Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 278: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Anh trai còn quan trọng hơn Tiểu Bảo Nhạc là em đây sao?” Bảo Nhạc không hào hứng lắm, miệng nhỏ dẩu lên cao, vẻ tức giận.

Thằng bé đáng yêu như vậy, sao lại có thể không thích được cơ chứ?

Bảo Châu:

"Hai người đều quan trọng như nhau.

Tiểu Bảo Nhạc:

"Em muốn là số một cơ Bảo Sơn nhấp miệng không nói lời nào, nhưng rõ ràng là, bản thân cậu nhóc cũng muốn trở thành số một trong lòng Tiểu Bảo Châu.

Tiểu Bảo Châu khó xử:

Điềm Nữu nhìn hai đứa con trai của nhà bọn họ, cảm thấy bây giờ mấy đứa con trai tại sao lại ấu trĩ như vậy chứ!

Thật là, siêu cấp ấu trĩ!

Đáng thương cho em gái Tiểu Bảo Châu, cô bé bị kẹp ở giữa anh trai em trai, thật sự rất khó xử.

Vẫn là anh trai em trai của nhà Điềm Nữu tốt hơn, anh trai thì chuyên tâm học hành nên không về nhà, em trai thì luôn chạy ra ngoài chơi cũng không về nhà.

Thật là, cám ơn trời đất.

Trước kia cô bé còn cảm thấy không có anh trai em trai chơi cùng nhau thật là đáng buồn, cô bé đã vô cùng buồn rầu. Nhưng hiện tại nhìn Tiểu Bảo Châu bị kẹp giữa hai bên, lòng đầy khó xử. Cô bé lại may mắn cảm thấy không cần có anh em trai, một mình mình chơi thì tốt hơn nhiều.

Bằng không lúc anh em trai làm ra vẻ, cô bé sẽ không biết làm thế nào đâu!

Cô bé chống nạnh:

"Hai người các ngươi không được bắt nạt Bảo Châu như vậy.

Bảo Châu:

"Hì hì"

Cô bé nghiêm túc:

"Ở trong lòng em, anh trai với em trai quan trọng giống nhau, không có trước sau."

Cô bé tiến lên, đưa ra hai bàn tay mũm mĩm, mỗi bên ôm lấy một người, nói:

"Chúng ta hãy tương thân tương ái nha.

Cô bé nghiêng đầu về bên trái một chút, rồi lại nghiêng đầu về bên phải một chút, nói:

"Em thích anh trai và em trai nhất, hai người cũng thích em nhất mà đúng không?"

Cô bé vừa nói vậy, Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Nhạc đều nở nụ cười.

“Đúng vậy!"

Mấy đứa nhỏ làm loạn rất đáng yêu, Thích Ngọc Tú cùng vợ Đại Sơn đều nhìn thấy cười vui vẻ.

Vợ Đại Sơn cảm khái nói:

"Mấy đứa nhỏ nhà chị có tình cảm yêu thương nhau thật tốt, chẳng bù cho mấy đứa nhà em, cả ngày ở nhà chỉ thích cãi cọ với nhau, chẳng để ai yên ổn cả.

“Không có đâu mà!” Điềm Nữu quay đầu lại, nói:

"Chúng con không có vậy, con cũng rất yêu quý anh trai và em trai nữa” “Đúng đúng đúng, con cũng ngoan lắm"

Hai người không nhịn được đều bật cười, Thích Ngọc Tú:

"Mai mốt khi thời tiết ấm áp trở lại, mấy đứa các con lại có thể cùng nhau đi chơi..."

Bọn họ đang ở bên này nên không biết, ở địa phương khác lại cực kỳ nghiêm túc.

“Mau nhìn xem, cái nguyên liệu này, căn bản không phải loại nguyên liệu ở chỗ chúng ta..."

Những ngày đầu năm mới, thoắt một cái đã trôi qua rất từ nhanh từ khi nào. Thích Ngọc Tú vẫn còn chưa kịp cảm nhận được hết hương vị của Tết Nguyên Đán.

Vậy mà rất nhanh đã tới ngày mười lăm tháng giêng.

Lúc này đang độ đầu xuân, chỉ có điều thời tiết vô cùng lạnh, không hề có một chút hơi ấm nào. Tuy người xưa có câu nói rằng: ba chín đi trên băng, bốn chín yến trở về, nhưng đầu mùa xuân ở phương bắc lúc đó là cực kỳ lạnh. Còn có một câu người xưa nói rằng: khiến người cảm thấy lạnh lẽo, nhưng không đến mức đông lạnh mà.

Đầu năm nay, sau hai trận tuyết lớn đó thật ra cũng không còn tuyết rơi dày che kín cửa nữa. Thích Ngọc Tú đang đợi thêm vài ngày nữa đến lúc hết Tết, cô sẽ dẫn theo bọn nhỏ qua đầu bên kia một chuyến rồi lại quay trở về, ngoại trừ dự định này, cô cũng đang cân nhắc kế hoạch của năm nay. Năm mới này, cô có tới bốn kế hoạch.

Thứ nhất: Tiếp tục bảo đảm rằng bí mật vẫn chưa bị lộ ra ngoài.

Thứ hai: Nuôi dưỡng mấy đứa nhỏ thật khỏe mạnh.

Thứ ba: Ổn định chỗ ở bên này thêm một chút, sau đó lại qua bên kia vận chuyển hàng hoá.

Thứ tư: Đưa Bảo Sơn, Bảo Châu đi học.

Đây là dự định của cô, rất mộc mạc, chỉ cần mấy đứa nhỏ có cuộc sống tốt đẹp, thì người mẹ của chúng là cô mới cảm thấy hạnh phúc và yên tâm được.

Qua mười lăm tháng giêng, trước mắt thì tuyết đã tan hết, lúc này Thích Ngọc Tú mới chuẩn bị xong hành trình ra ngoài chúc tết. Đương nhiên lần chúc tết này không còn là đi trong thôn nữa, mà là đi qua đầu bên kia. Cô tính là sẽ qua bên kia chúc tết mấy người nhà Khương Việt. Mặc dù cô không biết Khương Việt có ở đấy hay không, nhưng Thích Ngọc Tú vẫn quyết định dẫn theo mấy đứa nhỏ qua bên đó chào một cái.

Tiểu Bảo Châu nghe nói mẹ mình muốn đi tìm Khương Việt chúc tết, cô bé vui vẻ tới mức lập tức nhảy lên, cô bé là người vui mừng nhất.

Mấy đứa nhỏ hận rằng không thể lập tức xuất phát, Thích Ngọc Tú nhìn mấy nhóc con, cười nói:

"Hy vọng chúng ta không phải đi không công một chuyến Tiểu Bảo Châu:

"Sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu ạ"

Cô bé lắc lư đôi tay nhỏ, nói:

"Anh trai, anh lại tết tóc bím cho em đi"

Tiểu Bảo Sơn gật đầu:

"Được."

Cậu nhóc lập tức qua ngay bên Tiểu Bảo Châu đang gọi, một chút chậm trễ cũng không có. Thích Ngọc Tú nhìn hai đứa như vậy, nhịn không được cười, nói:

"Ngày mai chúng ta mới đi mà. Tiểu Bảo Châu nháy mắt cúi đầu ủ rũ, bím tóc cũng cụp xuống theo, nói:

"Vậy mai cũng được ạ. Thích Ngọc Tú:

"Các con giúp mẹ suy nghĩ xem, chúng ta nên mang lễ vật gì qua bên đó?"

Bên kia vật tư quá phong phú, thế nên Thích Ngọc Tú cũng không biết nên mang cái gì thì mới hợp tình hợp lý. Vật tư bên này của bọn họ rất ít ỏi. Thích Ngọc Tú hỏi mấy đứa nhỏ, bọn chúng đều im lặng nhìn cô, sau đó lại nhìn nhau, rồi chúng lại chống cằm, bắt đầu tự hỏi.

Ai nấy đều lâm vào bế tắc, mà ngay cả lúc này, Thích Ngọc Tú cũng còn không biết, kỳ thật bên ngoài, mọi người cũng đang đi tìm cô."