Lời này của nó khiến cho mọi người đều nở nụ cười.
Điền Ngọc Trinh đã lâu không có tới đây. Lúc này cô ấy nhìn lướt qua trong phòng. Không nghĩ tới vừa nhìn đã thấy kinh ngạc vô cùng. Tuy rằng cô ấy và chị dâu cả quan hệ rất tốt, nhưng cũng không thường xuyên tới nhà nhau chơi.
Chủ yếu là nhà chồng cô ấy cũng không nguyện ý quan hệ tốt với nhà chị dâu cả. Mấy người già cả như họ đều cảm thấy Bảo Sơn không may mắn.
Hơn nữa nhà ai cũng nhiều việc, không hề rảnh rỗi tí nào. Không kể việc lớn hay việc nhỏ, nặng nhọc hay nhẹ nhàng, chỉ biết là cứ phải luôn chân luôn tay, hầu như chẳng có thời gian rảnh rỗi mà nói chuyện phiếm vài câu. Nhưng mà bẵng đi một thời gian không tới, nhà chị dâu cả có nhiều thay đổi không thể ngờ được.
“Nhà chị đã mua phích nước nóng rồi sao?"
Điền Ngọc Trinh liếc mắt một cái đã nhìn trúng cái phích nước nóng này, phải biết rằng, hiện tại mua phích nước nóng phải cần có phiếu.
Cho dù có tiền cũng mua không được. Thứ đồ vật này ở nhà bình thường chính là đồ hiếm có, không nghĩ tới nhà chị dâu cả lại mua được một cái. Điền Ngọc Trinh hiếm lạ vuốt ve:
"Thật là đẹp mắt"
Cái phích nước nóng này có một bông hoa màu đỏ thẫm. Đây chính là cái có giá rẻ nhất trong cửa hàng mà Thích Ngọc Tú tới. Cho dù là vậy, nó trong mắt Điền Ngọc Trinh vẫn là một món đồ vô cùng đẹp mắt.
“Đúng vậy, nhà chị có nhiều trẻ con, dùng nước ấm tiện lợi hơn nhiều. Cho nên chị cả của chị đã cố ý gửi qua cho một cái.
Lúc này, Điền Ngọc Trinh thật là không có lời gì để nói.
Chị cả và anh cả của Thích Ngọc Tú thật là tốt bụng.
Cô ấy vui vẻ nói:
"Chị dâu, nếu chị cả của chị lại tới, nhớ gọi em qua cùng nói chuyện với chị ấy nhé"
Điền Ngọc Trinh sâu kín nói:
"Em cũng muốn học một chút bản lĩnh của chị ấy"
Lời này là nói thật không phải giỡn.
Người trong thôn ai mà không biết chị cả của Thích Ngọc Tú rất có năng lực. Mà làm “Người trong nhà”, Điền Ngọc Trinh hiểu được càng nhiều.
Tuy rằng Điền Ngọc Trinh cũng rất có tiếng nói trong nhà chồng mình, nhưng chẳng thể nào làm được chuyện mang cho em gái nhà mẹ đẻ mình nhiều đồ như vậy.
Không phải nhà mẹ đẻ.
Mà là nhà mẹ đẻ em gái. Nếu mà cô dám làm như thế, nhà chồng cô không làm ầm ĩ lên mới là lạ.
Nhưng mà nhìn chị cả của Thích Ngọc Tú xem, cô ấy cứ thế mà nhẹ nhàng vượt qua.
Tuy rằng cô ấy được gả qua bên nhà chồng là vì sắc đẹp, nhưng mà sắc đẹp chỉ ảnh hưởng tới chồng của cô ấy thôi. Đằng này, cả gia đình chồng đều bị cô ấy lung lạc được hết. Người bình thường ai mà không muốn học hỏi một hai bí quyết chứ?
Nếu nói tại sao Thích Ngọc Tú chỉ nói một câu là do chị cả đưa, Điền Ngọc Trinh đã ngay lập tức tin là thật. Cũng là vì mấy năm nay chị cả nhà họ Thích cực kỳ chiếu cố cho Thích Ngọc Tú, rất nhiều người đều biết chuyện này. Rất nhiều quần áo của Thích Ngọc Tú đều là Thích Ngọc Linh cho.
Chính vì lẽ đó, Thích Ngọc Tú cứ nói là đồ Thích Ngọc Linh cho, chẳng bị bất kỳ người nào hoài nghi.
Giống như quần áo mới của hai anh em Tiểu Bảo Châu, không phải là mọi người không thắc mắc. Nhưng vì mọi người đều hiểu cứ hỏi sẽ nhận được câu trả lời là Thích Ngọc Linh cho, nên mọi người cũng cam chịu rồi.
Thích Ngọc Tú cười nói:
"Em học cái gì chứ? Đừng nói như vậy, chẳng lẽ chồng em không tốt với em sao?"
Điền Ngọc Trinh gả cho người đó là thực sự chọn được người tâm đầu ý hợp.
Cô ấy nói:
"Em chỉ hy vọng có được trình độ như chị cả của chị thôi mà.
Thích Ngọc Tú bật cười:
"Cái đó làm sao học được chứ?"
Lần này Điền Ngọc Trinh tới đây, thực chất cũng không phải qua chơi bình thường, mà là cô có chuyện mới qua. Hơn nữa, chuyện đó có liên quan tới cái áo lông vũ của Tiểu Bảo Châu Hôm qua Thẩm An nhà cô tới lớp, nhìn thấy cái áo đó của Tiểu Bảo Châu, về nhà náo loạn đòi bằng được một cái như thế.
Quần áo đẹp như vậy, cô bé chưa bao giờ nhìn thấy.
Thích Ngọc Tú:
"......
Quần áo của Bảo Sơn cùng Bảo Châu là Khương Việt đưa, còn quần áo trên người Bảo Nhạc mới là cô mua.
Chẳng qua cô cũng chỉ mua đúng một bộ đó cho nó thôi, cô không dám mua nhiều bởi vì trẻ nhỏ lớn rất nhanh.
Hiện tại Điền Ngọc Trinh lại tới hỏi quần áo của Bảo Châu, tự nhiên là sẽ mua không được, căn bản là là cô không biết đi đâu để mua, đành phải nói:
"Cái này ở đây không có đâu, là từ nơi khác mang trở về."
Điền Ngọc Trinh:
"Trời đất, con bé nhà em nó cứ náo loạn đòi mua cho bằng được.
Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng thật ra Điền Ngọc Trinh không phản ứng quá lớn, kỳ thật trong lòng cô ấy cũng không muốn mua. Mấy đứa nhỏ lớn quá nhanh, mua về như vậy sẽ lãng phí lắm.
Cô ấy nói:
"Đúng rồi, năm nay chị được cá nhân tiên tiến, chắc chắn công xã cũng có thưởng phải không?"
Thích Ngọc Tú đáp:
"Chị cũng không biết, nhưng năm rồi đều có, chắc năm nay cũng có"
Điền Ngọc Trinh hâm mộ vô cùng, nói:
"Chuyện này thật tốt.
Cả năm nay, tất cả mọi người đều trông chờ vinh dự này đấy. Hơn nữa, có vinh dự lại có thể mang đến thật nhiều khen thưởng, vậy thì càng tốt.
“Nếu nhà em cũng được thì tốt quá rồi"
Thích Ngọc Tú:
"Lấy tính cách của đại đội trưởng chúng ta, tuyệt đối không có khả năng năm nào cũng chọn một người, khẳng định mỗi năm đều phải thay đổi người. Nói không chừng sang năm chính là nhà của em đó."