Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 229: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Này, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?"

“Tôi ra ngoài xem thử đã, hình như có gì đó không hay xảy ra rồi.

“Tôi nghe được ai đó kêu có giết người......"

“Lớn tiếng như vậy, khẳng định không phải việc nhỏ, cậu cẩn thận một chút.

“Không được, đừng đi ra ngoài.

Có người phủ thêm áo bông ra cửa, có người gan nhỏ không dám hé đầu ra, bất quá thực nhanh, bên ngoài liền náo nhiệt......

Đại đội trưởng nhìn hai người phụ nữ một già một trẻ đang đứng trước mặt hắn, dù nhìn như thế nào cũng không nhớ ra hai người này là ai, hắn nói:

"Hai người là..."

Không quen biết, không phải người của đại đội bọn họ!

Lúc này, cảm xúc kích động trong lòng còn chưa tiêu tan hết, bà Thích ầm một cái đã bổ nhào vào người đại đội trưởng, khiến đại đội trưởng hốt hoảng vội vàng đưa tay ngăn bà ấy lại, nói:

"Mẹ ơi, bà lão này cũng quá mạnh mẽ rồi? Bà hãy nói thật cho tôi nghe, đến cùng là có chuyện gì?

Bà Thích gào khóc:

"Trời đất ơi, chuyện này bắt nguồn từ đại đội các người đấy! Tại sao mấy người lại chứa lũ trộm cắp như vậy?"

Đại đội trưởng:

"Bà chị ơi, chuyện này.."

Bà Thích tru lên một tiếng, át cả lời đại đội trưởng, sau đó liên tục thét chói tai:

"Con gái tôi tới nhà tôi thăm người thân, vừa mới ngồi còn chưa kịp ấm chỗ, đã nghe thấy có tiếng người cạy cửa. Đúng là người ta thừa dịp con gái tôi không có ở nhà để tới ăn trộm đó! Nếu không phải, nếu không phải chúng ta đã trở lại, vậy những ngày sau này biết sống ra làm sao! Ông trời ơi! Đúng là không để ý tới vương pháp nữa mà!"

Bà Thích ở bên này kêu gào, bên kia vợ của em trai Thích cũng ấm ức nói:

"Chúng tôi chạy ra gọi người, chồng tôi, cha chồng tôi, còn có con của tôi nữa... Chị hai chồng tôi... Bọn họ còn đang vật lộn với tên trộm đó ở trên núi, sinh tử chưa biết... Ông trời ơi, mau tới cứu những người thân đáng thương của con đi..."

Đại đội trưởng:

"Mấy người đợi chút đã, mấy người là họ hàng nhà ai?"

Đầu óc hắn bây giờ vô cùng rối loạn, không tài nào hiểu nổi bọn họ đang nói những gì. Bọn họ vẫn đang kêu gào ầm ĩ, trong lúc đó bà Điền đang đứng trong đám người tới xem náo nhiệt, nhìn chăm chú vào khuôn mặt bà lão kia, cảm thấy thập phần quen thuộc, trong lòng dần dần bốc lên một cảm giác không tốt...

Bà lão ấy vẫn tiếp tục chật vật kêu gào:

"Ông trời ơi..."

Cô vợ kia cũng khổ sở không kém nhưng vẫn cố gắng nói ra lai lịch của mình:

"Tôi là vợ của em trai Thích Ngọc Tú, đây là mẹ của chị ấy..."

“Thích Ngọc Tú? Ai là Thích Ngọc Tú?"

“Ông choáng váng rồi sao, còn có thể là ai được chứ? Là vợ Điền Đại..."

“Má nó, hoá ra cô ấy họ Thích à?"

“Sao? Nhà Thích Ngọc Tú có trộm sao..."

Đang nói, bà Thích lại kêu khóc rồi nhào tới trên người đại đội trưởng:

"Đại đội các người bắt nạt cô nhi quả phụ... Mới sáng nay con tôi còn lên nhận danh hiệu cá nhân tiên tiến, ngay lúc trời xẩm tối đã có người tới nhà trộm đồ vật, đây là bọn họ không hài lòng với chính sách, không hài lòng với quyết định của lãnh đạo, muốn phá hư đoàn kết yên ổn đây mà..."

Mặc dù miệng bà Thích không lớn, nhưng âm vực lại cực kỳ cao, từ rất xa đã nghe thấy thanh âm gầm rú của bà rồi.

Lúc này có vài người sực nhớ tới mấy đứa trẻ con đang trông nhà một mình, trong lòng bốc lên lo lắng, vội vàng chạy về nhà, chỉ sợ nhà mình cũng gặp chuyện không tốt.

Đương nhiên, đại bộ phận mọi người đều tức sặc máu. Hôm nay có người tới trộm nhà vợ Điền Đại, ngày mai có thể tới trộm nhà bọn họ, người như vậy không bắt không được.

Lúc này đại đội trưởng cũng hiểu ra, mặt hắn đen như đáy nồi, hô lên một tiếng gọi tất cả mọi người trong thôn, thậm chí mang theo cả cây cuốc, lưỡi hái, mênh mông cuồn cuộn cùng nhau lên núi.

Bước chân của mọi người cực kỳ nhanh chóng, chỉ sợ nếu như mình đi chậm sẽ lỡ mất chuyện này. Lúc này trong lòng đại đội trưởng chất chứa đầy muộn phiền, đôi mẹ chồng con dâu này gào rú quá mức thảm thiết, tại sao không sớm nói rõ ràng mọi chuyện chứ? Loại sự tình này dù chậm trễ một phút thôi, cũng có khả năng xảy ra vấn đề lớn.

Càng nghĩ, hắn lại càng khẩn trương Đoàn người trong thôn mênh mông cuồn cuộn lên núi, bà Điền đi theo phía sau xem náo nhiệt cũng khấp khởi trong lòng, hận không thể trù ẻo cho nhà vợ thằng cả càng gặp chuyện xui xẻo càng tốt. Ai bảo đứa con dâu hỗn hào này, một chút cũng không tôn trọng bà ta.

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng trong lòng bà Điền lại có vướng bận, bà ấy không muốn Tiểu Bảo Nhạc xảy ra chuyện gì.

Tuy rằng bà không thích một nhà con dâu, nhưng Tiểu Bảo Nhạc là giọt máu duy nhất mà con trai cả của bà để lại. Bà Điền không muốn chi tiền chữa bệnh cho nó, nên lại càng không muốn nó xảy ra chuyện gì.

Dù gì nó cũng là khúc rễ duy nhất của thằng cả.

An nguy của người khác không quan hệ gì tới bà, nhưng Tiểu Bảo Nhạc lại là huyết mạch kéo dài, kiểu gì cũng không thể bỏ nó được.

Đừng nhìn bà Điền căn bản không chiếu cố Tiểu Bảo Nhạc, thậm chí còn rất ít rất ít tiếp xúc với Tiểu Bảo Nhạc. Nhưng trong lòng bà ấy, địa vị của Tiểu Bảo Nhạc còn cao hơn nhiều so với những đứa cháu gái như mấy người Chiêu Đệ Phán Đệ.

Kể cả khi mấy người Nữu Tử Chiêu Đệ Phán Đệ làm nhiều việc hơn nữa cũng vô dụng.

Bởi vì Bảo Nhạc là một đứa con trai.

Bà Điền có chút tâm tư đi theo phía sau, dọc theo đường đi cặp đôi mẹ chồng con dâu nhà bà Thích vẫn kêu khóc không ngừng, ngươi xướng ta hoạ, tung hứng nhuần nhuyễn như lên sân khấu diễn kịch, đúng là diễn sâu tới mức không dứt ra nổi nữa rồi. Bà Điền chán ghét nhìn thông gia của mình, nghĩ tới bà ta là loại mặt hàng gì. Trong lòng bà ta không tự chủ được, cảm thấy vô cùng nặng nề."