“Bánh quẩy sao? Cháu đi về phía đông một chút là có thể nhìn thấy, cũng không xa lắm"
Tiểu Bảo Châu lập tức gật đầu và nói cảm ơn.
Cô bé nhanh chóng kéo tay áo mẹ và nói:
"Mẹ ơi, chúng ta cũng đi xem được không?"
Thích Ngọc Tú:
"Được, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.
Bốn mẹ con dễ dàng tìm thấy một quầy hàng nhỏ, chỗ này được dựng tạm để bán đồ ăn sáng, người cũng rất đông, chủ quầy là hai ông bà lớn tuổi, hai người khá bận rộn, thấy mẹ con Thích Ngọc Tú đứng một bên, vội hỏi:
"Mang đi hay là ăn tại chỗ?"
Thích Ngọc Tú:
"Ăn tại chỗ"
“Vậy cô chờ một lát, rất nhanh sẽ có người ăn xong, muốn ăn gì?"
Thích Ngọc Tú nhìn vào trong nồi, thật nhanh chóng, cái bánh màu trắng biến thành bánh quẩy màu vàng, không cần phải nói nhiều, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể cảm nhận được mùi thơm và sự ngon miệng. Bốn mẹ con đồng loạt nuốt nước miếng.
“5 mao tiền một cái.
Thích Ngọc Tú:
"
Cô tròn mắt ngạc nhiên, nhiều như vậy mà chỉ có 5 mao tiền sao?
Cô nhìn bọn nhỏ, quyết đoán:
"Lấy trước cho tôi hai mươi cái đi"
Vừa lúc này, có một người ăn xong rời đi, Thích Ngọc Tú nhanh chóng dẫn mấy đứa con ngồi xuống, cô nhìn người khác ngoài ăn bánh quẩy còn có thêm món khác.
Cô nói:
"Mỗi người thêm một cái trứng"
“Được rồi, có muốn gọi thêm tào phớ và sữa đậu nành không?"
Thích Ngọc Tú:
"Cho mỗi người một chén đi."
Bà chủ quay đầu lại nói:
"Các người ăn không hết đâu."
Tuy rằng chỉ mua bán nhỏ, nhưng bà rất thành thật:
"Cô dẫn theo con cái, gọi bốn chén thì nhiều lắm."
Giọng nói Tiểu Bảo Châu trong trẻo như Linh Đang Nhi, cô bé nói:
"Mẹ con ăn giỏi lắm, sẽ không nhiều đâu"
Thích Ngọc Tú cười cười, trừng mắt nhìn cô bé một cái, nói:
"Con biết là được rồi.
Cô ngẩng đầu:
"Bác cứ làm theo lời tôi nói đi, tôi là người ăn uống rất nhiều.
Bà chủ quầy:
"Vậy được.
Cả bốn mẹ con giống như bốn kẻ nhà quê, tò mò nhìn người khác ăn như thế nào. Trên thực tế thì những vật như vậy cũng không có gì là lạ, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn là đã từng gặp qua.
Nhưng mà Thích Ngọc Tú thì chưa từng.
Lúc còn nhỏ, cô bị thương ở lỗ tai, từ đó người trong nhà không muốn dẫn cô theo ra ngoài, mà vào những năm 40 – 50 là khoảng thời gian vô cùng khốn khổ, đặc biệt là ở nông thôn.
Cho nên, Thích Ngọc Tú cũng chưa từng thấy qua việc đời. Càng không biết bánh quẩy và tào phớ là cái gì.
Tiểu Bảo Châu nhìn chằm chằm bàn bên cạnh, thấy bọn họ thêm hành thái nhỏ và rau thơm vào tào phớ, rồi cho thêm sa tế, cô mở to mắt nhìn.
Tiểu Bảo Sơn chép chép cái miệng nhỏ, nhìn một cách nghiêm túc, không bỏ sót một bước nào.
Bàn bên cạnh:.” Các người nhìn tôi háo hức vậy sao.
Tào phớ ở bàn bọn họ cũng nhanh chóng được mang lên:
"Tự mình ăn đi.
Thích Ngọc Tú cúi đầu nhìn một bàn đồ ăn sáng, sữa đậu nành màu trắng thật ra cũng không có gì đặc biệt, cô bưng lên uống trước một ngụm, có chút vị hăng nồng của đậu, nhưng mà uống rất ngon.
Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Cũng ngon lắm, nhưng mà các con đừng uống, có chút hăng"
Thích Ngọc Tú lại nhìn vào chén tào phớ, tào phớ được rót nước lên trên, có thể nhìn thấy trứng hoa, Thích Ngọc Tú cẩn thận cho thêm sa tế, nói:
"Các con là trẻ con, ăn ít cay thôi, Bảo Nhạc thì không cần ăn cay.
Bảo Nhạc:
"Dạ"
Thằng bé mở to mắt chớp chớp, nước miếng bắt đầu chảy xuống, cái tay nhỏ chậm rãi di chuyển đến chỗ bánh quẩy, Thích Ngọc Tú nói:
"Ăn đi, muốn ăn cái gì thì lấy mà ăn. Chẳng lẽ còn đợi mẹ đút tận miệng hay sao?"
Tiểu Bảo Nhạc nhanh chóng cầm lấy một cái bánh quẩy, cắn một miếng hai mắt sáng lên, gấp gáp không chờ nổi, nói:
"Mẹ mau ăn đi, ăn ngon lắm. Anh chị cũng ăn đi.
Tiểu Bảo Châu cũng nhanh chóng vươn tay ra lấy một cái, cô bé cắn bánh quẩy, khóe miệng nhếch lên:
"Thật ngon"
Bảo Sơn không hề sốt ruột, ngược lại lấy mấy cái trứng luộc nước trà, cậu bé bóc vỏ hết tất cả, Tiểu Bảo Châu nóng lòng không thể chờ nổi, cô bé tham ăn không đợi Tiểu Bảo Sơn đặt xuống, đã cắn luôn một miếng từ trên tay Tiểu Bảo Sơn, vui vẻ nói:
"Anh ơi, hương vị của cái này thật sự rất ngon. Trước kia, thậm chí bọn họ không được ăn trứng gà luộc, sau này điều kiện trong nhà khá hơn, nhà bọn họ cũng không bán trứng gà nữa, mỗi ngày ăn một trứng, cảm giác bản thân thật cao. Trứng gà xào, luộc, chiên, hấp, trứng gà có cả trăm kiểu chế biến, kiểu nào cũng cực kỳ ngon, ăn mãi không chán. Thậm chí hôm nay, cái trứng gà này lại không giống với những trứng gà mà bọn họ đã ăn.
“Bà ơi, cái này gọi là trứng gì vậy, ăn ngon lắm.
“Đây là trứng luộc nước trà. Tuy rằng cảm thấy có chút kinh ngạc, nhưng mà con nít thì có nhiều chuyện cũng không hiểu, nên bà chủ cũng không cảm thấy kỳ lạ, bà cười nói:
"Ăn ngon không?” Tiểu Bảo Châu trả lời một cách trịnh trọng:
"Ăn ngon, đặc biệt ngon ạ"
Câu nói này khiến mọi người đều bật cười, Tiểu Bảo Châu nói được ba chữ lập tức đem trứng luộc nước trà bỏ vào miệng ăn luôn, lại mở mồm thật to ăn luôn bánh quẩy, ngay sau đó bắt đầu tấn công món tào phớ.
Cô bé cong đôi mắt thể hiện sự hài lòng:
"Tại sao lại ngon như vậy! Bà ơi, bà thật sự rất lợi hại"
Đứa trẻ mà nói ngọt như thế chắc chắn có lòng nhân ái.
Bà chủ nghe cô bé nói như vậy, cười đến không khép được miệng, nói với Thích Ngọc Tú:
"Con gái cô thật là hiểu chuyện và đáng yêu, thế nhưng nói lời nào cũng là sự thật.