Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 280: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Là mọi người sao?” Cô vội vàng mở cửa. Trong mơ hồ Khương Việt cũng không nghĩ tới bọn họ sẽ lại đây trong ngày hôm nay, cô nói liến thoắng đầy hào hứng:

"Tại sao bây giờ mọi người mới nhớ tới chuyện tới đây chứ? Thật là mấy người không có chút lương tâm nào, em vẫn luôn chờ mọi người đấy. Cô ngắt một chút cái mũi của Tiểu Bảo Châu.

Tiểu Bảo Châu hé miệng nhỏ cười:

"Tại lúc trước thời tiết rất xấu, mọi người không dễ dàng gì để đi xuống núi."

Cô bé nghiêm túc giải thích.

Khương Việt:

"Được được, được rồi"

Cô đón mọi người vào nhà, nói:

"Nhanh nhanh vào đi nào, để chị chúc tết.

Tiểu Bảo Châu cất giọng trong trẻo:

"Chị Khương Việt, chúc chị năm mới tốt lành, tân thêm một năm mới vẫn tiếp tục tươi trẻ xinh đẹp lại luôn khỏe mạnh thật nhiều nhé."

Khương Việt phụt một tiếng phun, rất nhanh, Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Nhạc cũng đã mở miệng.

Mấy người bọn họ đều chúc nhau năm mới tốt lành, Tiểu Bảo Châu cúi đầu nhìn nhìn xung quanh, hỏi:

"Tại sao em không thấy chị Hứa Đình ở đây?” Khương Việt:

"Bạn học cùng lớp của em ấy hôm nay kết hôn, em ấy đi làm phù dâu rồi"

Tiểu Bảo Châu à một tiếng, không hiểu lắm cái gọi là “Phù dâu”, nhưng cô bé biết cái gì gọi là kết hôn.

Tiểu Bảo Châu:

"Khi em trưởng thành, em cũng muốn kết hôn.

Khương Việt nhướng mày, buồn cười hỏi:

"Vậy em kết hôn với ai?"

Tiểu Bảo Châu:

"Anh trai Bảo Sơn hoặc là Bảo Nhạc cũng được ạ. Lúc này không chỉ có Khương Việt phun, ngay cả Thích Ngọc Tú cũng phun. Tiểu Bảo Sơn gật đầu, nói:

"Như vậy chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau.

Tiểu Bảo Nhạc còn khoa trương hơn, nó ở một bên nói:

"Người một nhà phải cùng người một nhà kết hôn, bà ngoại gả cho ông ngoại, dì cả gả cho dượng cả, mợ gả cho cữu cữu..."

Khương Việt bật cười:

"Ha ha ha.

Cô cười vui vẻ, nói:

"Chị thấy mấy đứa đúng là ngốc nghếch.

Mấy đứa nhỏ trừng mắt, đôi mắt Tiểu Bảo Châu chính là tròn nhất, tròn xoe long lanh lấp lánh.

Tiểu Bảo Châu:

"Chị Khương Việt trêu em.

Khương Việt cười ra nước mắt, lúc này cô cũng đang cảm khoái. Tuy rằng đứa nhỏ thoạt nhìn khôn khéo hơn người khác nhiều lắm, lại thông minh lanh lợi, nhưng rốt cuộc bọn chúng vẫn chỉ là đứa nhỏ, hãy nhìn xem, còn trẻ con như vậy cơ mà.

Cô duỗi tay xoa xoa đầu Tiểu Bảo Châu, nói:

"Tới đây nào, để chị phổ cập một chút kiến thức về chuyện kết hôn cho mấy đứa.

Tiểu Bảo Châu chớp mắt to, nói:

"Vâng ạ"

Khương Việt:

"À thật là không đúng. Vì sao đang ngày tết nhất thế này, chị lại phải nói chuyện này cho một đứa nhỏ mới sáu tuổi... À không, một đứa nhỏ mới bảy tuổi, nói cho em nghe chuyện kết hôn chứ hả? Em chờ ở đây nhé, chị mang ít đồ ăn vặt ra cho mấy đứa” Tiểu Bảo Châu:

"Nhưng mà em muốn biết mà.

Khương Việt không nhịn được nữa, cô cười lớn, rồi bắt đầu nói:

"Cũng đúng, em muốn biết cũng đúng. Chờ một chút nữa chị sẽ nói cho em nghe."

Khương Việt lại hỏi:

"Nào muốn uống cái gì nào? Nước có gas được không?"

Tiểu Bảo Châu không hiểu nước có gas là gì, mấy đứa nhóc khác đương nhiên cũng không hiểu.

Khương Việt nhìn tụi nhỏ chỉ nhìn mà không nói gì, vậy thôi cứ đơn giản tự mình quyết định là được.

Khương Việt kéo ra mô hình con thuyền cỡ lớn một cách vui vẻ, để cho mọi người đều ngồi ở trên giường đất ấm áp, Tiểu Bảo Châu chân thành cảm khoái:

"Nhà ta đã rất ấm rồi, nhà chị Khương Việt lại càng ấm hơn. Khương Việt chợt nở nụ cười, cô nói:

"Thích thì em cứ ở lại đây đi.

Tiểu Bảo Châu lập tức lắc đầu, cô bé nói:

"Không được đâu ạ!” Thích Ngọc Tú xem bộ dạng đáng yêu của cô bé, Khương Việt nói:

"À đúng rồi, tới đây, chúng ta cùng chụp một tấm ảnh nào, em đã nói em có quen biết với ba đứa nhỏ siêu cấp đáng yêu, nhưng đến tấm ảnh còn không có thì không có người nào tin được đâu.

Cô móc di động ra, vẫn đang nói liến thoắng:

"Chị Thích, chị còn nhớ lần trước chị giúp em muối dưa chua hay không? Lần đó em đã quay chụp tư liệu sống lại, kết quả tất cả đều không thể mở được, không biết vì cái gì, tất cả đều không thể xem được, em đã xử lý rất nhiều lần cũng không được"

Thích Ngọc Tú không hiểu rõ lắm, nhưng cô cũng không nói gì.

Thích Ngọc Tú quay sang Tiểu Bảo Châu, nói:

"Con hãy nói cà tím.

Tiểu Bảo Châu:

"Cà tím"

Khương Việt ấn nút cơ học trên camera, quay đầu nói:

"Còn có Bảo Sơn..."

Cô mở ra cái ảnh mình vừa mới chụp, muốn nhìn một chút trình độ xem thế nào. Ngay sau đó, cô lại bĩu môi:

"Tại sao lại mờ nữa rồi, nào, chúng ta chụp lại một lần nữa......"

Khương Việt tiếp tục quay chụp, Tiểu Bảo Châu:

"Cà tím!"

Cô bé kéo căng khuôn mặt nhỏ, tỏ ra vô cùng nghiêm túc. Tuy rằng, cô bé không biết cái từ quay chụp này là cái gì, có phải cũng giống như hành động mà người ta hay làm ở quán chụp ảnh trong thành hay không, nhưng Tiểu Bảo Châu vẫn rất muốn biết đến. Cô bé ngọt ngào cười, hỏi:

"Em như vậy đã được chưa?"

Khương Việt lại mở ảnh ra, tức giận nói lớn một tiếng, nói:

"Tại sao lại mờ nữa rồi......"

Cô nghĩ thầm chắc do lúc cầm máy trên tay bị run, cô nói:

"Lần này nhất định sẽ không cầm run tay nữa..."

Cô nói:

"Chị không tin là lần này lại chụp bị mờ nữa đâu mấy đứa.

Khương Việt lại chụp thêm vài bức, kết quả, tấm nào cũng không được.

Khương Việt ngơ ngẩn, ngay sau đó cô oang oang kêu:

"Chẳng lẽ là di động của chị bắt đầu có vấn đề rồi? Thật là, chị phải mua di động mới thôi!"

Cô lại quay chụp Tiểu Bảo Sơn, Tiểu Bảo Nhạc... Tốt thôi, xác định là di động của cô đã có vấn đề. Bằng không thì cũng không chụp được gì, bởi vì cô chụp người nào cũng không được.

“Này cô bé...” Khương Việt tiện tay tách tách, ấn chụp một cái:

"Ơ? Chụp phong cảnh thì lại không đến nỗi"

Thích Ngọc Tú nhìn Khương Việt đang oang oang kêu lăn lộn, nói:"