Dĩ nhiên là cô không chịu để cho mẹ cô chụp cái nồi tai vạ này lên đầu mình rồi, bà hỏi gì, cô cứ việc nói thẳng.
Bà Điền:
"Phi! Cô ta thì lạnh cái gì chứ? Còn dám mở mồm ra nói lạnh lạnh lạnh? Cô ta cho rằng mình là ai chứ? Là con gà mái già hay sao? Mang bầu một đứa con hay là đi ấp trứng? Cũng không biết có phải đứa con trai hay không, thế mà làm như thật. Chưa đến lúc sinh ra thì chưa rõ ràng được đâu. Còn dám tùy tiện dùng củi lửa của bà, xem bà có dám đánh gãy chân cô ta hay không! Bảo cô ta là khi nào sinh con trai thì tính tiếp, tới lúc đó cô ta mới có thể diện mà nói chuyện, còn bây giờ thì im miệng lại cho bà. Thật là không biết cái gọi là..."
Bà ta nghiêng về một bên nhìn qua hướng Chiêu Đệ, nói:
"Mày đi trên núi một chuyến Chiêu Đệ:
"Dạ?"
Bà Điền:
"Mày lên núi một chuyến tới nhà bác cả, nói cho vợ bác cả biết, ngày mười lăm tháng giêng đầu năm nay, cả nhà chúng ta và cô cô của mày cùng nhau lên núi tế bái bác cả” Chiêu Đệ:
"Hả?"
Cô thực sự cảm thấy, đầu óc bà cô có bệnh, cái chuyện như vậy, khi nào nói không được? Tại sao phải bắt cô đi truyền lời giữa trời đầy tuyết rơi như thế này?
Lại nói, ông bà cô vốn chướng mắt bác dâu cả của cô. Mặc dù nói mười lăm viếng mồ mả, cũng đều là bọn họ tự đi một mình, cũng sẽ không đi cùng bác dâu cả. Hiện tại vì sao lại đột nhiên muốn cùng nhau đi rồi? Chiêu Đệ cứ cảm thấy, bà cô có khi đã bị động kinh mất rồi.
“Còn không chạy nhanh đi!"
Chiêu Đệ:
"Bà, chờ hai ngày nữa cháu lại đi được không? Thời tiết thế này, đi lên núi không dễ...” Hiện tại mới hai mươi mốt tháng chạp, từ bây giờ tới mười lăm tháng giêng còn lâu lắm. Căn bản không cần quá vội vàng, Chiêu Đệ:
"Bà, cháu khẳng định sẽ đi thông báo với bác dâu cả, nhưng hôm nay..."
“Bảo mày đi thì mày mau đi đi, tại sao mày lại nhiều chuyện như thế?” Bà Điền không vui, ném một ánh mắt tàn khốc nhìn chằm chằm vào Chiêu Đệ:
"Tao đang nghĩ là con nhóc nhà mày hiện tại lá gan càng lúc càng lớn, dám không nghe lời tao có phải không?"
Chuyện này thực sự ra cũng không cần thiết phải đi ngay bây giờ, hôm nay không đi cũng không sao, nhưng Chiêu Đệ dám nói không muốn đi, khiến bà ta không vui, bà ta cảm thấy quyền uy của mình đã giảm sút:
"Tao thấy mày đã bị trúng tà rồi, hiện tại làm việc cực kỳ không có quy củ. Bà ta rút ra một cây củi lửa, nói:
"Tao nghĩ là mày ít bị đánh cho nên lớn gan đấy..."
Chiêu Đệ ăn đánh mấy lần, chạy vội ra cửa, Bà Điền phi một tiếng, kêu:
"Đúng là cái loại ngứa da, không đánh là không nghe lời"
Chiêu Đệ đi từng bước một lên trên núi, đường trên núi rất khó đi, tuyết lớn như vậy, chắc chắn là không có người nào trừ tuyết. Thời tiết không hề có dấu hiệu sẽ ấm lên, tuyết chắc chắn sẽ không tan đi. Chiêu Đệ càng đi càng thấy hai chân nặng trịch, rải bước vô cùng khó khăn.
Trời rất lạnh, Chiêu Đệ hít một hơi, tiếp tục đi, chờ khi cô tới cửa nhà Thích Ngọc Tú, đã phải đi một quãng đường khá dài. Ngày thường chỉ cần nửa giờ đã đi hết cả con đường, hiện tại đi mất hơn một giờ mới tới. Chiêu Đệ lạnh tới mức muốn đông lại.
Cô đứng ở cửa kêu:
"Bác dâu cả, bác dâu cả..."
Thích Ngọc Tú nghe được tiếng gọi bên ngoài, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài. Thật sự là không thể tưởng tượng được, tại sao lạnh như vậy mà còn có người tới nhà cô chứ?
Cô lập tức cất radio, ngay sau đó ra cửa. Ở bên ngoài, giữa gió lạnh gào thét, Thích Ngọc Tú nhìn thấy thân hình nhỏ gầy của Chiêu Đệ đang đứng ở cửa. Tuy rằng cô rất không ưa người nhà họ Điền, nhưng sẽ không làm khó xử trẻ nhỏ.
Cô nói:
"Tại sao thời tiết như này mà cháu lại tới đây?"
Chiêu Đệ dùng sức xoa xoa hai bàn tay, môi đã khô lại đến trắng bệch:
"Bà nói......"
Thích Ngọc Tú:
"Được rồi, cháu vào nhà đi rồi hãy nói"
Cô đưa Chiêu Đệ vào phòng, vừa mới bước vào phòng, Chiêu Đệ đã cảm giác được bầu không khí nóng hổi bên trong. Trong phòng này thật ấm áp. Kỳ thật Thích Ngọc Tú cũng không có đốt lửa sưởi ấm trong nhà. Chẳng qua Chiêu Đệ từ bên ngoài tiến vào, tự nhiên theo bản năng sẽ cảm giác ấm áp hơn.
Cô dùng sức chà xát mặt, cảm thấy mình thoải mái hơn rất nhiều.
Thích Ngọc Tú:
"Mau vào đi"
Cô đưa cô bé đang lạnh muốn đóng băng lại đi vào phòng trong cho ấm, Bảo Sơn Bảo Châu tò mò nhìn Chiêu Đệ, gọi:
"Chị họ Chiêu Đệ"
Thích Ngọc Tú đem một ly nước ấm đến cho Chiêu Đệ, nói:
"Uống một chút nước ấm cho người ấm áp lại đi."
Chiêu Đệ:
"Cảm ơn bác dâu cả"
Cô cúi đầu uống nước, nước ấm đi vào bụng, cả người đều ấm áp hơn một chút, Thích Ngọc Tú:
“Chuyện gì vậy chứ? Chuyện gì quan trọng tới mức phải đi lên đây báo cho bác trong thời tiết cực kỳ lạnh giá như thế này?"
Chiêu Đệ cười khổ một chút, đem những lời bà cô bé phân phó nói ra, Thích Ngọc Tú nhíu mày, cảm thấy bà này thật là... càng sống càng hồ đồ. Chuyện này đâu có quan trọng lắm đâu, làm sao mà bắt cô bé đi báo giữa thời tiết như thế này? Hôm nay lại đúng là ngày cực kỳ lạnh trong mùa đông năm nay.
Bà già này, đúng là biết cách hành hạ người khác.
“Được rồi, chuyện này bác đã biết. Chỉ là khi cháu trở về nhớ nói cho bọn họ, bác sẽ không chờ bọn họ, nếu gặp gỡ thì thôi, không gặp gỡ cũng chẳng liên quan gì đến bác.
Cô không muốn cùng mấy người nhà họ Điền lên đó, rủi nhỡ đâu mấy người nhà đó dở chứng, khiến cô không chịu đựng nổi, vậy không phải là náo loạn trên mộ của chồng cô hay sao? Cô không hề muốn như thế, cho nên cô căn bản không có đặt mấy lời này của bà Điền ở trong lòng. Chiêu Đệ nhìn biểu cảm của Thích Ngọc Tú, cũng đoán ra được suy nghĩ của cô. Lúc đi từ nhà tới đây, cô cũng nghĩ rồi, vì sao bà cô lại muốn cùng bác dâu cả đi viếng mồ mả chứ? Nghĩ tới nghĩ lui, cô chỉ có một suy đoán, sợ là do lúc trước cha mẹ của bác dâu cả tới nhà bọn họ làm náo loạn mấy hôm nên ông bà mới làm ra chuyện này."