Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 193: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Chuyện đó..."

Giờ tan học cố định của bọn họ là lúc bốn giờ chiều, lúc đó trời còn chưa có tối, nhưng mà mặt trời đã xuống núi rồi. Thời điểm này đúng là hoàng hôn, tối cũng không tối hẳn mà sáng thì chẳng sáng rõ.

Thích Ngọc Tú dẫn theo mấy đứa con về nhà, Tiểu Bảo Sơn nói:

"Mẹ xem, chị ta có phải hay không có một chút gì đó không thích hợp?"

Tiểu Bảo Châu gật đầu:

"Đúng là có chút không thích hợp.

Thích Ngọc Tú nhìn hai đứa nhỏ đang thảo luận mà nói năng rất rõ ràng rành mạch, cô nở một nụ cười, nói:

"Cô bé xác thật là đột nhiên thay đổi không ít.

Chiêu Đệ cũng không để ý đến. Nhưng những người bên cạnh cô đều nhạy cảm nhận biết được sự thay đổi to lớn trong tính cách của cô.

Loại sự tình này, kỳ thật rất dễ dàng cảm giác được.

Nhưng mà bọn họ có suy nghĩ đến nát cả óc, cũng không thể tưởng tượng ra được trường hợp có người đã chết đi ở tương lai, sau đó quay trở về quá khứ sống lại một lần nữa. Cho nên tuy rằng cảm thấy Chiêu Đệ trở nên có điểm kỳ quái, nhưng mà cũng không có đào sâu suy nghĩ. Hơn nữa, cô bé ấy thay đổi như vậy luôn là tốt.

Bốn mẹ con cùng nhau về đến cửa nhà, Tiểu Bảo Nhạc liếc mắt một cái thấy được con nhím vẫn đang sống ở hàng rào tre trước của nhà mình, cậu lập tức duỗi ngón tay nhỏ chỉ vào nó, nói:

"Xem kìa, nó vẫn ở đó"

Bảo Châu theo ngón tay em trai nhìn qua, gật đầu:

"Đúng vậy nha, nó như thế nào còn ở nơi này"

Cái con nhím nhỏ này là đem cửa nhà bọn họ trở thành cứ điểm của mình hay sao?

Cô bé khom lưng nhìn qua, nói:

"Tại sao mi còn không đi? Không sợ chúng tao ăn thịt mi hay sao?"

Con nhím nhỏ yên lặng cuộn mình thành một quả cầu gai nhỏ.

Tiểu Bảo Châu kinh ngạc:

"Mọi người xem kìa, nó nghe hiểu được con nói gì?

Thích Ngọc Tú:

"Này...... Không đến mức đó đi. Chẳng qua bởi vì con quấy nhiễu nó, nó mới có phản ứng"

Tiểu Bảo Châu cúi đầu nhìn quả cầu gai nhỏ, đột nhiên nói:

"Mẹ, chúng ta nuôi nó đi?

Thích Ngọc Tú:

"? ??"

Con nói đùa gì vậy?

Nuôi nuôi một con nhím sao?

Cô nghe qua nuôi heo nuôi chó, nuôi gà nuôi vịt cùng nuôi thỏ, nhưng chưa từng nghe qua nuôi con nhím bao giờ?

Thích Ngọc Tú muốn nói gì đó, nhưng mà nhìn con gái nhà mình mở đôi mắt to sáng lấp lánh rất mong đợi nhìn mình, cô lập tức chần chờ.

Chuyện này..... cô thật sự do dự.

“Quả cầu gai nhỏ, mi có muốn được chúng tao nuôi hay không?"

Con nhím nhỏ không phản ứng.

Tiểu Bảo Châu cũng biết, có thể nuôi con nhím này hay không là do mẹ quyết định, khẳng định không phải nghe con nhím. Cô bé lại nhìn về phía mẹ.

Tiểu Bảo Nhạc ở phía sau lưng Thích Ngọc Tú đã bắt đầu vỗ tay:

"Nuôi con nhím. Nuôi con nhím.

Tiểu Bảo Sơn:

"Mẹ, nuôi nó đi mà Thích Ngọc Tú:

Cô còn nhìn không ra sao?

Hai đứa con trai này của nhà bọn họ căn bản không phải thật sự muốn nuôi con nhím, bọn họ chỉ là nghe Bảo Châu nói muốn nuôi, thế là ngay lập tức phụ họa. Mấy đứa nhỏ này đứng ở cùng một chiến tuyến đây mà.

Thích Ngọc Tú do dự một chút, nói:

"Nuôi nó không biết phải lãng phí bao nhiêu đồ ăn đây” Tiểu Bảo Châu:

"Những thứ đó khẳng định không tốn đâu mẹ, nó lại không phải sẽ không động, có thể tự mình đi ra ngoài tìm thức ăn mà, chúng ta cho nó một chỗ ở là đủ rồi.

Thích Ngọc Tú:

"...

Cái này mà gọi là nuôi con nhím sao?

Cô do dự một chút, nói:

"Đã để cho nó tự mình kiếm ăn, thì còn gì gọi là nuôi nó nữa?” Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bảo Châu vô cùng nghiêm túc suy nghĩ, bím tóc nhỏ lại bắt đầu tung bay loạn xạ, thanh âm so với mẹ còn đúng lý hợp tình hơn:

"Đương nhiên là đúng mà mẹ, động vật nhỏ cũng muốn có giá trị của mình! Chúng ta nuôi gà, gà sẽ đẻ trứng"

Gà mái già trong sân liền kêu:

"Kuku ku Tiểu Bảo Châu:

"Không đẻ trứng liền đem nó ăn luôn! Người ta nuôi chó, nó sẽ giữ nhà hộ, nếu là nuôi heo, heo là sẽ không đẻ trứng cũng sẽ không giữ nhà, nhưng mà nó phải chết để chúng ta có thịt! Nuôi nó chính là vì ăn nó. Chúng ta nuôi con nhím nhỏ, chỉ để cho nó tự mình kiếm ăn, như vậy đã rất tốt bụng rồi còn gì"

Con nhím nhỏ:

Thích Ngọc Tú:

"

Tại sao cô cứ cảm thấy có nơi nào đó không đúng lắm, nhưng mà lại cảm thấy con gái cô nói giống như rất có đạo lý.

Cô nói:

"Thôi được rồi, vậy cứ làm như thế đi, nhưng mà nếu nó đi rồi, chúng ta cũng không đuổi theo giữ nó lại đâu"

Tiểu Bảo Châu cao hứng:

"Tốt quá rồi!"

Cô bé cong miệng nhỏ cười, nói:

"Về sau mi ở tại nhà của chúng tao, tuy rằng mi phải tự mình kiếm ăn, nhưng mà cũng phải nhìn xa trông rộng một chút! Bởi vì, nhà của chúng tao còn cho mi một chỗ ở rất tốt"

Tiểu Bảo Nhạc nhiệt tình giống con cún biết vẫy đuôi, cậu cũng cao hứng kêu:

"Quá tuyệt, quá tuyệt rồi, nhà của chúng ta nuôi con nhím"

Tiểu Bảo Châu:

"Về sau nếu ai khi dễ con, con sẽ dùng con nhím nhỏ đâm hắn” Thích Ngọc Tú không nhịn xuống, bật cười, nói:

"Được rồi, chúng ta mau đi vào nhà thôi.

Cô vội vàng vội vàng thiêu giường đất, vừa quay đầu lại, kinh ngạc thấy con nhím nhỏ thế nhưng thật sự theo vào nhà, cũng không biết là Tiểu Bảo Sơn hay Tiểu Bảo Châu ra hiệu cho nó tiến vào, hay là nó tự mình đi theo.

“Mấy đứa con cho nó tiến vào sao? Có bị gai của nó đâm vào tay không?"

Bảo Châu lắc đầu:

"Không, con gọi nó đi theo con vào nhà, nó tự mình đuổi kịp"

Thích Ngọc Tú lại không còn lời gì để nói.

Hôm nay có quá nhiều chuyện khiến cho cô không lời gì để nói.

Cô cúi đầu nhìn nhìn con nhím nhỏ, nói:

"Này con nhím, có phải lần trước mày đã châm chị dâu nhà họ Lý phải không?"

Tiểu Bảo Châu thực khẳng định:

"Là nó, con nhận thức được nó"