Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 25: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Đừng nghĩ rằng khi trường học tổ chức quyên tiền, bọn họ chỉ quyên một trăm, hai trăm đồng cho những đứa trẻ không được đi học là không quá dụng tâm.

Bởi vì bọn họ không trực tiếp nhìn thấy sự đói nghèo của người khác, cảm xúc không thể mãnh liệt như lúc này. Biết là một chuyện, mắt thấy tai nghe lại là một chuyện khác. Đã tận mắt chứng kiến hoàn cảnh éo le như vậy, hai người liền cảm giác nếu không làm được chuyện gì đó thì thực sự phải xin lỗi chính lương tâm của mình.

“Vừa rồi anh nói đến tiền, bọn họ đã phản ứng rất mãnh liệt.” Khương Lãng phân tích:

"Nếu hai đứa nhỏ đã kiên quyết không cần tiền, chúng ta cho bọn nó chút thức ăn đi?”

Trần Khả Ngôn cũng không sợ bẩn, trực tiếp ngồi xếp bằng dưới đất nói:

"Nếu chúng ta tặng đồ thì bọn họ có thích không?”

Khương Lãng:

"Khó mà nói trước được! Có người tuy rằng nghèo, nhưng có lòng tự trọng. Có khả năng bọn chúng sẽ không nhận đồ của chúng ta. Nếu không tại sao khi anh nhắc đến tiền cô bé ấy lại tức giận đến vậy?”

Trần Khả Ngôn xụi lơ trên mặt đất:

"Tại sao lại phiền toái như vậy chứ? Làm người tốt thật không dễ dàng….. Ai ui”

Vừa cử động một chút là gai hạt dẻ đâm vào hắn.

Trần Khả Ngôn dùng tay gạt chúng đi rồi nói:

"Nếu không, chúng ta cho bọn chúng một chút lương thực, rồi nói chúng ta muốn đổi lấy hạt dẻ?”

Khương Lãng:

"……”

Trần Khả Ngôn:

"Cứ quyết định như thế đi.”

Khương Lãng:

"……………………”

Trong lúc hai người họ đang thương lượng hăng hái, Tiểu Bảo Sơn và Tiểu Bảo Châu đã chạy về nhà, hai đứa thở hồng hộc. Bảo Châu xoa eo, nói:

"Chúng ta tại sao lại gặp phải tình trạng này không biết.”

Tiểu Bảo tuy mệt nhưng vẫn nói năng rành mạch:

"Chúng ta thực may mắn!”

Bọn họ mỗi lần đi ra ngoài đều thu hoạch nhiều hơn so với người khác, như vậy đã rất là may mắn rồi.

Nghe được câu này, Bảo Châu lập tức gật đầu, đồng ý với anh nói:

"Nói gì thì nói, mấy ngày nay thu hoạch của chúng ta đều bằng mấy tháng thu hoạch trước kia.”

Cô bé cảm thấy được an ủi một chút.

Hai người đem hạt dẻ cất vào hầm, Bảo Sơn nói:

"Chúng ta lại đi một lần đi?”

Bảo Châu trợn to mắt ra vẻ không thể tưởng tượng được:

"Anh ơi, hai người kia vẫn còn ở đó mà.”

Tiểu Bảo Sơn vòng lại, rất cơ trí mà phân tích:

"Bọn họ là từ bên đỉnh núi kia lại đây, khẳng định muốn sớm trở về, bằng không trời sẽ tối mất. Em xem bọn họ đều không phải người địa phương, khẳng định là không dám đi đêm. Lại nói, bọn họ không có mang đồ đựng hạt dẻ, tự nhiên sẽ không hái được nhiều.”

Tiểu Bảo Sơn nói rất có lý, ra dáng người lớn:

"Chúng ta thừa dịp bọn họ không hái hạt dẻ, chạy tới hái nhiều một chút, miễn cho lần sau lại gặp được bọn họ.”

Đôi mắt của Bảo Châu sáng như sao, nhanh nhảu nói:

"Anh ơi, anh thật thông minh!”

Nói xong, cô bé lên tiếng thúc giục:

"Chúng ta chạy nhanh đi!”

Tiểu Bảo Sơn:

"Được!”

Hai anh em lại lén lút trở về, quả nhiên là không nhìn thấy hai người Khương Lãng, giống y như những gì Tiểu Bảo Sơn đoán. Hai người này chắc hẳn đã xuống núi rồi. Hai đứa bé đập tay vào nhau mừng rỡ, sau đó liền bắt đầu bận rộn.

Lúc này cái lợi của việc có nhà trong núi đã thể hiện rõ, không ai tranh giành lại hai đứa nữa rồi.

Hai người giống chuột hamster nhỏ, chạy qua chạy lại thi nhau nhặt hạt dẻ. Đã tới chạng vạng, mặt trời chiều ngả về tây, hai đứa nhỏ vì quá mệt nên ngồi ở băng ghế nhỏ để nghỉ ngơi một lát, Tiểu Bảo Nhạc lộc cộc đi ra, cùng bọn họ xếp hàng ngồi ở bên nhau.

Bảo Châu:

"Hôm nay sao trời âm u vậy? Hay là sắp mưa rồi?”

Bảo Sơn nghe được lời này lập tức ngẩng đầu. Cậu ngửa đầu nhìn không trung, khuôn mặt nhỏ hơi trầm xuống. Trời mưa giữa mùa thu rất là bất tiện. Không chỉ có chậm trễ thu hoạch vụ thu, còn chậm trễ bọn họ ra cửa đi kiếm đồ ăn nữa.

Cậu vội vàng đứng dậy nói:

"Bảo Châu, em đem củi khô ôm về nhà một ít, anh đi kiểm tra nóc nhà.”

Bảo Châu một buổi trưa đã chạy vài lần, mệt ơi là mệt, nhưng vẫn lập tức đứng lên, Tiểu Bảo Nhạc cũng đi theo, xán lại gần, vỗ cái bụng nhỏ không có chút thịt nào:

"Em cũng hỗ trợ hai người.”

Bảo Châu liếc mắt nhìn Tiểu Bảo Nhạc một cái:

"Em còn nhỏ không làm được đâu, em đi qua bên kia đợi đi, đừng làm phiền.”

Tiểu Bảo Nhạc chớp đôi mắt to, yên lặng đi tới góc tường.

Thật sự mà nói, Bảo Châu cùng Bảo Nhạc, lớn lên đúng là giống nhau, đều là mắt to ngập nước, nhưng mà Bảo Nhạc cả ngày bị nhốt ở trong nhà, trắng hơn Bảo Châu rất nhiều, nhìn nó còn giống con gái hơn chị của nó. Đương nhiên, chỉ là giống, liếc mắt một cái đã nhìn ra nó không phải rồi.

Nó chính là một tiểu hoà thượng không có tóc.

Tiểu Bảo Nhạc đi tới hàng rào tre ở ngoài viện, nhìn anh trai chị gái của nó đặt cái thang gỗ thật cẩn thận, Bảo Châu cứ hỏi đi hỏi lại:

"Như vậy được chưa?”

Bảo Sơn nghiêm túc mặt:

"Được rồi.”

Tuy rằng hai anh em bọn chúng có phân công nhau, nhưng Bảo Châu vẫn lo lắng đỡ thang, nhìn anh trai Bảo Sơn dẫm lên thanh trèo lên nóc nhà.

Nhà bọn họ khá cũ, năm nào cũng phải tu sửa hai lần phòng ốc, một lần là sau trận mưa đầu xuân, còn lần thứ hai là sau khi thu hoạch vụ thu.

Lần đầu tiên là chuẩn bị cho mùa mưa, lần sau là vì làm chuẩn bị cho mùa đông.

Nhưng mà hiện tại thu hoạch vụ thu còn chưa kết thúc. Nếu lúc này mà trời mưa thì thật sự làm người ta bối rối, thân hình nhỏ bé của Bảo Sơn ghé vào trên nóc, nhớ tới những nơi bị dột ở trong nhà:

"Anh đã tìm được chỗ bị mưa dột.”

Bảo Châu:

"Anh giỏi quá đi!”

Khóe miệng Bảo Sơn hơi hơi nhếch lên, có chút đắc ý, nói:

"Anh chính là đàn ông đó.”

À…một cậu bé bảy tuổi.

Nhưng mà, Bảo Châu rất biết cổ vũ tinh thần, cô bé vỗ tay:"