Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 218: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Không được, chị phải đi hỏi thăm tình huống xung quanh đây một lát, xem thử mọi chuyện thực hư ra sao?

Thích Ngọc Linh vội vàng ra cửa.

Tiểu Bảo Châu ăn cơm xong, đặt chén xuống lén lút nhìn Thích Ngọc Tú, ánh mắt toát lên lo lắng.

Thích Ngọc Tú an ủi cô nhóc:

"Chúng ta không việc gì phải sợ cả!"

Tiểu Bảo Châu lập tức hưởng ứng:

"Con vốn dĩ cũng không sợ"

Tiểu Bảo Sơn bên cạnh cũng tiến vào tâm thế đề phòng, tự tin hứa hẹn:

"Anh sẽ bảo vệ em.

Đứa nhỏ này trước mặt người ngoài lại nói ra lời nói ba hoa như thế, nhưng nhóc vốn không sợ bất cứ ai đánh giá, nhóc chỉ không muốn để em gái mình phải lo lắng.

“Tế Ninh, con dẫn các em về phòng ngủ trưa đi, buổi tối ông bà ngoại cùng cậu con sẽ tới đây, mọi người chắc chắn sẽ bận rộn bàn luận khá lâu. Hiện tại con ngủ nhiều một chút, miễn cho đến tối buồn ngủ lại uể oải ngáp ngắn ngáp dài.

Tế Ninh ngoan ngoãn vâng lời:

"Vâng ạ."

Nhóc khẽ nói thầm:

"Vừa ăn xong đã ngủ, bản thân sớm muộn gì cũng biến thành một con heo béo ú."

Tiểu Bảo Châu nhanh nhảu nói:

"Trẻ em phải mập mạp, nhiều thịt một chút mới đáng yêu.

Tế Ninh nhìn khuôn mặt nhỏ phúng phính của em họ, thuận tay nhéo một chút:

"Giống như em hå?"

Tiểu Bảo Châu ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn chằm chằm nhóc, Bảo Sơn bên cạnh nhíu mày, lập tức đánh bay tay anh họ, kiên định nói:

"Đừng nhéo mặt em gái tôi.

Tế Ninh lẩm bẩm lầm bầm:

"Bảo Sơn, em thiên vị Bảo Châu quá đó, chúng ta không phải anh em tốt của nhau sao?"

Tiểu Bảo Sơn:

Nhóc nghiêm túc phản bác:

"Không có gì so với Bảo Châu quan trọng hơn.

Nghĩ thêm trong chốc lát, nhóc bổ sung:

"Mẹ, Bảo Châu, Bảo Nhạc là quan trọng nhất. Dì cả, chú út là xếp thứ hai"

Tế Ninh trưng ra bộ mặt hết sức thương tâm:

"Anh thậm chí không được xếp ở hàng thứ hai sao....

Tiểu Bảo Sơn:

"Anh xếp thứ ba.

Tế Ninh:

Tâm hồn nhỏ bé này đã tan nát rồi.

Tế Ninh cảm thấy tâm can nát vụn, cả người cô đơn lạnh lẽo, Tiểu Bảo Nhạc bên cạnh lại vô cùng cao hứng ôm đùi anh trai, nói:

"Em quan trọng, Bảo Nhạc quan trọng nhất.

Bà Vương thật tình hướng Thích Ngọc Tú cảm thán:

"Mấy đứa nhóc nhà cháu được dạy dỗ rất tốt"

Bà dừng lại một lát, lại nói:

"Bọn nhỏ rất thông minh, Tiểu Bảo Nhạc so với những đứa trẻ cùng tuổi khác thì phản ứng nhanh nhẹn hơn nhiều Bà Vương đã gặp qua không ít đứa trẻ, không nói những đứa trẻ đồng trang lứa khác, cháu trai cháu gái cùng tuổi nhà bà đã rất nhiều. Càng đừng nói tới họ hàng thân thích cùng hàng xóm quanh đây, con cháu trong nhà họ thật sự đếm không xuể. Tuy nhiên, bà vẫn chưa gặp qua đứa nhỏ nào chỉ mới ba tuổi đã thông minh lanh lợi như Tiểu Bảo Nhạc.

Tuy rằng chỉ mới ba tuổi, nhưng nhóc đã có thể cùng người bình thường giao lưu, hơn nữa có thế biểu đạt chính xác quan điểm của bản thân. Cũng có cảm nghĩ riêng của mình, thịt kho tàu mỹ vị như vậy, những đứa trẻ khác dù đã được người lớn trong nhà dặn dò, chỉ sợ cũng sẽ không giống như nhóc, không tranh không đoạt.

Bảo Sơn Bảo Châu rất thông minh, nhưng bọn nhóc là những đứa trẻ lớn hơn một chút, vì vậy bà Vương không thể dễ dàng nhận ra, đồng dạng cũng không quá mức tán thưởng.

Tuy nhiên, chỉ cần nhìn Tiểu Bảo Nhạc, bà đã cảm nhận vô cùng rõ ràng.

“Còn nhỏ đã thông minh như vậy, tương lại sau này chắc chắn sẽ không thua kém ai.” Bà Vương thật lòng tán thưởng.

Thích Ngọc Tú gật đầu cười, bất quá cô có suy nghĩ khác, mặc kệ Bảo Nhạc có thông minh hay không, tương lai bọn họ cũng sẽ không thua kém.

Tương lai sau này phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân, không phải dựa vào việc con cái trong nhà có tiền đồ hay không.

Cô là một người mẹ, không chiếu cố con nhỏ thì thôi, sao có thể trông cậy vào con chứ?

Nếu thật sự muốn dựa vào tương lai sau này của đứa nhỏ.

Cô còn có Bảo Sơn cùng Bảo Châu.

Bảo Sơn tuy không phải do chính cô sinh ra, nhưng chính là đứa con trai mà cô yêu thương.

Bảo Châu.... Bảo Châu là đứa bé gái, nhưng so với những đứa bé nam khác lợi hại hơn không ít. Kỳ thật, cô không vui khi người khác bày tỏ ý kiến nhưng lại bài trừ Bảo Sơn ra, bất quá, đôi khi Thích Ngọc Tú cũng nghĩ, người ngoài nói ra mấy lời này, không biết chứa đựng bao nhiêu phần chân tâm, cô cũng không làm ra bất kỳ phản ứng gì quá lớn.

Mấy đứa nhỏ dắt tay nhau đi ngủ trưa, Thích Ngọc Linh thật nhanh đã quay trở lại. Cô cùng Thích Ngọc Tú không giống nhau, cô đã sống tại công xã rất lâu, hỏi thăm chuyện này, chuyện kia cũng nhanh hơn không ít, cô rời đi chưa được bao lâu đã hào hứng quay về. Vừa vào cửa đã nói:

"Chuyện ban nãy em gặp phải, chị đã hỏi được rõ ràng rồi.

Cô nói tiếp:

"Tên nhóc kia là con trai của ông chủ tiệm cơm trong thành, ông ta già rồi mới có con, đối với cậu ta cũng hết mực cưng chiều, cũng không yêu cầu cậu ta làm việc. Cả ngày cứ dạo tới dạo lui, thật sự không ra hình ra dạng gì cả. Cô gái kia công tác tại công xã chúng ta, bất quá trong nhà nghèo đến nỗi không một xu dính túi, người trong nhà cũng không phải phần tử tốt đẹp trong xã hội. Cô ta đang làm việc bán thời gian tại tiệm cơm đó, bọn họ thường xuyên qua lại như vậy đương nhiên có quen biết từ trước rồi. Không biết như thế nào hai người lại dây dưa trong ngõ hẻm đó. Nếu nói bọn họ đang diễn kịch gạt em, chị thật sự không nhìn ra như vậy"

Bất quá cô cũng nói:

"Nhưng chị nhìn hai người họ đều không phải hạng người tốt lành gì. Nếu lúc đó em thật sự muốn lo chuyện bao đồng, chắc chắn sẽ rước lấy phiền phức không đáng có. Vốn dĩ chuyện này do tên nhóc con ngu ngốc đó làm sai, nhưng đúng lúc công an kéo tới muốn giải người về đồn lấy lại công bằng cho cô gái kia. Cô ta lúc này lại lật mặt nói các người xem vào chuyện của cô ta. Cô ta thậm chí còn..."