con muốn...

Cô nhóc lẩm bà lẩm bẩm, lời vẫn chưa nói ra khỏi miệng, miệng nhỏ hết đóng rồi lại mở, dường như đang khổ tâm suy tư không biết có nên nói ra hay không, bàn tay nhỏ cứ xoắn xít hết lại với nhau.

Lúc này Tiểu Bảo Nhạc đang chạy loanh quanh trước sân nhà chơi đuổi bắt với gà, Bảo Sơn bưng mâm cơm đặt lên bàn, trực tiếp phá vỡ bầu không khí căng thẳng trước mặt:

"Bảo Châu thực chất là đang tò mò không biết rốt cuộc nhà họ Điền đã xảy ra chuyện gì đấy mẹ” Thích Ngọc Tú ồ một tiếng thật dài rồi cười chọc ghẹo con gái nhà mình:

"Thì ra là như vậy đấy à?” Tiểu Bảo Châu gật đầu, mắt to lén nhìn mẹ, xấu hổ nói:

"Con, con đang rất tò mò mẹ ạ” Thích Ngọc Tú cười, nói:

"Được rồi không cần phải tò mò nữa, mẹ biết hết"

Cô đem sự tình cứ thế kể ra hết trong một lần, sau đó vừa dứt lời, Tiểu Bảo Châu đối diện đã trừng lớn mắt:

"Hả?” Thích Ngọc Tú tiếp tục:

"Vào lúc mẹ vừa mới tan tầm thì cô ấy còn đang ở trong phòng hộ sinh, cũng không biết đến khi nào mới sinh xong"

Tiểu Bảo Châu bất chợt bừng tỉnh nhận ra, nói:

"Đúng là không thể trách được bộ dạng lúng túng khi đó của Điền Cẩu Tử, rõ ràng em ấy đã gây ra rắc rối lớn như thế. Nếu vậy bà nội cũng cùng thím hai về nhà ạ?” Thích Ngọc Tú:

"Phải, đều quay trở về rồi.

Cũng khéo hôm nay hai ông bà cụ đều không có nhà, cho nên Điền Cẩu Tử không dám nháo nhào gây lớn chuyện chỉ có thể muối mặt quay đầu bỏ chạy. Tuy rằng Điền Cẩu Tử về nhà an ổn nhưng mấy cô cháu gái trong nhà thì không may mắn được như vậy

bọn họ bị ông Điền xách theo gậy gỗ rượt chạy qua tận mấy con phố liền, ông cho rằng nguyên nhân chính gây nên cớ sự này chính là do bọn họ không thể coi chừng tốt em trai mình. Thật quái lạ, rõ ràng người đẩy vợ Điền Tam khiến cô té ngã dẫn đến sinh non là Điền Cẩu Tử, nhưng người bị đánh bị mắng lại là mấy người chị em họ trong nhà.

Tiểu Bảo Châu tức giận đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nghiêm túc lên án:

"Thật là bất công quá mà."

Thích Ngọc Tú xoa xoa đầu con gái, dỗ dành nói:

"Ở trong thôn của chúng ta, kiểu người như thế có rất nhiều, những tình huống kiểu này trước nay xảy ra không hề ít"

Lời nói này là thật, không hề có một chút gì là sai cả, Thích Ngọc Tú không muốn con gái cô vì chuyện này mà cả ngày rầu rĩ không vui, cô cố ý nói lảng sang chuyện khác, âm thầm phân tán sự chú ý của cô nhóc:

"Đại đội chúng ta năm nay đã chính thức thông qua kế hoạch cho xã viên bắt đầu nuôi heo"

Tiểu Bảo Châu lập tức mở to đôi mắt, cảm thán hét lên:

"Thật sao ạ?"

Cô nhóc vui sướng đến nhảy nhót không ngừng:

"Thật sự có chuyện đó sao mẹ? Chúng ta cũng có thể nuôi heo đúng không ạ?"

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Vẫn chưa thể chắc chắn được, loại công tác này đại đội sẽ quyết định bằng cách rút thăm, cũng không biết rốt cuộc nhà chúng ta có được gọi tên hay không nữa. Con muốn nuôi heo đến vậy sao?"

Tiểu Bảo Châu dùng sức gật đầu, nói:

"Muốn ạ, nếu nuôi heo về sau này nhà chúng ta lúc nào cũng có thịt heo để ăn"

Tuy rằng hiện tại nhà bọn họ cách sáu bảy ngày là lại có thể ăn một bữa thịt nhưng thịt thì rất ngon, ăn bao nhiêu cũng không đủ! Cảm giác ăn hoài mà không thấy ngán. Hơn nữa, ai mà lại đi ghét bỏ thịt cơ chứ! Hiện tại là mùa xuân việc gieo trồng được thực hiện liên tục, trừ việc bỏ công tác tại đại đội, phần trăm đất nhà bọn họ cũng được nâng cấp cải tiến hơn không ít. Cũng chính vì vậy, mỗi ngày cô đều bận rộn dẫn bọn chúng đi khắp nơi, việc cần làm thực sự đếm không xuể mà.

Cho nên Tiểu Bảo Châu nghĩ rằng nếu nhà mình cũng nuôi heo vậy không phải mỗi ngày đều có thịt heo để ăn sao!

Đôi mắt Tiểu Bảo Châu sáng lấp lánh, lòng tràn đầy phấn khởi nói với mẹ cô bé:

"Mẹ, mẹ, mẹ nhất định phải bốc trúng nha, con biết mẹ chắc chắn sẽ bốc trúng mà"

Thích Ngọc Tú vui vẻ cười không ngừng, nói:

"Được, được rồi, để mẹ thử sức tận dụng hết sự may mắn xem sao nào"

Lúc này Tiểu Bảo Châu như chợt nhớ ra gì đó, cô nhóc tò mò hỏi dò:

"Vậy thì có bao nhiêu người được phân công nuôi heo thế ạ?"

Thích Ngọc Tú:

"Khoảng chừng hai mươi nhà.

Cô nói:

"Cho nên nói qua cũng phải nói lại, đại đội trưởng ông ấy ở phương diện này thật ra trước giờ đều rất độ lượng. Ông ấy cùng bên công xã thương lượng tận lực tranh thủ một phen giúp chúng ta, mục tiêu nuôi dưỡng của từng cá nhân là một trăm sáu mươi cân, vậy là vượt qua mục tiêu nuôi dưỡng của từng hộ gia đình rồi.

Tiểu Bảo Châu “Vâng” một tiếng.

“Khi nào chúng ta bắt đầu bốc thăm ạ?” Thích Ngọc Tú quay sang trực tiếp trả lời:

"Sáng sớm hôm kia.

Cô nói:

"Nếu như nhà chúng ta được xướng tên, mẹ tính là sẽ đi một chuyến đến công xã bên kia, nuôi heo là cả một quá trình lâu dài và đương nhiên yêu cầu quan trọng nhất chính là kỹ thuật. Tiểu Bảo Châu nhanh nhẹn đứng dậy:"